Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 111: Có anh mới an tâm (1)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Gần đây giấc ngủ của cô cũng không được tốt lắm. Nằm ở trên giường nhiều lần cầm lòng không được nhớ tới người nào đó, nhớ tới hai đêm bị anh ôm vào trong ngực ngủ say. Lúc ấy cô còn hoảng sợ, chính là bởi vì có anh bên cạnh, toàn bộ thân thể lẫn tâm tình đều rất thả lỏng.

Hạ Thiên Tinh ngồi phía sau, vừa vặn nghiêng người nằm xuống. Còn không kịp nhắm mắt lại, cửa xe sau đột nhiên bị kéo ra. Cô kinh ngạc, vừa thấy người tới, cả người đều ngơ ngẩn.

Thế nhưng là……

Bên ngoài, gió rất lớn, anh mặc một bộ âu phục đón gió đứng ở kia. Góc áo bị gió thổi bay, anh tựa như đêm đó, cả người như ánh hào quang, mê người mà tiêu sái. Đồng thời đèn xe lúc này chiếu xuống, hình dáng gương mặt hoàn mỹ ẩn nấp trong bóng đêm, chỉ có ánh sáng từ phim nhựa phía trước lóe tới, loáng thoáng phác hoạ ra ngũ quan đẹp đẽ của anh.

Hai người, trầm mặc hồi lâu.

Anh cúi người nhìn cô, cô ngửa đầu nhìn anh. Bốn mắt nhìn nhau, chung quanh ánh sáng phảng phất đều dần dần trở nên ảm đạm, chỉ còn lại ánh sáng lập lòe dừng ở trên hai người.

Mấy ngày không gặp…… Gặp lại, thế nhưng cảm giác dường như đã qua mấy đời……

Cho nên……

Vừa lúc nãy có xe tiến vào, đều là người của anh?

Hạ Thiên Tinh hoàn hồn, ngồi thẳng. Người nào đó cũng đã khom người ngồi vào. Vốn dĩ cô cùng con trai rất vừa vặn với không gian này, bởi vì anh đột nhiên tiến vào, lập tức liền trở nên chen chúc không nói nên lời.

Nhóc con mang tai nghe, ở phía trước xem phim đến chăm chú, không chút nào phát hiện phía sau đã có thêm một người.

Hạ Thiên Tinh thực nỗ lực muốn đem lực chú ý nhìn trên phim đang chiếu phía trước, nhưng mà thử vài lần, cũng chưa có biện pháp. Người đàn ông bên cạnh này cảm giác tồn tại thật sự quá mạnh mẽ, hô hấp của cô tất cả đều là hơi thở của anh, lượn lờ ở chóp mũi, dễ như trở bàn tay liền nhiễu loạn suy nghĩ của cô.

Có một số người, trời sinh liền có ma lực như vậy. Cái gì cũng đều không cần làm, chỉ cần an an tĩnh tĩnh ngồi bên cạnh mình, đối với mình, liền đã là một loại quấy nhiễu trí mạng nhất.

“Sao anh lại đột nhiên tới đây?” Cô nhẹ hỏi. Rốt cuộc nhịn không được đánh vỡ bầu không khí trầm tĩnh.

Lực chú ý Bạch Dạ Kình dừng ở trên phim chiếu ở phía trước. Rất hiển nhiên là anh chưa từng xem qua bộ phim này, cơ hội để anh có thể xem phim điện ảnh rất ít càng thêm ít. Nghe được cô hỏi, anh nghiêng mặt qua, mắt sâu thẳm nhìn cô một hồi lâu, cuối cùng, miệng lại nói: “Lo lắng cho con trai.”

Hạ Thiên Tinh “À” một tiếng, không có nói cái gì nữa. Phỏng chừng là lần trước bị nhóc con nôn mửa dọa rồi, sợ đêm nay nhóc lại xảy ra chuyện.

“Về sau, mặc kệ nó. Cho nó quấy, chứ đừng cho nó ăn lung tung” Bạch Dạ Kình bồi thêm một câu.

Cô gật đầu.

Hai người, tầm mắt lại rơi vào phim, thật lâu, cả hai đều không nói chuyện. Hạ Thiên Tinh lại rất khó tập trung.

Chờ nhịn không được lại ghé mắt nhìn thời gian, người đàn ông bên cạnh thế nhưng dựa vào trong xe ngủ rồi.

Xem ra, mấy ngày nay không đơn giản chỉ có cô ngủ không ngon giấc, chắc anh cũng giống cô. Bận rộn như vậy, chỉ sợ mấy ngày nay cũng không thể ngủ được mấy tiếng đồng hồ.

Cho đến lúc này, tầm mắt Hạ Thiên Tinh mới dám không kiêng nể gì dừng ở trên người anh.

Hiện tại trời đã gần sang mùa đông, đặc biệt là buổi tối, càng ngày càng lạnh. Trong xe cô rất đơn sơ, máy sưởi cũng không phải tốt lắm, ngủ như vậy thật sự rất dễ bị cảm. Hạ Thiên Tinh cũng không nghĩ nhiều, đem áo khoác trên người cởi ra, đắp lên trên người anh.

Chỉ là, áo khoác vừa mới dừng ở trên người anh……

“Cầm lại mặc vào.” Thanh âm anh lười biếng, nhàn nhạt, nhưng như cũ là mệnh lệnh bá đạo.

Anh mở bừng mắt nhìn cô, trong mắt tuy có buồn ngủ, nhưng còn tính là tỉnh táo.

Hạ Thiên Tinh không nghĩ tới anh tỉnh lại như vậy, ngẩn ra một chút, mới nói: “Anh mặc đi, tôi không lạnh.”

Ánh mắt anh nhìn cô sâu hơn, ánh sáng tối tăm chìm xuống, trong mắt thêm mấy phần ánh sáng nhu hòa.

Nhiều năm như vậy, thật đúng là lần đầu tiên thấy một người phụ nữ đem quần áo của mình cởi ra cho anh tránh lạnh. Loại cảm giác được chăm sóc thế này thật kỳ diệu.

Anh đối với phụ nữ trước nay đều là thanh tâm quả dục. Từ khi sinh ra đến khi lớn lên, anh được cho là mục tiêu phấn đấu của nhiều người, chính là hiện tại vị trí này. Vì hiện tại có được hết thảy, anh phải trả giá bằng tâm lực. Tâm tư của anh đều đặt vào việc nắm giữ cùng thống trị quốc gia, cho nên, phụ nữ, đối với thế giới của anh mà nói, vẫn luôn rất nhiều. Nhưng là, người phụ nữ trước mắt này, lại làm anh cảm thấy…… Tựa hồ có chút không giống nhau……

Anh đột nhiên giơ cánh tay qua, ôm lấy đầu vai cô. Cô ngơ ngẩn, khuôn mặt nhỏ bị bàn tay to lớn ấm áp của anh ấn vào trong lòng ngực.

Đầu vai ấm áp, quần áo cô vừa cởi ra một lần nữa khoác trên người cô. Hai tay anh, hợp lại áo khoác, đem cô ôm chặt lại.

Cô nghe được giọng anh trên đỉnh đầu nói nhỏ: “Như vậy chúng ta đều không lạnh.”

Hạ Thiên Tinh mỉm cười, dựa vào trên ngực anh, không có động. Tâm hồn lại theo trái tim anh nhảy lên, nhộn nhạo……

Một vòng lại một vòng gợn sóng lan tràn ra……

Bạch Dạ Kình một lần nữa nhắm mắt lại ngủ. Thân thể phụ nữ mềm mại ôm ở trong ngực, anh cảm thấy thỏa mãn, an tâm, mệt mỏi cũng trở thành hư không.

Cô cũng không có ý định ngủ, từ phía sau nhìn phim đang chiếu ở phía trước. Lúc này đây, ngược lại xem đến chăm chú.

Anh thực sự rất mẫn cảm, chỉ cần cô tùy tiện động một cái, có khả năng sẽ đánh thức anh, cho nên Hạ Thiên Tinh đến nỗi hô hấp cũng không dám quá dùng sức, sợ quấy phá giấc ngủ của anh.

Chờ phim chiếu xong, Đại Bạch còn chưa đã thèm, lúc nhóc xoay khuôn mặt nhỏ qua muốn cùng cô thảo luận cốt truyện, cả người cô đều cứng đến có chút nhức mỏi.

“Hư!”

Hạ Đại Bạch kinh ngạc, thiếu chút nữa hô ra tiếng, nhìn động tác ra hiệu im lặng của mẹ. Tay nho nhỏ của nhóc nhanh chóng che lại cái miệng nhỏ mới có thể đè nén xuống.

“…… Ba ba đến đây lúc nào?” Hạ Đại Bạch khẩu hình khoa trương. Nhóc thế nhưng một chút cũng không biết!

“Đã một lúc.” Hạ Thiên Tinh trả lời.

Hạ Đại Bạch quay người quỳ gối trên ghế điều khiển phụ, hai ngón tay nhỏ nộn nộn bám vào chỗ tựa lưng trên ghế dựa cười tủm tỉm nhìn tư thế ái muội của hai người bọn họ, dùng khí vừa nói: “Đại Bảo, mẹ rốt cuộc nguyện ý cùng Tiểu Bạch rồi sao? Nhưng mà kỹ thuật theo đuổi phụ nữ của Tiểu Bạch thật không được đâu, mẹ không nên dễ dàng thỏa hiệp như vậy đâu.”

“Chúng ta không có……” Hai người lớn bọn họ cư nhiên bị một củ cải nhỏ trêu chọc như vậy, Hạ Thiên Tinh cảm thấy tiểu gia hỏa này đã sớm thành tinh rồi.

Cô thử cử động thân dưới từ trong lòng ngực Bạch Dạ Kình. Lại nghe tiếng nói sâu kín, mang theo chút buồn ngủ vang lên, “Hạ Đại Bạch, con thật sự rất dong dài!”

Anh tỉnh lại.

Hai tròng mắt mở, trừng mắt nhìn mắt con trai, pha một chút không kiên nhẫn. Tiểu gia hỏa này trừ cáo trạng, đó là hủy đi anh. Đời trước nhất định anh thiếu nợ nhóc không ít.

Hạ Thiên Tinh cảm thấy đại để là Đại Bạch phá rối giấc ngủ của anh, anh mới làm mặt như vậy. Cô sửa sửa áo khoác, lại đem tóc sửa sang lại một chút, nhìn thời gian, nói: “Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta cần phải trở về.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT