Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 105: Sớm đã yêu đến tận xương tủy (2)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Mỗi một chữ nói ra đều mang theo lạnh lẽo cùng tàn khốc khiến cho người ta sợ hãi. Dứt lời, anh đem Hạ Thiên Tinh đã ngất bế lên, bỏ vào bên trong xe.

Trên đường trở về, trong xe tràn ngập áp lực đến nỗi làm người ta không thể hô hấp được. Bạch Dạ Kình gắt gao ôm cô, từ đầu đến cuối, nắm tay đều cứng ngắc, không dám thả lỏng.

Toàn bộ hành trình Lãnh Phi cũng không dám hé răng, chỉ là yên lặng gọi điện thoại cho bác sĩ Phó, bảo anh ta lập tức đến phủ tổng thống.

………………

Hạ Thiên Tinh cảm thấy chính mình lâm vào trong bóng tối vô hạn. Ác mộng cứ lặp đi lặp lại, cô gắng sức kêu cứu mạng. Phía sau giống như có đàn dã thú đuổi theo cô, làm cô muốn trốn cũng không thể trốn. Lúc cô tuyệt vọng nhất, người đàn ông kia giống như là thiên thần từ trên trời giáng xuống…… Khí lực anh cao lớn, ngực dày rộng, chỉ là đứng ở kia, liền giống như vì cô mà mở ra một mảnh an toàn giữa không trung, làm cho cô thật an tâm.

“Cô ấy thế nào?” Bạch Dạ Kình mặt lạnh lùng hỏi Phó Dật Trần. Cho tới bây giờ, mặt anh vẫn căng thẳng, không có chút nào lơi lỏng.

“Miệng vết thương trên người đều xử lý tốt, cũng may tất cả chỉ là bị thương ngoài da. Chẳng qua là kinh hãi quá độ, tâm lý chịu tổn thương sẽ tương đối nghiêm trọng, khả năng cần tĩnh dưỡng một thời gian.”

Bạch Dạ Kình gật đầu, mắt lại nhìn người trên giường, trên mặt âm trầm lúc này mới thoáng dịu một chút, cộng thêm mấy phần thương tiếc. Mặt cô vẫn còn trắng bệch, một bên mặt sưng vù.

Nhóc con hốc mắt đỏ lự dựa vào trên mép giường, vẫn luôn cẩn thận thổi thổi vào gương mặt của cô, phảng phất như vậy mẹ sẽ không đau nữa.

Trong đầu Bạch Dạ Kình có vài phần rung động. Bọn họ mẫu tử tình thâm như vậy, cũng khó trách cô sẽ nguyện ý vì con trai mà ăn nói khép nép, không màng khuất nhục, bất kể hậu quả là tới cầu xin anh.

Trong chốc lát sau, anh quay đầu lại nhìn Phó Dật Trần một cái, dừng một chút, gian nan mở miệng: “Cô ấy…… Có hay không……”

Nói đến chỗ này, thì anh không nói thêm nữa.

“Không có.” Phó Dật Trần biết anh muốn hỏi cái gì, “Lúc nãy người hầu giúp cô ấy tắm rửa, tôi đã cho y tá vào kiểm tra qua, xác nhận Hạ tiểu thư bình yên vô sự.”

Có những lời này, lòng dạ nặng trĩu của Bạch Dạ Kình lúc này mới thật sự thoáng buông một ít, khói mù giữa hàng mi cũng tan đi.

Anh căn bản là không dám nghĩ tới nếu anh tới trễ một bước, sẽ có hậu quả gì!

Ngay vào giờ phút này, Lãnh Phi gõ gõ cửa, tiến vào.

“Tổng thống!” Anh hướng tổng thống đại nhân ra hiệu bằng ánh mắt.

Bạch Dạ Kình nói với Phó Dật Trần: “Ghi toa thuốc, tôi lập tức quay lại.”

Phân phó xong một tiếng, liền đi thẳng ra ngoài.

……………………

Thư phòng.

Bạch Dạ Kình khoanh tay đối lập với cửa sổ, sắc mặt đông lạnh.

Lãnh Phi nói: “Tổng thống, tuy rằng mấy người này một mực chắc chắn, đem tội hoàn toàn ôm vào người. Nhưng là……”

“Nhưng là, chuyện này, cùng Tống gia không thoát được có quan hệ?” Dù là câu hỏi, lại càng là câu khẳng định.

Ánh mắt lạnh lẽo của anh hướng ra bên ngoài cửa sổ, trầm mặc trong đêm tối, càng ngày càng sâu không lường được.

Lãnh Phi cũng không suy đoán ra tâm tư của anh. Anh biết, rất nhiều chuyện trong lòng tổng thống anh đều hiểu rất rõ.

“Xác thật là cùng Tống gia không thoát được có quan hệ. Cho nên…… Tổng thống, tôi cho rằng chuyện này, không thể lại tra tiếp.” Một khi tra tiếp, tất nhiên sẽ tra ra Tống gia, nhưng trước mắt Dư Trạch Nghiêu ở bên như hổ rình mồi, lúc nào cũng có thể hành động, bọn họ nếu cùng Tống Quốc Nghiêu xé rách da mặt, tuyệt đối không phải là hành động sáng suốt. Anh cũng tin tưởng tổng thống sẽ suy tính toàn diện, sẽ không xúc động mà hành động.

“Người sống cuối cùng giữ lại ở đâu?” Bạch Dạ Kình không có trả lời Lãnh Phi, chỉ là hỏi.

“Còn đây.”

“Đưa qua Tống gia, giao cho Tống phó tổng thống tự mình giải quyết!”

Lãnh Phi ngẩn ra, vội vàng lên tiếng, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Kể từ đó, việc này cũng coi như là cảnh cáo!

……………………

Lúc Bạch Dạ Kình trở lại phòng, đội chữa bệnh của Phó Dật Trần đã đi rồi. Hạ Thiên Tinh ngủ thật sự không an ổn, vẫn luôn ra mồ hôi, lông mi yếu ớt giống như cánh bướm run đến lợi hại. Người hầu không ngừng vắt khăn lông tới tới lui lui hầu hạ.

Hạ Đại Bạch ngồi xổm trên mép giường, mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm cô, mày nhỏ của Hạ Đại Bạch vẫn luôn lo lắng nhíu chặt. Vừa thấy anh tiến vào, rốt cuộc cảm xúc lo lắng như là có chỗ để phát tiết, nhóc “thình thịch” chạy tới, hai tay nhỏ ôm hai chân của anh, khuôn mặt chôn trên người anh, từng giọt từng giọt nước mắt lớn lăn ra khỏi hốc mắt, lập tức làm ướt áo ngủ trên người anh.

“Không cho phép khóc!” ngữ khí Bạch Dạ Kình nghiêm túc, “Nếu là nam tử hán thì đem nước mắt thu hồi lại!”

“Nhưng mà…… Nhưng mà, con lo lắng cho Đại Bảo……” nhóc con tựa như cực lực ẩn nhẫn không cho nước mắt rớt xuống, nhưng lại càng khóc càng lớn. Thân mình nho nhỏ run rẩy đến lợi hại.

“Yên tâm đi, chú Phó nói mẹ con chỉ là bị thương ngoài da, đêm nay ngủ một giấc, ngày mai sẽ hết.”

“Đại Bảo đau lắm…… Con biết mẹ nhất định rất đau.”

“……” Môi mỏng của anh nhấp khẩn một chút, đôi mắt sâu nặng nề nhìn mắt Hạ Thiên Tinh. Một hồi lâu, sờ sờ đầu nhóc con, “Đừng ở chỗ này mà khóc. Con muốn lo lắng cho mẹ con thì bây giờ trở về phòng của con đi ngủ. Mẹ nếu biết con như vậy sẽ lại lo lắng.”

“Nhưng mà, con đi rồi, Đại Bảo không ai chăm sóc thì làm sao bây giờ?”

Bạch Dạ Kình không nói gì, chỉ là đem con trai bế lên, đem nhóc đưa vào phòng trẻ con.

…………

Thật vất vả mới trấn an được nhóc con, sau đó anh trở về phòng của cô.

Anh lệnh cho người hầu đi ra ngoài, trong phòng cũng chỉ còn lại hai người là anh cùng Hạ Thiên Tinh. Anh mặc áo ngủ, nằm xuống bên cạnh cô. Tựa như cô không yên giấc, tay lung tung múa may trong chăn, bàn tay to lớn của anh giữ chặt lấy, đè lòng bàn tay cô ở trên ngực. Tiện đà, một tay kia của anh xuyên qua từ phía dưới cổ cô, gối đầu cô lên cánh tay của mình. Anh hơi hơi nhích người một chút, đem cô kéo vào trong lòng ngực.

Hạ Thiên Tinh mơ mơ màng màng ngửi được hơi thở quen thuộc kia, sợ hãi trong lòng thật vất vả mới tan đi một ít. Cô ở trong mộng thân thể căng thẳng, theo bản năng dần dần trở nên mềm mại, như là tìm kiếm được sự an toàn che chở như vậy, một tay kia với qua, ôm vòng lấy cái eo tinh tế của người đàn ông.

Bạch Dạ Kình thở dài, vén sợi tóc cô lên, đặt lên trán cô một cái hôn.

……………………

Một đêm, như vậy mới tính là an bình.

Hôm sau.

Lúc Hạ Thiên Tinh tỉnh lại, vị trí bên người cô trống không. Cô ngơ ngẩn nhìn bên cạnh rỗng tuếch, chỉ cảm thấy tối hôm qua cùng anh ôm nhau chỉ có thể là hình ảnh trong mơ. Chính là, duỗi tay sờ qua, bên kia rõ ràng vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể chỉ thuộc về anh.

Cô ngửi ngửi, trong không khí phảng phất còn có hương vị của anh, làm người ta cảm thấy bỗng dưng rất an tâm.

“Hạ tiểu thư cô tỉnh rồi?” Người hầu đẩy cửa tiến vào, thấy cô tỉnh lại, cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Ừ.” Hạ Thiên Tinh chỉ cảm thấy trên mặt rất đau, cô duỗi tay sờ soạng một chút, còn sưng. Giơ tay lên cả người cũng đau đến lợi hại. Ngày hôm qua khi cùng đám người kia đối kháng, cơ hồ là cô không tính giữ lại mạng mình, cho nên bây giờ bị thương cũng không kỳ quái.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT