Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 118: Hạ Thiên Tinh đánh trả (2)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

“Lấy cái này với cái này đi.” Cô chọn một bộ lễ phục màu lam nhạt họa tiết mây trắng, một vòng cổ đá quý ngọc lục bảo.

“Hạ tiểu thư ánh mắt thật tốt.” May khen, rồi sau đó quay đầu phân phó: “Giúp Hạ tiểu thư thay lễ phục, sau đó trang điểm.”

“Dạ. Hạ tiểu thư, mời cô.”

…………

Lúc Hạ Thiên Tinh chuẩn bị xong xuôi hết thảy đã là 5 giờ nhiều, cô cũng muốn đến buổi tiệc sớm. May sắp xếp xe, đưa cô đến hiện trường yến hội. Cô cầm thư mời, đi qua từng cánh cửa, cuối cùng được người dẫn vào trong.

Lúc này, đại sảnh ngoài trời đã có rất nhiều phiên dịch viên, tất cả mọi người đều quen thuộc, sôi nổi chào hỏi. Tầm mắt mọi người đều lưu luyến ở trên người cô, trộn lẫn các loại cảm xúc. Hạ Thiên Tinh tất nhiên là không phát hiện, cúi đầu làm việc của mình. Trong lóng nghĩ đã chọn lễ phục cùng những loại đá quý giá trị thấp nhất……

Lúc gần 7 giờ, khách khứa dần dần vào bàn. Những phiên dịch viên đã ở cùng với người mình cộng tác làm việc, duy nhất chỉ có mình cô là cùng phó bộ trưởng, nhưng người này vẫn chưa tới. Cô lấy di động trong túi xách lên nhìn thời gian, quá 10 phút nữa là 7 giờ.

“Hạ tiểu thư.” Lúc đang nghĩ ngợi, phía sau vang lên một giọng nữ ưu nhã. Hạ Thiên Tinh quay đầu lại, liếc mắt một cái liền nhận ra cô là thư kí của phó bộ trưởng. Cô nhoẻn miệng cười, “Phó bộ trưởng đã tới rồi sao?”

“Vâng, vừa đến. Bất quá, phó bộ trưởng hôm nay mang theo một cô gái am hiểu 7 ngôn ngữ, cho nên, Hạ tiểu thư tạm thời không cần vội.”

“A.” Hạ Thiên Tinh xấu hổ. Bên cạnh có một người am hiểu 7 ngôn ngữ, xác thật là không đến lượt của cô làm việc. “Kia, nói cách khác tôi hiện tại có thể trở về sao?”

“Đương nhiên không phải. Còn hy vọng cô đêm nay có thể ở lại, để phòng ngừa trên đường có cái gì ngoài ý muốn. Vạn nhất đến lúc đó phó bộ trưởng tìm không thấy phiên dịch, có thể sẽ không được hay cho lắm.”

Lời nói này của cô ta tự nhiên có đạo lý. Hạ Thiên Tinh gật đầu, “Được, tôi ở đây chờ đợi lệnh gọi.”

“Tiệc tối đêm nay sẽ long trọng, Hạ tiểu thư lưu lại cũng sẽ không quá nhàm chán.” Thư kí cười đến ưu nhã, xoay người, lại tự đáy lòng thốt lên một câu: “Hạ tiểu thư, cô đêm nay rất đẹp. Đêm nay hội trường đẹp nhất, nhất định chính là cô.”

Hạ Thiên Tinh hơi hơi mỉm cười, “Cám ơn.”

…………

Dần dần, khách khứa càng ngày càng nhiều lên. Hạ Thiên Tinh bưng một ly nước trái cây đứng ở trong một góc, nhưng mà, vẫn có thể cảm giác được rất nhiều lực chú ý đặt ở trên người mình. Có người khe khẽ nói nhỏ phỏng đoán thân phận của cô, có người lại cực kỳ hâm mộ lễ phục cùng đá quý trên người cô.

Dấu vết của Bạch Dạ Kình, thật không phải nói giỡn.

Hạ Thiên Tinh cảm thấy như vậy chính mình có chút giống như bị nhốt tại lồng sắt để cho người quan sát động vật, thật sự rất không được tự nhiên. Dù sao hiện tại cũng không có chuyện của cô, hà tất gì ở lại nơi này? Cô cầm thư mời, đưa cho bảo vệ cổng VIP xem qua, chuẩn bị lên lầu tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Chưa được một lát, gác cổng còn chưa mở cửa ra, chỉ nghe được phía sau một đạo thanh âm đột nhiên vang lên.

“Hạ Thiên Tinh!”

Âm thanh này Hạ Thiên Tinh tuy rằng mới nghe qua vài lần, nhưng rốt cuộc là quen thuộc. Vẻ mặt cô nghiêm lại, nắm chặt ly đồ uống, chậm rãi xoay người lại, nhìn chằm chằm người trước mặt, “Tống tiểu thư, đã lâu không gặp.”

Thanh âm tuy là có chút lực tương tác, nhưng là thần sắc lại là lạnh nhạt vô cùng.

Tống Duy Nhất đi đến, những tiểu thư đài các con quan vây quanh đều theo cô ta đến đây, lập tức đem hai người các cô làm thành một vòng tròn.

“Duy Nhất, cô gái này là ai? Trước kia dường như chưa từng gặp qua.”

“Hai người là bạn bè sao?”

“Đừng ở đây mà nói bậy! Tôi có khả năng sẽ cùng loại người này trở thành bạn bè sao?” Tống Duy Nhất lạnh mặt phản bác.

Hạ Thiên Tinh chỉ cười, cũng không nói lời nào.

“Duy Nhất, cậu xem trên cổ cô ta cái vòng cổ kia, còn không phải là lần trước ở phòng đấu giá cậu muốn có nhưng bị người khác mua mất sao?”

“Còn có cái váy kia! Lúc ấy tôi cũng muốn mà không mua được!”

“Cho nên, rốt cuộc cô ta là người nào, như thế nào những thứ này đều ở trên người cô ta? Bộ này từ trên xuống dưới, giá trị hoàn toàn không nhỏ, ít nhất cũng hơn một trăm triệu!”

Hạ Thiên Tinh vừa nghe, trong lòng là khiếp sợ.

Tên gia hỏa Bạch Dạ Kình này có thể quá xa xỉ hay không? Cô chỉ đưa anh một cái cà vạt giá mấy ngàn, anh lại cho cô mượn châu báu trang sức cùng lễ phục tới mấy tận mấy trăm triệu. May mắn là May đưa cô đến đây, nếu không, cô ở trên đường bị cướp bóc cũng không biết là chuyện như thế nào.

Nhờ các tiểu thư này mồm năm miệng mười vừa nhắc nhở, lúc này Tống Duy Nhất mới chú ý tới quần áo trên người cô. Cẩn thận nhìn lên, thật đúng là! Sắc mặt chốc chốc lại thay đổi, trong lòng tràn đầy lửa giận.

Hạ Thiên Tinh là chị của Hạ Tinh Không, gia cảnh nhà bọn họ tuy cũng không đến nỗi nào. Nhưng dù có tốt cũng không có khả năng ăn mặc những bộ đồ giá trăm triệu. Huống chi, chính cô ta còn phải nuôi một đứa con. Bộ đồ trên người kia sao lại có được?

Tống Duy Nhất chỉ có thể nghĩ đến một khả năng duy nhất —— Bạch Dạ Kình.

Sắc mặt cô ta đột biến, tay rũ bên người nắm chặt.

“Hạ Thiên Tinh, cô có biết mặc hàng giả xuất hiện tại đây là phải bị đuổi ra hay không!” Tống Duy Nhất nỗ lực đè nén oán khí, cười nhạo nhìn cô, rồi sau đó lại nhìn những người xung quanh, “Mấy người thật cho rằng cô ta có thể ăn mặc xa hoa như vậy sao? Bất quá đều là đồ giả thôi! Không nói thêm nữa, mấy thứ này của cô là mua ở chợ trời nào à?”

Cô ta nói vừa xong, tiếng cười vang của những người khác nổi lên bốn phía.

Hạ Thiên Tinh thật ra rất bình tĩnh, đồ của Bạch Dạ Kình có thể giả sao? Lại nói, cho dù là giả thì như thế nào?

Cô sờ soạng vòng cổ ngọc lục bảo trên cổ, nhướng mày cười, “Mặc kệ thật hay giả, nó bất quá chính là một cục đá không có độ ấm thôi, đáng để Tống tiểu thư phí tâm tư đi tìm mua ở chợ trời sao? Nhưng thật ra tôi cảm thấy người đưa món này cho tôi, phần tâm tư mới thật là đáng quý, hơn nữa, mặc kệ là chợ trời trôi nổi vẫn không phải là thứ mà ở trong tiệm cái gì cũng đều mua được.”

Câu nói cuối cùng kia, Hạ Thiên Tinh càng nhấn mạnh, ý vị thâm sâu. Người khác không hiểu, Tống Duy Nhất không có khả năng không hiểu.

“Hạ Thiên Tinh, cô! Cô muốn gây hấn với tôi?!” Tống Duy Nhất nói, thuận tay cầm lên ly nước trái cây bên cạnh, hướng Hạ Thiên Tinh hất qua.

Nhưng là……

Hạ Thiên Tinh lại giành trước một bước. Dưới ánh mắt khiếp sợ của một đám phụ nữ ở bên cạnh, một ly nước trái cây một phen liền hắt vào trên mặt Tống Duy Nhất. Hôm nay, cô xác thật chính là khiêu khích!

“Trời ơi! Cô điên rồi à?”

“Người phụ nữ này có lai lịch gì?! Ngay cả Duy Nhất cũng dám hất nước!”

Tống Duy Nhất bị nước hất vào người đến ngây ngốc. Trên người cô ta ăn mặc lễ phục cũng là mấy ngàn vạn, lúc này lại hoàn toàn bị huỷ hoại! Màu vàng của nước trái cây từ trên mặt cô ta từng chút từng chút nhỏ giọt, muốn bao nhiêu chật vật có bấy nhiêu chật vật. Quan trọng nhất chính là…… Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, cô cư nhiên dám to gan như vậy!

Sắc mặt cô ta lúc xanh lúc trắng. Hạ Thiên Tinh lại trước sau luôn lạnh nhạt, đáy mắt không có một độ ấm, “Tống tiểu thư, so với những thủ đoạn cô sử dụng với tôi, cái này còn tính rất nhẹ. Nếu cô còn dám giống lần trước đối với tôi như vậy, hôm nay hắt ở trên mặt cô khả năng chính là axít!!”

Mỗi một chữ, đều nói năng rất có khí phách, lạnh lẽo không chút độ ấm ôn hòa. Cô nói rất có lý, sự tình nếu làm lớn lên, Tống Duy Nhất cô ta bất luận thế nào cũng không chiếm được cái gì tốt.

“Cô! Thật to gan!” Tống Duy Nhất phục hồi lại tinh thần, nghiến răng nghiến lợi, nhấc tay muốn tát Hạ Thiên Tinh.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT