Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 112: Có anh mới an tâm (2)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

“Tiểu Bạch, đêm nay con sẽ không cùng ba trở về. Ngày mai con không có buổi học, con đã nói với Đại Bảo là đêm nay muốn ngủ với mẹ. Cô giáo nói, nam tử hán nhất ngôn cửu đỉnh, đáp ứng việc gì với người khác thì không thể nuốt lời!” Tiểu gia hỏa vừa nói vừa làm bộ khoa trương.

Thật sự rất dong dài!

Bạch Dạ Kình chưa nói được hay không, chỉ đẩy cửa xe đi xuống, trả lại nhóc hai chữ, “Xuống xe.”

Hạ Đại Bạch đoán không ra rốt cuộc ba ba là có ý tứ gì, chỉ giương đầu nhỏ dò hỏi nhìn về phía Hạ Thiên Tinh. Cô buông tay, tỏ vẻ bất lực.

“Xuống xe trước rồi nói.” Hạ Thiên Tinh xuống xe, chờ cô đi xuống, anh mới gom lại áo khoác.

“Đại Bảo, một lát nếu là ba ba thế nào cũng phải túm con trở về, mẹ giúp con cầu xin nha, dùng chiêu lợi hại nhất của phụ nữ ấy!” Hạ Đại Bạch nắm tay cô, nhỏ giọng nói với cô.

“Hử, chiêu gì?”

“Khóc lóc.” Tiểu gia hỏa ngón tay chỉ chỉ mắt to của mình, “Lần trước mẹ bị thương, lúc mẹ rớt nước mắt, Tiểu Bạch nhìn đau lòng đến không chịu được. Con cảm thấy ba so với con còn sốt ruột hơn!”

“…… Đúng không?” Hạ Thiên Tinh trong lòng lơ đãng, theo bản năng ngẩng đầu nhìn bóng dáng phía trước, cho tới bây giờ, cô còn không quên được hình ảnh anh đột nhiên xuất hiện cứu cô.

Anh tựa như thấy được phía sau có ánh mắt nhìn mình chăm chú, đi đến xe bên, dừng chân, quay đầu nhìn hai mẹ con, ánh mắt có chút tìm kiếm.

Hạ Thiên Tinh hơi hơi mỉm cười, trả lời nhóc, “Lát nữa mẹ thử xem.”

…………

Tài xế đưa bọn họ đến phòng nhỏ cô ở.

Vì phòng ngừa người nào đó thật sự đem nhóc túm trở về, vừa lên xe, Hạ Đại Bạch liền trực tiếp giả bộ ngủ. Chính là, kết quả giả ngủ thành ngủ thật rồi.

“Đưa con trai cho tôi.” Tới tiểu khu dưới lầu, lúc Hạ Thiên Tinh muốn đem nhóc con ôm xuống xe, lại bị Bạch Dạ Kình giành lấy.

Chờ cô xuống xe, Bạch Dạ Kình một bên hướng cửa thang máy đi tới, một bên liếc mắt cô một cái: “Tay trật khớp của em tốt lên chưa?”

“Có đôi khi còn đau.”

“Vậy mà còn muốn ôm nó?” Anh cau mày nhìn cô, lại nhìn nhóc con, “Về sau cho nó tự đi, bây giờ đã càng ngày càng nặng.”

Hạ Thiên Tinh xoa xoa khuỷu tay, nhàn nhạt cười một chút, anh quan tâm, cũng vẫn là phong cách của anh, tất nhiên không phải là vẻ mặt ôn hoà, mà có chút bá đạo.

Cô gật đầu, “Được, tôi biết rồi. Bất quá, hiện tại nó còn có thể cho tôi ôm, chờ về sau lại lớn lên một chút, tôi có muốn ôm đại khái nó sẽ không cho tôi ôm.”

Càng nói, giọng nói của cô trở nên có chút thương cảm. Lại giơ tay giúp con trai sửa sửa quần áo, sợ nhóc bị nhiễm lạnh.

Bạch Dạ Kình ghé mắt nhìn cô, từ góc độ anh nhìn qua, chỉ có thể nhìn thấy chút ánh sáng nhu hòa cùng gương mặt nghiêng buồn bã. Hai người sóng vai đi vào thang máy, thang máy sáng ngời chiếu sáng xuống dưới, da thịt cô trắng sáng, mỏng manh gần như là có thể thấy được.

“Tóm lại nó cũng phải lớn lên, đặc biệt là con trai, không cần nghĩ quá nhiều.” Anh trầm thấp mở miệng.

Hạ Thiên Tinh liếc anh một cái, cười một chút. Duỗi tay ấn tầng trệt, “Chờ nó trưởng thành sẽ tự mình sinh hoạt. Về sau tôi cũng nên tự mình sinh sống.”

Nghe cô nói như vậy, Bạch Dạ Kình ngưng mắt sâu thẳm nhìn cô, hỏi: “Em nghĩ sẽ sinh hoạt như thế nào?”

Hạ Thiên Tinh thế nhưng lại không có lên tiếng.

Ừ, cô nghĩ phải sinh hoạt như thế nào đây? Trước kia khi có Hạ Đại Bạch thế giới của cô đều là nhóc. Cô thậm chí không có tâm tư suy xét tương lai của mình, trong lòng tất cả đều là phác hoạ tràn đầy tương lai của con trai.

Chính là, bây giờ, Bạch Dạ Kình xuất hiện……

Tương lai của con trai không cần cô phải nhọc lòng. Sinh hoạt của cô lập tức liền xuất hiện chỗ trống. Lại còn có là lớn nhất, không có cách nào đền bù được khoảng trống kia.

“Tạm thời còn chưa suy xét, chờ nó lớn một chút rồi nói sau.”

Lúc cô nói lời này, thanh âm có chút hạ xuống. Lông mi hơi hơi rũ, ánh đèn chiếu xuống dưới, ở trước mắt cô che một tầng hơi mỏng.

Trong mắt Bạch Dạ Kình xẹt qua một tia phức tạp, hình như có thương tiếc. Một tay trống không bỗng nhiên với qua đem tay cô đan chặt. Hạ Thiên Tinh ngẩn ra, ngón tay có chút run rẩy, nhưng mà lại không có tránh ra. Năm ngón tay thon dài của anh mở ra, cùng năm ngón tay của cô đan xen lẫn nhau.

Chặt như vậy làm tâm tư cô lập tức hỗn loạn.

Người đàn ông này, trên người hình như có một loại ma lực làm người ta không cách nào kháng cự được. Chỉ sợ, biết rõ phía trước là vực sâu mà vẫn chìm đắm vào trong.

………………

Tới cửa nhà, lúc cô lấy chìa khóa anh mới buông cô ra. Hạ Thiên Tinh cảm thấy bị anh nắm tay đến cứng đờ, nhưng mà, thật sự rất ấm áp.

Hạ Đại Bạch chơi cả đêm đã thật sự mệt mỏi, Hạ Thiên Tinh ôm nhóc vào phòng tắm, lúc giúp nhóc rửa tay rửa chân, nhóc vẫn chưa tỉnh lại, chỉ là hai tay ôm cổ cô, rất không thoải mái rầm rì trong chốc lát.

Cuối cùng, cô lại đem nhóc bế lên giường.

Chờ dọn dẹp xong, cô tắt đèn phòng đi ra ngoài, Hạ Thiên Tinh tưởng Bạch Dạ Kình đã đi rồi, cũng giống như lần trước vậy.

Nhưng là……

Lúc này, thế nhưng anh vẫn còn ở đây.

Áo gió trên người bị anh tùy tay gác lại ở trên sô pha, trên người chỉ mặc một cái áo sơmi đơn giản, rất sạch sẽ. Anh đứng ở đại sảnh bên phải kệ sách phía trước. Trên kệ sách ngoại trừ bày chút sách vở, còn lại đều bài trí một ít ảnh chụp của cô lúc trước. Những bức ảnh rất cũ.

Anh một đường từ trên nhìn xuống, mỗi một tấm ảnh chụp đều xem rất hứng thú.

Hạ Thiên Tinh nhìn thời gian, hiện tại đã hơn 10 giờ, không biết có phải nên khuyên anh sớm một chút trở về nghỉ ngơi hay không.

Đang muốn mở miệng, anh tựa như cảm giác đến ý đồ của cô, đột nhiên quay đầu lại hỏi cô: “Tôi còn chưa ăn cơm chiều, trong nhà còn có đồ ăn thừa không?”

Hạ Thiên Tinh ngơ ngác chớp mắt một cái, đột nhiên liền có chút đau lòng, “Đã trễ thế này, như thế nào còn chưa ăn?”

Muốn nói khuyên anh trở về, liền như vậy bị chắn ở cổ họng, căn bản cũng không nói ra được.

“Hôm nay bận quá, buổi chiều đến buổi tối ra ngoài 5 tiếng đồng hồ, hoàn toàn không muốn ăn.” Anh nói, cầm ảnh chụp của cô trên tay nhìn.

Cô nhớ rõ đó là lúc cô 12 tuổi, khi đó, cha mẹ đã bởi vì Lý Linh Nhất mà li hôn đã nhiều năm. Mẹ cô mang cô đi công viên chơi, khó có được cùng ba bên cạnh.

Đến nay cô còn nhớ rõ, một năm kia hoa sen nở đẹp đến xao xuyến, bọn họ một nhà ba người đứng ở hồ nước bên công viên chụp tấm ảnh gia đình này. Từ ngày đó về sau, mẹ cô liền dọn về quê, gả cho một người khác, từ đây, bọn họ một nhà ba người liền không có một ngày đoàn tụ.

Nhớ tới ngày đó, lòng Hạ Thiên Tinh đầy buồn bã, đè nén suy nghĩ xuống, chỉ nói: “Bây giờ anh rất đói bụng đúng không? Nếu không thì tôi làm cho anh một phần đồ xào, tôi sẽ cố làm nhanh một chút.”

Đêm nay Hạ Đại Bạch ăn không ít, căn bản là không có cơm cùng thức ăn thừa.

“Không có thì thôi, không ăn một bữa cũng không sao.” Anh nói rất tùy ý, hàng chân mày xinh đẹp của cô nhíu lại, chỉ sợ người này là thường xuyên vội vàng đến nỗi không rảnh lo ăn cơm


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT