Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 120: Lễ vật đặc biệt nhất (1)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Hạ Thiên Tinh đặc biệt lưu ý đến phó bộ trưởng, nhưng hiển nhiên ông ta tạm thời cũng không cần đến cô. Cô liền soát thư mời, từ sảnh VIP đi đến phòng trên lầu tạm thời nghỉ ngơi.

Có chút chán, cô liền lấy di động ra chơi, Trì Vị Ương nhắn tin hỏi tình huống của cô và Tống Duy Nhất. Cô nói đơn giản, Trì Vị Ương ở bên kia khen cô làm tốt lắm. Cô lại suy nghĩ, lấy tính cách của Tống Duy Nhất, hôm nay cô khiến cho cô ta gian nan như vậy, cô ta tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha cô, vẫn phải có chút đề phòng.

Lúc đang trò chuyện, cửa phòng bị gõ vang.

“Hạ tiểu thư.” Bên ngoài có người kêu cô. Cô vội cất di động, đi tới cửa. Vừa thấy, là một người mặc âu phục, thân người vạm vỡ.

“Có việc gì thế?” Hạ Thiên Tinh lạnh nhạt liếc mắt một cái đánh giá đối phương, lòng có cảnh giác.

“Tống tiên sinh nói mời cô đi xuống. Dưới lầu, hội đấu giá gần bắt đầu rồi, Tống tiên sinh cố ý để cho cô một vị trí. Mời cô.”

So với tư thế “mời” của đối phương, ngữ khí nghe tuy là khách khách khí khí, nhưng ánh mắt kia lại là nói rõ không cho phép cô cự tuyệt. Hạ Thiên Tinh hoàn toàn tưởng tượng được nếu mình cự tuyệt, tất nhiên cũng sẽ bị người này khiêng đi xuống.

Tới đâu hay tới đó. Nhiều người như vậy, Tống Quốc Nghiêu không thể thương tổn mình. Chi bằng thoải mái hào phóng đi xuống, xem ông ta tốt bụng như vậy, giữ lại cho cô một vị trí rốt cuộc là vì cái gì.

Hạ Thiên Tinh theo người kia đi xuống dưới lầu. Hội trường đấu giá đã ngồi đầy người, đều là nhân vật nổi tiếng, quan lớn cự giả, trường hợp long trọng như vậy thật khó gặp.

Cô mới vừa xuất hiện, mọi người đều quay đầu lại nhìn, trong ánh mắt có đủ các loại đánh giá. Đối phương đem cô đưa thẳng tới vị trí chủ vị trên cùng.

Ấn đường Hạ Thiên Tinh thoáng nhăn lại, chỗ này tuyệt đối không phải là nơi cô có thể ngồi được! Cô đi vào nơi này bất quá là vì công việc mà tới, mà không giống những người đang ngồi ở đây bán đấu giá. Những người phiên dịch viên cùng đi với cô hiện tại đang đứng ở xa nhìn phú hào của họ.

“Tôi nghĩ Tống phó tổng thống nghĩ sai rồi, đêm nay tôi chỉ là tới chỗ này công tác.” Hạ Thiên Tinh cùng người đàn ông lạnh lùng kia nói.

“Hạ tiểu thư đêm nay một thân này hoàn toàn đủ tư cách ngồi ở trên vị trí này. Hạ tiểu thư, mong cô đừng khiến cho chúng tôi khó xử!” Đối phương sắc mặt lạnh nhạt.

Cô cười lạnh, nhìn dáng vẻ, đêm nay Tống Quốc Nghiêu là vì để cho con gái hết giận, phải làm cô gian nan.

“Thiên Tinh, nếu Tống phó tổng thống đã nhiệt tình như vậy, liền tới đây ngồi đi.” Bạch Túc Diệp vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, nhẹ gọi một tiếng.

Hạ Thiên Tinh không biết Tống Quốc Nghiêu sẽ làm mình khó xử như thế nào. Nhưng nhìn thấy Bạch Túc Diệp cũng ở kia, cũng không hề nói cái gì. Cô hơi hơi gật đầu, thẳng hướng Bạch Túc Diệp đi qua. Ghé mắt, liền thấy gần chỗ ngồi của Bạch Túc Diệp, là Tống Duy Nhất đang đắc ý cười.

Tất cả mọi người sau khi ngồi xuống, cũng không ai nói chuyện, nín thở im lặng chờ đợi vật phẩm bán đấu giá. Ngay sau đó, ánh đèn tắt, từng món đồ đấu giá được che đậy thần bí được bưng lên.

Tống Quốc Nghiêu làm người khởi xướng, ở trên đài nói chút việc từ thiện, rồi sau đó người chủ trì đi lên tuyên bố quy củ. Nghe xong quy củ, Hạ Thiên Tinh lúc này cuối cùng cũng hiểu rõ, Tống Quốc Nghiêu để cô ngồi nơi này là có mục đích!

Lúc này đây đều không phải là tự do bán đấu giá, mà là từ người chủ trì hướng đến dãy số người tới kêu giá.

Đến khi món hàng thứ hai được đem ra, một viên hồng ngọc nhạt nước mắt chi tâm xuất hiện, người thứ nhất ra giá là Tống Duy Nhất.

“1000 vạn!” Cô ta đứng dậy, đắc ý giơ thẻ bài.

Tầm mắt nhìn quanh một vòng sau, rơi xuống trên người Hạ Thiên Tinh. Ánh mắt đắc ý Kia, làm da đầu cô tê rần, cho nên lúc người chủ trì gọi tên cô, cô cũng không kinh ngạc.

1000 vạn, có bán cô cũng lấy không ra số tiền lớn như vậy! Ừ, bất quá nếu là bán Hạ Đại Bạch, khả năng có thể có được cái giá này!

“Hạ tiểu thư, tới cô kêu giá.” Người chủ trì thấy cô không nhúc nhích, lại khẽ mỉm cười mời một lần.

“Hạ Thiên Tinh, cô sẽ không ăn mặc quần áo giá trị như vậy, lại kêu không nổi một cái giá chứ?” Tống Duy Nhất chế nhạo cô, tất cả mọi người lấy các loại ánh mắt nhìn cô.

Phùng má giả làm người mập, chuyện này cô làm không được. Hơn nữa, ở đây phú hào trung sung mập mạp, căn bản là loè thiên hạ. Cô không có tâm tình cùng người Tống gia chơi trò chơi thấp kém này, chỉ nhàn nhạt liếc mắt cô ta một cái, bình tĩnh đứng dậy, “Tôi……”

“2000 vạn.”

Hạ Thiên Tinh còn chưa nói xong, một giọng nữ đột nhiên vang lên đem lời cô muốn nói chặt đứt.

Rồi sau đó, mọi người đều nhìn qua nơi phát ra âm thanh đó.

Hạ Thiên Tinh liếc mắt một cái liền nhận ra đối phương. Không phải cô ấy chính là người đưa lễ phục cùng trang sức cho cô, May sao?

May đón ánh mắt của mọi người, tự nhiên hào phóng đi đến bên người Hạ Thiên Tinh đứng yên, lặp lại một lần, “Người chủ trì, chúng tôi kêu giá 2000 vạn!”

“Cô là người nào?” Tống Duy Nhất nhíu mày. Ngày thường May chỉ phụ trách sinh hoạt của Bạch Dạ Kình, cũng chưa từng lộ mặt ở trước mặt công chúng, cho nên người ngoài cũng không ai biết cô.

“Tôi là người đại diện lần bán đấu giá này cho Hạ tiểu thư Hạ Thiên Tinh. Cho nên, Tống tiểu thư, hiện tại đến phiên cô ra giá”.May mở miệng, lần này tất cả mọi người đều châu đầu ghé tai phỏng đoán thân phận Hạ Thiên Tinh.

Tống Duy Nhất thật ra không nghĩ tới Hạ Thiên Tinh còn có chiêu này, vốn là muốn cho cô phải xấu hổ, nhưng là lần này cô ta há mồm liền 2000 vạn, thật ra không hề mất mặt!

Hạ Thiên Tinh nhìn mắt May, May cho cô một cái cười an tâm, di động trong tay cô lúc này lại rung một chút. Cô vừa lấy ra, trên màn hình là một tin nhắn tới từ “ông xã tương lai”.

“Thích gì thì bảo May mua là được.”

Hạ Thiên Tinh nhìn mấy chữ đơn giản kia, nhịn không được giương giương môi. Bạch tổng thống thật đúng là hào phóng vô cùng!

Cô không có lập tức trả lời anh, mà là theo bản năng nhìn quanh bốn phía, nhưng cũng không thấy anh. Người này, không biết đang ở chỗ nào quan sát cô đây.

Bởi vì biết có anh ở đây, trong lòng cô lập tức liền yên ổn thản nhiên.

Ngón tay cô ở trên màn hình nhảy lên, “Thích thì thích, nhưng mà tôi có muốn cũng không có dịp phù hợp có thể dùng tới.”

“Bày trên kệ sách trong phòng, như thế nào? Cùng bức màn trong phòng em rất hợp.” Trong chốc lát sau, tin nhắn mới của anh truyền tới.

Hạ Thiên Tinh nhịn không được cười.

Toàn cầu chỉ một viên nước mắt chi tâm, cũng xứng với bức màn cô chỉ cầm 200 đồng mà mua sao, quá phí phạm của trời đi! Quả nhiên có tiền chính là tùy hứng!

Vừa muốn trả lời cự tuyệt anh, chỉ nghe được Tống Quốc Nghiêu lại là đi đến trước mặt cô, cười tủm tỉm, “Hạ tiểu thư, 8000 vạn xác thật là rất cao.”

Hạ Thiên Tinh sửng sốt, theo bản năng thu hồi di động đứng dậy. Cũng là lúc này mới biết được, ngắn ngủi chỉ trong hai tin nhắn, viên kim cương kia thế nhưng đã bị May cùng Tống Duy Nhất kêu giá tới 8000 vạn rồi. Này xác thật làm cô cảm thấy rất đau lòng. Thay anh đau lòng. Có tiền cũng không phải phí như vậy.

Còn chưa có mở miệng nói cái gì, Tống Quốc Nghiêu tiếp tục nói: “Nói thật, viên kim cương này là tôi định tặng cho con gái tôi làm lễ vật. 20 âm lịch, chính là ngày nó cùng Tổng Thống tiên sinh làm tiệc đính hôn, đến lúc đó, tôi đưa bọn họ viên kim cương này coi như là lễ vật đính hôn, chính là Hạ tiểu thư, mong cô cầm lấy 8000 vạn, nhường viên kim cương này lại cho tôi, như thế nào?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT