Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 107: Sớm đã yêu đến tận xương tủy (4)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

“Con cũng thật là khách khí quá.” Trì Vị Ương dở khóc dở cười, nhéo nhéo khuôn mặt của nhóc, “Giữa trưa mẹ nuôi không ở lại được, hôm nay có chuyện rất quan trọng phải làm.”

“Có chuyện gì quan trọng hơn so với ăn chân gà?”

“Tiểu tham ăn.” Trì Vị Ương tạm dừng một cái rồi chớp mắt, sau đó nở nụ cười mỉm, “Mẹ nuôi muốn đi hẹn hò, tìm cha nuôi cho con, cái này có tính là so với việc ăn chân gà quan trọng hơn không?”

Hạ Thiên Tinh theo bản năng nhìn qua Phó Dật Trần. Chỉ thấy sắc mặt anh ta khẽ biến, giữa ấn đường rõ ràng trồi lên một tầng ám sắc.

Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, nói: “Hạ tiểu thư cô dưỡng thương cho tốt, ngày mai tôi lại đến khám cho cô.”

“A, được, làm phiền anh, bác sĩ Phó.” cô hoàn hồn, nhợt nhạt gật đầu, dặn người hầu tiễn Phó Dật Trần đi ra ngoài.

Phó Dật Trần vừa đi, bên này, nụ cười trên mặt Trì Vị Ương dần dần tan đi. Thay thế vào là ảm đạm cùng ưu thương.

Hạ Thiên Tinh vỗ vỗ đầu nhóc con, “Đại bạch, con xuống lầu giúp mẹ nuôi đem một ly nước trái cây lên đây.”

“Dạ, con đi ngay.” Nhóc con tung ta tung tăng từ trên đùi Trì Vị Ương trượt xuống, thịch thịch thịch đi xuống lầu. Hạ Thiên Tinh ở trong phòng nói với theo “Chậm một chút”.

Trong phòng chỉ còn lại hai người. Trì Vị Ương đứng ở cửa sổ trong chốc lát, sau khi xe Phó Dật Trần rời đi không thấy bóng dáng, thật lâu sau cô mới thu tầm mắt về, tinh thần có chút hoảng hốt.

“Là hẹn hò thật hay là giả vờ hẹn hò?” Hạ Thiên Tinh hỏi.

Trì Vị Ương không nói chuyện, đột nhiên nằm ở bên người cô, hơi hơi nghiêng một bên, đem cô ôm lấy. Cô sửng sốt, Trì Vị Ương chôn mặt ở trong chăn thật lâu, Hạ Thiên Tinh chỉ có thể nghe được tiếng hít thở trầm trọng của Trì Vị Ương. Ngay cả tiếng hít thở, cũng đều mang theo chua xót……

Hạ Thiên Tinh đau lòng ôm lấy vai cô trấn an, vỗ nhẹ một chút. Ngày xưa Vị Ương luôn hi hi ha ha, làm theo ý mình, là một bộ dáng nữ chiến sĩ, chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy yếu ớt như vậy.

“Có phải xảy ra chuyện gì hay không?” Hạ Thiên Tinh nhẹ giọng hỏi.

“Mấy ngày hôm trước…… Mình thấy anh ta cùng vợ……”

Hạ Thiên Tinh vừa nghe liền biết “anh ta” là chỉ ai.

“Mình thật sự rất là khó chịu…… Anh ta đã bắt đầu một cuộc sống mới bình yên, còn mình chỉ là một đoạn quá khứ ……” Trì Vị Ương nói, trong thanh âm giống như khóc nức nở.

Hạ Thiên Tinh nhìn ra được, bác sĩ Phó đối với Trì Vị Ương thật sự chưa hoàn toàn buông xuống, ít nhất, anh ta đối với Vị Ương vẫn là có cảm tình. Chỉ là, vô luận thế nào, thì anh ta đã là người đàn ông có gia đình. Chỉ bằng vào thân phận này, đoạn tình cảm này của bọn họ cũng đã đi vào ngõ cụt, không có khả năng tiếp tục.

“Vị Ương, buông tha chính mình đi, bác sĩ Phó nếu đã kết hôn, vậy chứng minh…… Trời cao còn an bài cho cậu thứ kh tốt hơn.” Hạ Thiên Tinh nhẹ nhàng khuyên. Chính là, cô cũng biết lời an ủi này vô bổ. Nếu thật sự đơn giản có thể dứt ra, cô ấy lại có thể bướng bỉnh độc thân nhiều năm như vậy, vô luận không ít đàn ông theo đuổi đều không chút do dự cự tuyệt?

“Mình cũng an ủi chính mình như vậy. ” Trì Vị Ương miễn cưỡng nặn ra một tia cười, từ trong chăn ngẩng đầu lên, “Thiên Tinh, cậu cảm thấy…… Mình còn có thể tìm tình yêu với người khác sao?” Trì Vị Ương vẫn luôn cảm thấy, nhiều năm chấp nhất đối với Phó Dật Trần như vậy, bảo cô tiếp tục một tình yêu mới là điều không thể ……

“Nỗ lực đi tìm xem, nếu thật tìm được rồi cậu sẽ hạnh phúc, nếu không tìm được, cậu cũng không có tổn thất gì”

…………

Tống gia.

Giờ phút này, tất cả mọi người im như ve sầu mùa đông. Hậu viện trong phòng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông, làm người nghe thấy đều run sợ trong lòng.

Tống Duy Nhất đỡ Mai Lưu Li đứng ở kia, khuôn mặt nhỏ trắng bệch đến nỗi không còn một giọt máu, hai chân đều phát run, như là tùy thời sẽ ngã xuống. Trong lòng Mai Lưu Li cũng rất lo sợ, “Con đó, lúc ấy mẹ nên ngăn cản con…..”

“Mẹ, lát nữa mẹ nhất định phải giúp con…… Ba sẽ giết con mất!”

Tống Duy Nhất vừa dứt lời, cửa phòng âm u đột nhiên bị đẩy ra, Tống Quốc Nghiêu mang theo khí lạnh đầy người đi tới. Tống Duy Nhất còn chưa kịp nói, Tống Quốc Nghiêu đã giáng xuống một bạt tai.

‘ bang –‘ một tiếng, trên mặt Tống Duy Nhất lập tức sưng đỏ lên. Từng giọt nước mắt lớn rơi thẳng xuống đất, cô ta sợ đến run khắp người, ngay cả khóc cũng không dám khóc.

Tống Quốc Nghiêu còn chưa giải được hận, giơ lên tay tát vào má phải cô ta một cái, Mai Lưu Li nhào lên, khóc lóc ngăn lại, “Quốc Nghiêu, ông có thể đối xử với con gái như vậy sao!”

“Bà còn dám giúp nó cầu xin tha thứ! Đều do một tay bà dạy dỗ mà ra!” Tống Quốc Nghiêu gầm lên một tiếng, hốc mắt đặc biệt hung ác làm cho người ta sợ hãi, “Bà có biết lần này nó đi tìm những người đó, đều là những anh em ngày thường cùng tôi vào sinh ra tử! Liền như vậy bị Bạch Dạ Kình giết hết, còn phải cho hắn vui tươi hớn hở đưa vũ khí!”

Mai Lưu Li nói: “Duy Nhất chúng ta còn nhỏ, nó không hiểu chuyện. Những người đó đi theo ông nhiều năm như vậy, còn cùng nó làm bậy, muốn trách thì bọn họ nên tự trách mình…… A……”

Một cây súng chỉa vào đỉnh đầu của Mai Lưu Li. Bà ta sợ tới mức mềm oặt ngã xuống mặt đất, một câu cũng không dám nói. Tống Duy Nhất bắt lấy súng, quật lên, “Ba, ba muốn giết thì cứ giết con! Những người đó đều là con ra lệnh cho bọn họ, bọn họ không dám cãi lời con! Bọn họ chết con chịu trách nhiệm, ba giết con đi!”

“Con đừng nói nữa……” Mai Lưu Li khóc lóc ôm con gái.

Tống Duy Nhất ủy khuất, nước mắt rớt thẳng xuống, “Bất quá chỉ là con muốn dạy dỗ một chút người phụ nữ dám đoạt đàn ông của con mà thôi, tại sao con không thể làm? Là cô ta câu dẫn Dạ Kình trước, con dạy dỗ cô ta cũng là đương nhiên!”

“Tao mặc kệ mày đối phó thế nào với một phụ nữ! Nhưng là mày lại muốn gây chuyện cho tao, tao một súng bắn chết mày!”

Tống Quốc Nghiêu hung tợn, câu chữ từ trong môi nhảy ra, cả người giống như cục đá. Ánh mắt kia càng tựa như muốn đem Tống Duy Nhất băm vằm xẻo thịt, cảnh cáo xong, ông ta vòng qua bọn họ, lãnh khốc rời đi.

Mai Lưu Li mặt mềm như cỏ, nước mắt rớt thẳng xuống. Người đàn ông này đối với giang sơn tràn ngập dã tâm, trong mắt bọn họ quyền lợi chí cao vô thượng, tình yêu tình thân bất quá đều là quân cờ. Lúc thật sự vô tình, mạng ai cũng đều có thể lấy, ai cũng đều có thể hy sinh.

Tống Duy Nhất cũng ngồi xổm trên mặt đất, bụm mặt khóc rống. Hôm nay bị khuất nhục này, đối với Hạ Thiên Tinh, trong lòng cô ta càng thêm hận. Một ngày kia, nếu thật trở thành tổng thống phu nhân tương lai, cô ta tuyệt đối sẽ không tha cho Hạ Thiên Tinh.

……………………

Buổi tối hơn 9 giờ, Bạch Dạ Kình mới có thể từ văn phòng rời đi.

Lãnh Phi thay anh kéo cửa xe, sau khi anh lên xe, trầm giọng hỏi: “Tống Quốc Nghiêu bên kia xử lý sao?”

“Bọn người kia chết rất thảm.”

Bạch Dạ Kình cũng không hỏi nhiều. Anh nhìn mặt đồng hồ, đến phủ tổng thống đại khái đã 10 giờ hơn, phỏng chừng cô đã sớm đi ngủ. Vốn cho rằng hôm nay có thể sớm chút trở về, nhưng vô luận là trên quốc tế hay là trong nước, công việc đều rất nhiều, khó có thể dứt ra.

Anh mệt mỏi ấn ấn mi, nhắm mắt lại, dựa vào bên trong xe nghỉ ngơi trong chốc lát. Tối hôm qua 1 giờ sáng mới ngủ, sáng nay 7 giờ đã vội vàng tới văn phòng. Suốt 6 tiếng đồng hồ thì đây là khoảng thời gian anh ngủ yên bình nhất.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT