Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 119: Hạ Thiên Tinh đánh trả (3)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Hạ Thiên Tinh giống như đã sớm đoán được cô ta sẽ sử dụng chiêu này, cô đưa tay giữ chặt tay cô ta lại, hất ngược ra.

Không chiếm được chỗ tốt, Tống Duy Nhất khó tiêu được cơn tức, quay đầu nhìn người phục vụ đang đứng ngây người kế bên, lạnh giọng quát: “Còn đứng ở đây làm gì, tìm bảo vệ, lập tức đem người phụ nữ điên này ném ra ngoài!”

……

Bạch Túc Diệp mới vừa vào cửa, cô theo thói quen nghề nghiệp vừa tiến đến lập tức tuần tra xung quanh. Cho nên, liền chú ý đến một màn giằng co trong một góc giữa hai người phụ nữ. Mày đẹp hơi hơi nhăn lại, tầm mắt rơi xuống mặt Hạ Thiên Tinh, đánh giá một lát, sau nói nhỏ vài câu với người bạn đi cùng, liền chậm rãi hướng hai người kia đi đến.

“Anh điếc sao? Tôi bảo anh mau đem người phụ nữ này ném ra ngoài cho tôi!” Tống Duy Nhất gầm nhẹ.

Đối phương rất khó xử, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Gần đây phó tổng thống đặc biệt có lệnh, không được mặc kệ để tiểu thư tùy hứng gây chuyện. Lần trước có các anh em chết thảm, lòng bọn họ còn kinh sợ, hơn nữa bọn họ cũng không rõ lắm cụ thể thân phận của Hạ Thiên Tinh. Dù sao cô cũng là người có thư mời, hơn nữa trên người còn mặc lễ phục và trang sức có giá trị không nhỏ, như vậy thân phận không phú cũng quý, làm sao dám tùy tiện đắc tội? Nếu phó tổng thống trách tội xuống, bọn họ cũng phụ trách không nổi.

“Hiện tại lời tôi nói các người cũng không nghe, có phải hay không? Các người đều là một lũ phế vật!” Tống Duy Nhất khó kìm nổi tức giận, nhấc tay liền cho đối phương một bạt tai.

“Duy Nhất.” Tay còn chưa rơi xuống, một thanh âm quen thuộc trước sau như một mang theo lạnh lẽo đột nhiên từ phía sau cô ta vang lên.

Tay cô ta cứng ngắc ở không trung.

Mấy người phụ nữ vừa mới vây quanh một vòng, vừa thấy người đến, mỗi người đều tự động lùi lại nhường ra một lối đi tới.

“Bạch bộ trưởng.”

“Bạch bộ trưởng, buổi tối tốt lành.”

Một đám người vừa lúc nãy gương mặt đối với Hạ Thiên Tinh mặt khắt nghiệt như vậy, bây giờ lại phô ra bộ mặt nịnh nọt, sùng bái.

Hạ Thiên Tinh cũng hướng Bạch Túc Diệp nhợt nhạt gật đầu, “Bạch bộ trưởng.”

“Ở đây đều không phải là người ngoài, trực tiếp kêu tôi chị Túc Diệp là được.” Âm thanh của Bạch Túc Diệp nhàn nhạt.

Chỉ một câu, lại làm cho tất cả mọi người lần nữa khiếp sợ. Tính tình Bạch Túc Diệp có tiếng là cao ngạo lạnh lùng, những người ở đây hoặc là xưng với cô một câu “Bạch tiểu thư”, hoặc là “Bạch bộ trưởng”, người phụ nữ này rốt cuộc là người nào, cư nhiên có thể gọi Bạch bộ trưởng là “Chị”?! Lần này, mọi người đối với Hạ Thiên Tinh không khỏi có vài phần kiêng kị hơn.

Kỳ thật, đối với này câu “chị Túc Diệp”, trong lòng Hạ Thiên Tinh cũng rất kinh ngạc, nhưng trên mặt lại che giấu tốt cực kỳ, chỉ là trả lại Bạch Túc Diệp một cái mỉm cười cảm kích. Cô biết, Bạch Túc Diệp là cố ý tới giúp cô giải vây.

“Thiên Tinh bất quá chỉ diện một bộ quần áo, đeo trang sức đá quý, món đồ cũng rất bình thường, cũng đáng để cho một đám các người tức muốn hộc máu như vậy, muốn đem cô ấy nhanh chóng đuổi ra ngoài?” Bạch Túc Diệp nói lời này, không phải hướng về phía Tống Duy Nhất nói, mà là đem tầm mắt lạnh lẽo dừng ở trên người khác.

Lần này, những người đó chỉ phải tự nhận mình xui xẻo, nhanh chóng nhận sai, “Bạch bộ trưởng, chúng tôi…… Chúng tôi cũng không biết cô ấy là bạn cô, cho nên mới……”

“Được rồi, tôi không rảnh nghe mấy người giải thích, đừng có tụ hết ở chỗ này.” thần sắc Bạch Túc Diệp thanh đạm, cũng không để ý tới mấy người kia, chỉ phân phó nhân viên phục vụ, “Còn đứng đó làm gì, mau lấy khăn lông cho Tống tiểu thư lau mặt.”

“Dạ, Bạch bộ trưởng.”

Lời này của Bạch Túc Diệp thoạt nhìn là cho cô ta một bậc thang, nhưng là rõ ràng là thiên vị Hạ Thiên Tinh, trong lòng Tống Duy Nhất hiểu rất rõ. Phải đối mặt Bạch Túc Diệp, cô ta cũng không dám tùy hứng thêm. Chỉ đành phải đem tức giận lúc nãy nuốt vào, tự nhận mình xui xẻo.

Rất nhanh, có người đem khăn lông lại đây, Bạch Túc Diệp tiếp nhận, tự tay đưa cho Tống Duy Nhất lau mặt, rất là nhu tình.

Tống Duy Nhất lần này có chút dịu xuống, sắc mặt cũng tốt hơn một chút. Bạch Túc Diệp nói: “Cô nếu thật thích bộ lễ phục cùng đá quý, ngày mai tôi sẽ sai người đưa đến quý phủ của cô. Bảo đảm cô vừa lòng.”

“Tôi…… Kỳ thật cũng không phải.” Tống Duy Nhất mặt đỏ hồng, không nghĩ sẽ làm cho Bạch Túc Diệp cảm thấy cô ta keo kiệt.

“Được rồi, đi đổi lễ phục trước đi. Về sau chính là tổng thống phu nhân tương lai, bộ dáng như vậy thật sự không đẹp.” Bạch Túc Diệp vỗ vỗ vai Tống Duy Nhất. (ad: Đang thích bà này, nhưng tự nhiên bả phang câu hết ưa ><) Tổng thống phu nhân tương lai, mấy chữ này làm sắc mặt Tống Duy Nhất lập tức chuyển biến tốt hơn rất nhiều. Một bên, trong lòng Hạ Thiên Tinh tinh tế trầm xuống một chút. Cô cực lực che giấu, như là không thèm để ý, ở một bên bưng ly nước trái cây nhẹ nhấp một ngụm. Cuối cùng Tống Duy Nhất rời đi. Bạch Túc Diệp chậm rãi lại đây, cười nhìn Hạ Thiên Tinh. “Cám ơn cô giúp tôi giải vây, Bạch bộ trưởng.” Bạch Túc Diệp bưng ly nước trái cây, “Kêu tôi chị Túc Diệp đi. Cô là mẹ của cháu trai tôi, chúng ta không phải người ngoài.” Hạ Thiên Tinh liền kêu một tiếng chị Túc Diệp. Bạch Túc Diệp cười nói: “Không nghĩ tới thì ra cô cũng rất không dễ khi dễ.” “Tôi không nhịn được.” Hạ Thiên Tinh nói: “Không biết có thể đem lại cho Tổng Thống tiên sinh thêm phiền toái hay không, nhưng mà nếu tôi chịu đựng để cô ta khi dễ, lần sau cô ta càng không kiêng nể gì.” Sự việc lần trước nếu không phải Bạch Dạ Kình tới kịp, có khả năng cô đã sớm bị đám đàn ông đó làm nhục. Mặc dù cuối cùng cô toàn thân trở về, nhưng mà, cũng vẫn không khỏi bị bọn họ khinh bạc. Chỉ cần tưởng tượng đến những việc này, đối mặt với Tống Duy Nhất, cô tự nhiên cũng không thể giữ được bình tĩnh. Không có tạt axit, đã là rất khách khí. “Sự việc lần trước của cô, tôi cũng nghe nói. Chuyện nhỏ hay chuyện lớn dạy dỗ một chút cũng là nên làm.” Bạch Túc Diệp nói xong, liếc mắt một cái đánh giá Hạ Thiên Tinh từ trên xuống dưới. Lễ phục màu xanh da trời đem làn da đã vốn là tuyết trắng của cô càng thêm trắng nõn. Thân hình cao gầy, phác họa hết đường cong chữ S, đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Trên cổ là đá quý lục bảo, lộng lẫy bắt mắt, làm cả người cô thoạt nhìn ưu nhã lại tinh xảo. “Cũng khó trách Tống Duy Nhất phải đối với cô tâm sinh ghen ghét.” Bạch Túc Diệp nói: “Một thân này, chính là bao nhiêu người có số tiền lớn đều cầu không được. Đây là nhân ngày đại thọ mẹ tôi, ba tôi lặng lẽ mua cho bà ấy. Nhưng thật ra không nghĩ tới, hiện tại Dạ Kình lấy tới đưa cho cô.” Hạ Thiên Tinh thật ra không nghĩ tới một thân của mình lại có ý nghĩa như vậy, bất giác cảm thấy rất bất an. Cô vội nói: “Tôi cũng không biết trong này có nội tình. Kia, tôi……” Bạch Túc Diệp biết ý nghĩ của cô, đánh gãy lời cô nói, “Đừng cảm thấy bất an. Bộ lễ phục này mẹ tôi đã sớm đưa cho Dạ Kình, dặn dò qua, chờ ngày kết hôn, đưa cho vợ nó mặc ở tiệc tối. Hiện tại xem ra……” “Dạ Kình cũng không có dự định muốn đưa cho vợ tương lai của nó.” Câu nói cuối cùng này, Bạch Túc Diệp liếc mắt một cái, thật sâu nhìn Hạ Thiên Tinh. Hạ Thiên Tinh hiểu rất rõ ý tứ của Bạch Túc Diệp, trong lòng xẹt qua một tia đau nhói. Ngón tay đụng vào đá quý trên cổ, chỉ cảm thấy đầu ngón tay đều lạnh buốt. Cho nên nói…… Lễ phục của mình đêm nay vốn nên là thuộc về Tống Duy Nhất. Cô cũng không suy nghĩ cẩn thận, Bạch Dạ Kình như thế nào lại đem nó đưa cho cô…… “Được rồi, không nói những chuyện không thú vị này nữa, nếu đêm nay đã tới thì hãy vui vẻ thưởng thức đi.” Bạch Túc Diệp hơi hơi mỉm cười, đem ly đồ uống buông xuống nói: “Chắc là sẽ không có người dám làm khó cô nữa đâu. Nếu Tống Duy Nhất lại tìm cô gây phiền toái, nhớ tới tìm tôi.” Hạ Thiên Tinh hơi hơi mỉm cười, gật đầu, “Được.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT