Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 117: Hạ Thiên Tinh đánh trả (1)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Cô lại trịnh trọng gật đầu, “Nếu thực sự có cái gì tớ khẳng định sẽ nói thật với cậu.”

“Không có chuyện gì thì Tổng Thống tiên sinh của chúng ta còn là đàn ông chính nhân quân tử sao. Cậu ở phủ tổng thống lâu như vậy, anh ta không làm gì cậu, tối hôm qua ngủ lại ở một căn nhà nhỏ như vậy, chiếu theo đạo lý mà nói, có rất nhiều cơ hội mới đúng.”

“Cậu nghĩ thế sao, anh ta có chỗ nào là chính nhân quân tử?” Hạ Thiên Tinh đối với những lời này của Trì Vị Ương tất nhiên là không đồng tình. Sáng sớm, gọi con trai đến để dạy dỗ kiểu kia thì gọi là tư tưởng gì!

Trì Vị Ương xoay mặt qua, ái muội liếc cô, “Có điểm đáng ngji a!”

Hạ Thiên Tinh chỉ có thể câm nín 囧. Thật đúng là vác đá nện chân mình mà.

Một lâu sau, di động của cô đột nhiên vang lên. Nhìn thấy tên trên màn hình điện thoại, cô quay sang Trì Vị Ương nói: “Là điện thoại của lãnh đạo.”

“Sợ là phải đi công tác, cậu nghe đi.”

Hạ Thiên Tinh nhờ vả Trì Vị Ương trông chừng Hạ Đại Bạch, còn cô tìm góc yên tĩnh tiếp điện thoại. Trong chốc lát sau, Hạ Thiên Tinh đã trở lại.

“Chuyện gì?”

“Đêm nay có một buổi tiệc từ thiện long trọng, ngoại trừ lãnh đạo trong nước cùng thương nghiệp nước ngoài, còn có một ít thương nhân nước ngoài cùng đại sứ quán, nói là Tống phó tổng thống chỉ đích danh mình đến phiên dịch.”

Trì Vị Ương nâng mi, “Chắc không phải là Hồng Môn Yến chứ? Tống Duy Nhất lần trước không chiếm được chỗ tốt, lần này lại trả đũa?”

Hạ Thiên Tinh nhớ tới chuyện này, sắc mặt có chút lạnh lẽo, “Vậy càng phải đến. Thật ra tớ cũng muốn giáp mặt cô ta hỏi rõ ràng chuyện lần trước.”

“Nếu lại bị cô ta khi dễ thì làm sao bây giờ?”

“Cô ta cũng không thể trước mắt bao người lại có thể trói tớ đem đi.”

Trì Vị Ương gật gật đầu, nhưng vẫn là không yên tâm, “Tóm lại, chính cậu vẫn phải chú ý một chút. Buổi tiệc từ thiện này tớ có nghe nói qua, được làm tương đối long trọng, truyền hình trong nước cũng sẽ trực tiếp lấy tin tức.”

“Đúng không?”

“Ừ.”

Giữa trưa, ba người cùng nhau dùng cơm, Hạ Thiên Tinh cũng không có cách nào giữ con trai lại, đành phải gọi điện thoại cho tài xế đến đón nhóc trở về phủ tổng thống.

Cô tắm rửa, thu dọn một chút.

Mở mail trong máy tính ra, đầu tiên là đem tiệc tối nhìn lướt qua một lần, lại xem qua những thành phần tham dự đại khái để hiểu biết một chút. Đêm nay người cô phục vụ chính là phó bộ trưởng bộ dân chính, trước kia ít nhiều cũng từng hợp tác qua, cho nên cũng tính là dễ dàng. Cô ít nhiều cũng cảm thấy nhẹ nhàng một chút.

Khi Hạ Thiên Tinh xem xong đã là hai giờ sau, lại nhìn đến thư mời tiệc tối. Mặt trên đặc biệt đánh dấu, mỗi người tham dự hội nghị đều phải mặc lễ phục.

Cô có chút đau đầu.

Thật ra lễ phục thì cô có, nhưng mà đều là lễ phục ngày thường cho party nhỏ thôi, còn trường hợp ở những buổi tiệc long trọng cũng không thật sự thích hợp. Không ở cùng một cấp bậc.

Lúc Hạ Thiên Tinh đang đau đầu, di động đột nhiên vang lên, trên màn hình hiện lên bốn chữ, làm cô ngẩn ra chớp mắt một cái.

Buông con chuột, tiếp điện thoại.

“Đại Bạch còn ở chỗ em không?”

“Không. Tôi mới vừa bảo tài xế đưa nó trở về rồi. Đúng lúc tôi nhận được công việc, không có cách nào ở cùng với nó.”

“Việc gì?”

“Đêm nay có buổi tiệc từ thiện, tôi phụ trách phiên dịch cho một vị phó bộ trưởng.”

Bạch Dạ Kình bên kia cũng không nói gì, tựa như suy tư gì đó. Anh không nói lời nào, Hạ Thiên Tinh cũng yên lặng không mở miệng.

Lát sau anh mới nói: “Một lát cứ chờ ở nhà, nơi nào cũng đừng đi.”

Hạ Thiên Tinh không hiểu được ý trong lời nói của anh, nhưng mà anh cũng không có ý giải thích. Hai người không nói cái gì, đầu điện thoại bên kia lại tắt. Anh luôn luôn rất bận.

Tắt điện thoại, cô lại đem từng bộ lễ phục trong tủ ra, so sánh từng bộ. So tới so lui vẫn là không được. Tình hình thế này cô phải đi ra ngoài thuê một bộ lễ phục mới được. Nhưng mà, Bạch Dạ Kình lại nói bây giờ cô đừng đi đâu. Cũng không biết trong hồ lô của anh rốt cuộc là bán thuốc gì.

Cô nhìn thời gian, tiệc tối là 7 giờ bắt đầu, vậy cô ở nhà chờ đến 5 giờ là được. Vừa lúc có chút tư liệu cần nhìn lại.

Hạ Thiên Tinh ôm máy tính xem trong chốc lát, vào giờ phút này chuông cửa đột nhiên vang lên.

Cô hồ nghi, vội đứng dậy đi mở cửa.

Ngoài cửa, là một cô gái thật xinh đẹp, cô mặc bộ váy trắng đen, ưu nhã hào phóng.

“Hạ tiểu thư.” Đối phương cười tươi rói, hơi hơi khom lưng chào hỏi cô. Hạ Thiên Tinh chưa gặp qua cô gái này, vừa định hỏi, đối phương đã tự giới thiệu, “Là Bạch tiên sinh cố ý cho tôi đến đây, cô gọi tôi May là được rồi.”

Bạch tiên sinh tất nhiên là chỉ Bạch Dạ Kình. Hạ Thiên Tinh mắt nhìn phía sau cô gái, theo sau cô có không ít người, nhìn dáng vẻ không nghĩ ở trước mặt những người khác đề cập đến hai chữ “tổng thống”.

Cô hơi hơi mỉm cười, tránh ra chút, “Vào rồi nói sau.”

May gật gật đầu đi vào, phía sau May có vài người đi theo, trong tay đều mang theo đồ.

Hạ Thiên Tinh không hiểu ra sao, không biết Bạch Dạ Kình bảo cô ở một chỗ là muốn làm cái gì. May đã mở miệng phân phó: “Đem đồ lấy ra cho Hạ tiểu thư xem một chút.”

Rồi sau đó……

Ba vật đó, hoàn toàn không giống nhau, nhưng đều là những bộ lễ phục xa hoa tinh xảo, chậm rãi hiện ra ở trước mặt cô. Trong nháy mắt, căn nhà nho nhỏ của cô phảng phất trở nên càng sáng hơn.

May cười nhìn cô, “Hạ tiểu thư, cô chọn một bộ đi. Ba bộ này đều là của nhà thiết kế nổi tiếng lừng lẫy E.S, dù ra giá cũng không có người bán.”

“Những cái này đều là Bạch Dạ…… Bạch tiên sinh chuẩn bị?” Hạ Thiên Tinh nhìn mắt người khác, sửa lại lời nói.

“Đúng vậy. Còn có cái này.” May khoa tay múa chân, mấy cái hộp gấm ở trước mặt cô rộng mở. Đá quý lóa mắt, chiếu đến nỗi cơ hồ làm cô không mở mắt được.

“Những vật phẩm trang sức này là hàng triển lãm, vẫn luôn bày biện ở nhà bảo tàng. Bạch tiên sinh thật sự rất có tâm.”

Trong lòng Hạ Thiên Tinh kinh ngạc, lại cảm thấy cảm động. Cô hoàn toàn không nghĩ tới Bạch Dạ Kình sẽ thay cô nghĩ đến như vậy. Vừa mới lúc nãy ở trong điện thoại, cô căn bản không đề cập đến tâm tình đang rầu rĩ của mình.

Chỉ là……

Khi mấy thứ này bày ở trước mặt cô, cô càng cảm thấy bọn họ thật sự không phải cùng một thế giới. Anh ở đỉnh cao nhất trong chuỗi thực vật, bễ nghễ chúng sinh; mà cô ở đâu?

Ngón tay Hạ Thiên Tinh xoa những trang sức châu báu đẹp đẽ quý giá đó, trong lòng có chút cay nồng. Môn đăng hộ đối, kỳ thật là quy củ cũ, nhưng là dùng ở hiện tại, cũng là có đạo lý. Có một số người, từ khi còn nhỏ đã làm cho người ta phải ngước nhìn lên.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT