Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 113: Có anh mới an tâm (3)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Lúc trước khi cô ở phủ tổng thống, trong nhà người hầu rất nhiều, những việc này thật ra cô cũng không chú ý quá.

“Anh ở chỗ này chờ một lát, tôi đi nấu mì sợi.” Hạ Thiên Tinh một bên nói, một bên đem áo khoác cởi ra treo ở trên giá áo, cô cũng rất tự nhiên đem áo gió của anh lấy qua đi treo lên, lại quay đầu lại cùng anh nói: “Rất mau thôi, anh ngồi xuống xem TV một lát đi.”

“Chỉ ăn qua sủi cảo em làm, còn chưa có thưởng thức qua mì sợi.” Anh ngược lại cũng không có cự tuyệt.

“Tay nghề tôi cũng không tệ lắm.” Hạ Thiên Tinh vừa nói vừa hướng phòng bếp đi vào. Một bên nấu nước một bên lấy tạp dề ra mặc vào, lại từ tủ lạnh cầm lấy trứng gà ra đập vào trong chén, lấy chiếc đũa khuấy lên, động tác thành thạo.

Bạch Dạ Kình mở TV, ngồi dựa ở trên sô pha.

Trong TV đang chiếu một số chương trình gameshow giải trí, gần đây bộ văn hóa đã có chút động tác, Bạch Dạ Kình mắt nhìn mỗi một tiết mục không thô tục, cũng đa dạng hóa, nhìn dáng vẻ, hành động này vẫn là có chút hiệu quả. Anh chuyển kênh TV đến chương trình quân sự, nhưng đài quân sự dạo này đều là chỉ có chương trình đại chúng, anh cũng không có nhiều hứng thú để xem.

Trong phòng bếp, rất mau truyền đến âm thanh nồi chén gáo bồn, lực chú ý của anh ngược lại là bị bên kia hấp dẫn.

Cửa phòng bếp đóng lại, chỉ có thể từ cửa sổ nhìn đến thân ảnh cô đang bận rộn. Bạch Dạ Kình cảm thấy âm thanh này so với mấy tiết mục kia thú vị hơn nhiều, làm anh cảm thấy rất ấm áp, còn có một tia…… thỏa mãn……

Trước kia ở phủ tổng thống, không phải là tình huống đặc thù, anh cơ hồ sẽ không đặt chân đến phòng bếp. Chẳng phải là sợ có thanh âm, anh cũng chỉ sẽ cảm thấy ầm ĩ, cũng không cảm thấy vào giờ này khắc này lại có cảm giác như thế này.

Đã một thời gian cô không ở phủ tổng thống, anh liền cảm thấy toàn bộ không khí ở quý phủ đều trở nên trầm trầm.

Mỗi đêm về đến nhà, anh sẽ theo bản năng đứng trước cửa phòng cô nghỉ chân. Nhưng là, anh rất rõ ràng……trong phòng kia, không có người.

Cô quả nhiên rất mau. Không đến mười phút, cô đã bưng mì sợi từ trong phòng bếp ra tới. Trong tô mì sợi còn một cái trứng chiên hoàng kim, bên cạnh rải một vòng hành.

“Anh có thể ăn hành đúng không?” Hạ Thiên Tinh lúc này mới nhớ tới vấn đề này.

“Ừ.” Bạch Dạ Kình cất bước đi đến bàn ăn ngồi xuống.

Hạ Thiên Tinh cởi tạp dề ra, bỏ vào trong phòng bếp. Lúc trở ra, anh đang ăn rất ngon miệng. Hạ Thiên Tinh nhìn, lòng có chút vui mừng.

Vốn dĩ cho rằng đây chỉ là thức ăn đơn sơ, anh sẽ ăn không quen. Nhưng là trước mắt thoạt nhìn, năng lực thích ứng của anh cũng không tệ lắm.

“Đứng làm gì?” Bạch Dạ Kình nâng mắt, cùng ánh mắt cô đối diện, cằm hất nhẹ vào ghế dựa đối diện, “Ngồi xuống đi.”

Hạ Thiên Tinh ngồi đối diện với anh, “Cảm thấy hương vị thế nào?”

Anh nhìn cô, trong mắt cô ánh lên tia chờ mong. Anh dương dương môi, ưu nhã ăn một mồm to sau mới nói: “Xem như em không có khoác lác.”

Cô cười, mi mắt cong cong. Ánh đèn chiếu xuống, con ngươi lóe lên ánh sáng vụn vặt, giống suối nước nhỏ giọt, an tĩnh tường hòa; lại tựa như ánh sao trời, lóe sáng bắt mắt.

Thực mê người.

Bạch Dạ Kình ngưng mắt nhìn cô, ánh mắt thâm trầm. Cho đến khi cô bị anh nhìn đến nỗi có chút không được tự nhiên mới thu hồi lại nụ cười, lúc này anh mới thu lại tầm mắt, tự nhiên mở miệng: “Theo đạo lý mà nói, em cũng coi như gia cảnh không tồi, nhưng nấu ăn thoạt nhìn đặc biệt thuần thục.”

“Cũng không phải là từ nhỏ gia cảnh không tồi. Bà nội tuy rằng khi sinh ra là tiểu thư khuê các, nhưng sau lại nghèo túng. Ba tôi lúc ấy cũng thất bại trong sự nghiệp, lại cùng mẹ tôi ly hôn, cả người đều rất nản lòng. Trong nhà dù sao cũng phải làm việc. Tôi sẽ tự học cách làm mọi việc, bất quá, sau lại tự nhiên càng ngày càng thuần thục, là sau khi sinh Đại Bạch.” Hạ Thiên Tinh rất ít cùng người khác đề cập đến quá khứ của mình, nhưng khi nói cùng Bạch Dạ Kình, lại tự nhiên như vậy.

Ánh mắt Bạch Dạ Kình rơi xuống trên kệ sách ngoài đại sảnh kia, “Ảnh chụp ở giữa chính là mẹ em?”

“Ừ.” Hạ Thiên Tinh xoay người, mắt nhìn đến kệ sách.

“Từ trước đến nay không nghe em nhắc tới.” Người phụ nữ kia rất thanh uyển, thoạt nhìn có tính cách rất ôn hòa, bộ dáng không tồi.

Thần sắc cô buồn bã, “…… Mẹ cùng ba tôi ly hôn rất nhiều năm, hiện tại đã có cuộc sống mới, nghe nói, cũng rất hạnh phúc và tốt đẹp. Cho nên, cũng không có gì để nói.”

“Nghe nói?” Bạch Dạ Kình chú ý hai chữ này.

Cô gật đầu, ngữ khí sâu kín, “Từ sau khi mẹ tôi kết hôn, ba tôi không cho phép tôi tới gặp mẹ, ngăn cản mọi khả năng liên hệ giữa chúng tôi. Sau này khi tôi hiểu chuyện, lúc có năng lực có thể liên hệ, cũng không dám liên hệ…… Chỉ sợ phá hủy cuộc sống hiện tại của mẹ. Bất quá, khi nào mẹ tôi hơn 50 tuổi, có thể…… Tôi muốn mang con trai cùng nhau lặng lẽ đi gặp mẹ.”

Bạch Dạ Kình có thể cảm giác được bầu không khí thương cảm trên người cô, nhìn bộ dáng kia thật là làm người ta đau lòng, có loại cảm giác muốn đem cô ôm vào trong lòng ngực, vỗ về an ủi. Nhưng cuối cùng, anh cũng chỉ trầm tĩnh gật gật đầu, cũng không có phát biểu ý kiến.

Xem ra hơn 20 năm nay, sinh hoạt của cô cũng không được tốt lắm……

Ánh mắt anh nhu hòa một chút, tùy ý tiếp tục cùng cô trò chuyện, muốn hiểu biết về cô càng nhiều, “Em cùng cha mẹ lớn lên nhưng thật ra lại không giống, à, người lần trước tôi gặp qua gọi là gì……”

“Hạ Tinh Không.”

“Ừ, hai người cũng không giống. Mặt không giống, tính cách cũng kém rất nhiều.” Khi nhắc tới Hạ Tinh Không, mày Bạch Dạ Kình nhíu lại một chút.

Hạ Thiên Tinh nhớ tới lần trước ở phủ tổng thống, hình ảnh anh khiến cho Hạ Tinh Không sợ tới mức xanh mặt khiến cô nhịn không được cười rộ lên, hiện giờ nhớ tới còn cảm thấy rất hả giận.

“Cười cái gì?” Bạch Dạ Kình ngước mắt nhìn cô. Bộ dáng cô cười rộ lên đặc biệt rất có sức cuốn hút, thần sắc anh lập tức tốt lên không ít.

“Không có gì.” Cô lắc đầu, lại nhìn mắt thủ đoạn, chính chính sắc, “Anh ăn nhanh lên đi, thời gian không còn sớm. Hiện tại mau trở lại phủ tổng thống cũng đã hơn 12 giờ, ngủ không được mấy tiếng.”

Một câu của cô như là gáo nước lạnh, sắc mặt anh lập tức liền trầm xuống. Hạ Thiên Tinh cũng không biết chính mình đã đắc tội với anh, dù sao anh vẫn luôn tâm tình bất định như vậy.

Anh ăn thật sự chậm. Sau một hồi lâu, anh mới tính là ăn xong, một chút cũng không dư thừa.

Hạ Thiên Tinh bưng chén vào phòng bếp rửa sạch, vừa lúc nãy thấy sắc mắt của anh, lúc này cô cũng không dám lại thúc giục anh lần nữa. Lúc cô rửa chén, nghe được anh ở bên ngoài gọi điện thoại, ước chừng là gọi cho Lãnh Phi, bảo bọn họ đi về trước.

Khuya như vậy, tự anh trở về phủ tổng thống, Hạ Thiên Tinh rất lo lắng cho an toàn của anh.

Thu dọn xong, cô lau khô tay mới đi ra ngoài, vừa muốn nói gì, Bạch Dạ Kình đứng yên ở trước mặt cô, hỏi: “Có khăn lông mới cùng bàn chải đánh răng không?”

“Hả?” Cô sửng sốt.

“Hả cái gì? Đồ dùng rửa mặt.”

“…… Có, có.” Hạ Thiên Tinh nhìn anh, “Anh…… Không phải là định ngủ lại ở chỗ này chứ.”

“Tôi cảm thấy lời nói của em tương đối có đạo lý, cho nên chiếu theo ý của em, đêm nay tôi ở lại.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT