Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 110: Hoài niệm (2)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

“Đại Bạch, con không được phép đi một mình, nắm tay mẹ.”

Cô vừa nói, Hạ Đại Bạch liền ngoan ngoãn trở lại, đem tay nhỏ non mềm nhét vào trong lòng bàn tay cô.

“Đại Bảo, lần sau chúng ta mang Tiểu Bạch cùng nhau đến đây đi! Tiểu Bạch nhất định là chưa từng tới nơi này!” Nhóc ngưỡng đầu nhỏ, miệng cắn hồ lô đường cùng cô vô tư nói.

Trong mắt Hạ Thiên Tinh xẹt qua một tia ảm đạm, nhìn đám người hỗn độn, lắc đầu, “Ba con tới nơi này không thích hợp.”

Gần đây, chắc là anh nhất định vẫn đang rất bận. Đã một đoạn thời gian rất dài, trên tin tức đều không có nhắc đến hành trình của anh, không biết anh đang bận cái gì.

Nếu không phải có con trai bên cạnh, rất nhiều lúc cô sẽ cảm thấy hoảng hốt, giống như cùng anh quen biết chỉ là một giấc mộng. Hiện tại tỉnh mộng, anh cũng từ trong thế giới của cô hoàn toàn biến mất như vậy, biến mất đến một chút bóng dáng cũng đều không còn.

“Cũng đúng a! Ba ba tới nơi này, nhất định sẽ bị vây lấy đúng không? Chú Lãnh Phi lại phải đau đầu.” Âm thanh Hạ Đại Bạch đem suy nghĩ hỗn loạn của cô kéo trở về.

Hạ Thiên Tinh cười cười. Người càng ngày càng nhiều, cô đem nhóc con bế lên. Hạ Đại Bạch ôm cổ cô, nói: “Đại Bảo, mẹ cho con mượn di động dùng một chút.”

“Phải gọi điện thoại cho ai sao?”

“Con muốn cùng Tiểu Bạch gọi video.”

“Bây giờ?” Hạ Thiên Tinh nhìn quanh một vòng, “Hiện tại nhiều người như vậy, không tiện lắm đâu.”

“Nhiều người sẽ thấy Tiểu Bạch trong video sao.” Hạ Đại Bạch nói: “Nơi vui như vậy Tiểu Bạch cũng không tới được, không phải rất đáng thương sao? Chúng ta chụp cho ba ba xem đi, giống như ba ba cũng được tới đây vậy.”

Hạ Thiên Tinh đem điện thoại giao cho nhóc.

Nhóc trực tiếp dùng video call. Nghe âm thanh đô đô trong điện thoại kia, trong lòng Hạ Thiên Tinh thế nhưng không thể hiểu được trở nên khẩn trương. Một thời gian không thấy, cô không xác định được hai người không nói với nhau, có phải liền trở nên xa lạ hay không.

“Alo.” Bên kia điện thoại, âm thanh của Bạch Dạ Kình truyền tới.

Một chữ phát ra, tim cô đập lỡ một nhịp. Cơ hồ là theo bản năng ngẩng đầu, hướng màn hình nhìn lại. Khuôn mặt mặt anh xuất hiện ở trong mắt cô. Anh cũng nhìn thấy được cô.

Bốn mắt nhìn nhau, cùng nhau sửng sốt chớp mắt một cái.

Hạ Thiên Tinh hoảng hốt trong chốc lát, mới hoàn hồn, nói nhỏ: “Là Đại Bạch tìm anh.”

Cô lại nghiêng mặt qua, nói với nhóc con: “Con nói với ba con đi.”

Rồi sau đó cô cũng không nhìn màn hình thêm lần nào nữa, chỉ là cúi đầu, giả vờ nghiêm túc đang nhìn đồ vật hai bên ở chợ đêm. Ngẫu nhiên, mơ hồ có thể cảm giác được có tầm mắt nóng rực tựa hồ xuyên thấu màn hình dừng ở trên người cô.

Bên tai, là âm thanh của con trai đang nhảy nhót.

“Tiểu Bạch, ba xem, nơi này là một nơi chơi rất vui đúng không?”

“Ừ.” Thanh âm của anh vẫn luôn ôn hòa nhàn nhạt, trước sau như một vô cùng bình tĩnh.

Nhưng mà nhiệt tình của Hạ Đại Bạch không có chút nào bị dập tắt, không ngừng khoe: “Nơi này đồ ăn siêu ngon! Hồ lô đường cũng rất tuyệt, ba ba muốn nếm thử không?”

“Không cần! Mẹ con như thế nào lại cho con ăn bậy, lần trước đến bệnh viện giáo huấn còn chưa đủ?”

Hạ Đại Bạch phình phình miệng, “Tiểu Bạch, ba có biết ba như vậy rất mất hứng hay không! Con bây giờ cơ thể đang ở lúc phát triển, không ăn nhiều một chút thì làm sao có thể cao lớn lên đây?”

“Có ăn cũng không phải là con ăn mấy thứ này, đem điện thoại đưa cho mẹ con!”

Hạ Thiên Tinh đã chuẩn bị tâm lý tốt bị ai đó giáo huấn. Cô xác thật là có vết sẹo còn đau không quên. Biết rõ dạ dày Đại Bạch không được tốt, nhưng là nhóc một mực năn nỉ, hơn nữa mắt to ngập nước chớp chớp, cô thật sự không có cách nào nói không. Cô không giống Bạch Dạ Kình mặt mày lạnh nhạt vô tình như vậy. Nói không cho phép ăn thực phẩm dơ bẩn chính là không cho phép, chẳng sợ nhóc ôm chân anh oa oa khẩn cầu cũng không chịu.

Cô đang muốn đem điện thoại tiếp nhận, không nghĩ tới Hạ Đại Bạch căn bản là không cho hai người bọn họ có cơ hội nói chuyện, “Tiểu Bạch, Đại Bảo hiện tại rất bận, không rảnh tiếp điện thoại của ba! Con tắt máy đây, bây giờ mẹ với con muốn đi rạp chiếu phim lưu động xem phim, ba cứ làm thật tốt công tác của ba đi, chúng ta đều yêu ba nga ~MUAH~”

Nhóc nói, không đợi người bên kia nói gì nữa, tay nhỏ chỉ nhanh chóng cắt đứt điện thoại. Trên màn hình, gương mặt anh tuấn trầm mặc đen thui trong chớp mắt, rồi sau đó, biến mất.

Nhóc mới không cho ba ba cơ hội khuyến khích Đại Bảo không mua đồ ăn vặt cho nhóc đâu!

Hạ Thiên Tinh tay muốn tiếp điện thoại, ngừng ở không trung. Nhìn màn hình đen thui, con ngươi cũng xẹt qua một tia ám sắc. Hạ Đại Bạch tựa lúc này mới phản ứng lại đây là tình huống như thế nào, nhẹ ‘A ‘ một tiếng, “Đại Bảo, nếu không…… Con lại gọi điện thoại cho ba?”

“Không cần.” Hạ Thiên Tinh lắc đầu, đem điện thoại thu trở về, “May mắn là con tắt máy, nếu không mẹ lại bị một trận dạy dỗ.”

Hạ Đại Bạch cười hắc hắc, tranh công: “Con thông minh đúng không? Vậy mẹ khen thưởng con đi, con ăn mực nhỏ được không?”

“…… Không được. Mẹ không thể lại mềm lòng.”

“Một viên thôi.”

“Nửa viên cũng không được. Con xảy ra vấn đề gì, khả năng ba con sẽ không cho phép mẹ gặp lại con.”

Khuôn mặt nhỏ của Hạ Đại Bạch trực tiếp suy sụp, nước mắt lưng tròng. Ô ô ô, sớm biết như vậy, căn bản là không nên cùng ba ba gọi video a! Tiểu Bạch thật sự là rất đáng ghét!

…………………………

Hạ Đại Bạch năn nỉ xong, Hạ Thiên Tinh dẫn nhóc đi rạp chiếu phim lưu động. Cô không có xe, lúc trước cũng có thuê một chiếc xe đơn sơ để đi lại.

Điện ảnh chiếu phim “Transformers 4”, Hạ Thiên Tinh đã sớm xem qua, cho nên không có quá hứng thú, chỉ là nhai khoai lát xuất thần nhìn con trai.

Nhóc con xem đến vui vẻ, quơ chân múa tay. Nhìn nhóc ngây thơ cười, Hạ Thiên Tinh cũng nhịn không được nở nụ cười. Cô cảm thấy nhìn con trai so với xem phim điện ảnh thú vị hơn.

Nếu Bạch Dạ Kình không cấm cản, chỉ cho nhóc khi nào nhớ cô mới có thể tìm tới cô, cô cũng không cần đi cầu xin anh, cũng không cần cưỡng cầu muốn đem nhóc giữ lại bên người. Như bây giờ ở chung cũng rất tốt.

Cô miên man suy nghĩ, dựa vào trên ghế điều khiển, mí mắt dần dần nặng. Lúc cô cơ hồ là sắp ngủ, vài chùm tia sáng mãnh liệt từ mặt sau bỗng nhiên từ xa chiếu lại gần đây. Chiếu vào trên kính chiếu hậu, chiếu đến mắt cô đều đau. Cô theo bản năng dùng tay che lại, quay đầu lại nhìn nhìn. Phim đã mở màn lâu như vậy, như thế nào còn có xe có thể tiến vào đây? Hơn nữa, còn không chỉ có một chiếc.

Cô cũng chỉ là liếc mắt, không có nhìn kỹ. Ánh đèn quá mãnh liệt, xe cùng người cô cũng chưa thể thấy được rõ ràng.

“Đại Bảo, mẹ mệt sao?” Hạ Đại Bạch thò qua tới hỏi.

“Ừ, có một chút……”

“Vậy mẹ muốn ra phía sau ngủ một lát hay không? Chờ phim chiếu xong rồi, con lại kêu mẹ dậy.”

Hạ Thiên Tinh có chút xin lỗi sờ sờ mặt nhóc, “Mẹ không xem cùng con được, con có giận mẹ không?”

“Sẽ không đâu, con là một người khá tốt. Ngủ đi, ngoan.” Hạ Đại Bạch sờ sờ mặt cô, giống như dỗ dành trẻ con. Trong lòng Hạ Thiên Tinh xẹt qua một dòng nước ấm.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT