Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 122: Lan Đình phu nhân xuất hiện (1)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

“Phu nhân, không thể hàn huyên nữa. Mọi chuyện để sau hãy nói, ngọc Phật ngài để ý có thể không mua kịp.” Lúc Dư Trạch Nam nghĩ ngợi, một loạt âm thanh từ ngoài truyền vào khiến anh ta hơi sửng sốt.

Mấy người đều theo bản năng nhìn về hướng phát ra âm thanh. Ánh đèn chiếu xuống, Dư Trạch Nghiêu từ trên xe bước xuống, chậm rãi đi về phía bọn họ.

Hạ Thiên Tinh vội vàng chào hỏi: “Phó tổng thống, buổi tối tốt lành.”

“Buổi tối tốt lành.” ánh mắt Dư Trạch Nghiêu chỉ đơn giản liếc qua Hạ Thiên Tinh, rồi sau đó bất động liếc mắt cùng Dư Trạch Nam một cái, nhanh chóng thu lại cảm xúc, chỉ cười cùng Lan Đình phu nhân, nói: “Tôi nghe nói, ngọc Phật sắp đem ra rồi.”

Lan Đình phu nhân hiển nhiên là đối với ngọc Phật đặc biệt cảm thấy hứng thú, vừa nghe Dư phó tổng thống nói như vậy, liền nói: “Hạ tiểu thư, có cơ hội chúng ta lại tâm sự. Những cửa hàng đồ ăn ngon, cô giúp tôi cùng Trạch Nam bàn bạc. Trạch Nam sẽ mang tôi đi.”

“Được. Nhất định.”

“Đi thôi, phu nhân.” Dư Trạch Nghiêu cùng Lan Đình phu nhân đi vào.

“Anh, mọi người đi vào trước, em trò chuyện cùng bạn.” Dư Trạch Nam nói.

Dư Trạch Nghiêu gật đầu, cũng không nói gì, liền đi vào.

Đi tới cửa, Lan Đình phu nhân lại quay đầu nhìn Hạ Thiên Tinh và Dư Trạch Nam. Đáy mắt Dư Trạch Nghiêu xẹt qua một tia khó hiểu, hỏi: “Phu nhân, làm sao vậy?”

“Cô gái này nhìn rất có duyên. Ngài không nhìn thấy đâu, Trạch Nam chính là có hứng thú với cô! Lúc này ngài đến, liền lấy một cái cớ quang minh chính đại bỏ rơi tôi.” Lan Đình phu nhân mở miệng vui đùa.

Dư Trạch Nghiêu nói: “Lời này của phu nhân đáng kính trọng. Thằng nhóc Trạch Nam kia luôn luôn xem phu nhân như mẹ mà đối đãi, làm sao bỏ rơi ngài được? Tính của nó là vậy, nhìn thấy cô gái xinh đẹp, bước chân lại trì hoãn.”

“Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Tôi còn mong cậu ta sẽ trở thành con rể tương lai của mình!” Lan Đình phu nhân nói đến đây, nhớ tới cái gì, trong mắt xẹt qua một tia bi thương, không khỏi thở dài. Bà cùng con gái đã tách ra hơn 20 năm, cũng không biết hơn 20 năm nay con gái của bà như thế nào. Là một mình lớn lên hay được người ta nhận nuôi?

Dư Trạch Nghiêu biết trong lòng bà suy nghĩ cái gì, liền an ủi nói: “Phu nhân, ngài cứ yên tâm đi, tôi đã tận lực giúp ngài tìm, tin rằng rất mau sẽ có manh mối. Nếu ngài thích Trạch Nam, thì làm con rể hay con nuôi, đều được hết.”

Lan Đình phu nhân cười một chút, vỗ nhẹ tay Dư Trạch Nghiêu, “Người trẻ tuổi có cách nghĩ khác với người lớn tuổi. Nếu cậu ta thật sự thích vị Hạ tiểu thư kia, tôi cũng sẽ không cưỡng bức. Hạ tiểu thư nhìn thiện lương, không phải những là thiên kim đại tiểu thư giả vờ hiền thục.”

Dư Trạch Nghiêu gật đầu, nói hùa với bà, tâm tư trong lòng lại khác. Anh ta không nghĩ tới, hai người thế nhưng sẽ gặp nhau trong tình huống như vậy.

……………………

Thân ảnh Lan Đình phu nhân biến mất ở sảnh yến hội xa hoa, ánh mắt Hạ Thiên Tinh mới thu trở về. Hình ảnh mới vừa rồi phù hoa lộng lẫy, giờ lại đối mặt hình ảnh thâm trầm, trong lòng cô trầm xuống.

Không tự giác lại nghĩ tới lời nói vừa mới nãy ở hội trường của Tống Quốc Nghiêu.

“Này! Phát ngốc cái gì?”

Dư Trạch Nam vẫy vẫy tay ở trước mặt cô.

Cô lúc này mới hoàn hồn, miễn cưỡng kéo kéo khóe môi, “Anh mau nhanh đi vào cùng vị phu nhân kia đi, tôi đi trước.”

“Đấu giá vừa mới bắt đầu, lát nữa còn có vũ hội long trọng, đêm nay em ăn diện kinh diễm như vậy, không nhảy một điệu chẳng phải rất đáng tiếc sao?” Dư Trạch Nam lại đánh giá cô từ trên xuống dưới một lần, nhướng mày, “Giá trị xa xỉ nha!”

Tất cả mọi người đều là người sáng suốt!

Hạ Thiên Tinh đem vòng cổ gỡ xuống bỏ vào túi xách, “Vốn dĩ tôi chính là được gọi tới nhận công tác, nhưng người ta cũng không cần tôi, cho nên tất nhiên là tôi cũng không cần ở lại.”

Dư Trạch Nam lại liếc mắt cô một cái, “Có tâm sự?”

“……” Hạ Thiên Tinh không trả lời. Cô nâng làn váy, đi xuống bậc thanh.

Dư Trạch Nam quay đầu, liếc mắt nhìn thân ảnh chậm rãi hoàn toàn đi vào trong bóng đêm. Thanh lãnh trong gió, cô đơn một mình, lạnh lẽo. Ánh đèn tối tăm khiến bóng dáng cô trên mặt đất kéo dài, cả người thoạt nhìn vừa cô tịch lại vừa cô đơn.

Anh ta ngơ ngẩn nhìn tấm lưng kia, thế nhưng ngực lại cảm thấy có chút rung động không diễn tả được.

Ngượng ngùng bĩu môi, móc ra chìa khóa xe.

Không khác! Anh ta thật là quá mềm lòng! Đặc biệt là đối với phụ nữ, càng mềm lòng! Thật không còn cách nào mặc kệ một cô gái nhỏ lẻ loi đi bộ trong đêm.

………………

Hạ Thiên Tinh lạnh đến nỗi khoanh tay trước ngực, lúc xoa xoa cánh tay, một chiếc xe dừng lại ở bên người cô.

Dư Trạch Nam kéo cửa sổ xe xuống, “Lên xe đi, tới chỗ nào tôi đưa cô đi.”

Hạ Thiên Tinh nghĩ nghĩ, cũng không do dự, kéo cửa xe đi lên. Đêm nay bởi vì tụ tập quá nhiều chính khách nhân sĩ ở chỗ này, cho nên giao thông có chút nghiêm ngặt, hơn mấy dặm đều không cho xe bên ngoài vào đây, nếu bây giờ cô đi ra ngoài, không mệt chết thì cũng đông chết. Không chừng còn sẽ bị cướp bóc. Trên người cô mấy thứ này chính là giá trị liên thành, bị cướp thì cô cũng không bồi thường nổi.

“Mặc thêm vào.” Mới vừa cài đai an toàn, đầu vai cô liền ấm áp vì áo choàng của Dư Trạch Nam. Cô cảm thấy dễ chịu hơn chút, cười cười “Cám ơn.”

“Về nhà?” Anh ta hỏi.

Hạ Thiên Tinh hít một hơi thật sâu, vừa muốn gật đầu, tầm mắt vô tình từ trong cửa sổ phóng ra ngoài. Mấy chiếc xe quen thuộc cứ như vậy ở trước mắt lướt qua.

Những chiếc xe đó là thuộc về Bạch Dạ Kình……

Anh vẫn luôn ở hội trường đi! Cô cùng Tống Duy Nhất trong trận bán đấu giá kia, anh tham dự trong đó, thật không biết là có cảm tưởng gì.

Dư Trạch Nam thấy cô một hồi lâu không nói chuyện, chỉ nhìn ngoài cửa sổ xuất thần, liền theo tầm mắt cô nhìn qua. Liếc mắt một cái cũng nhận ra xe Bạch Dạ Kình.

“Anh ta cũng ở bên trong hội trường?” Dư Trạch Nam hỏi.

Hạ Thiên Tinh hoàn hồn, lắc đầu, “Có lẽ vậy.”

“Vừa nãy ở trên đường, đã có người thông báo cho anh trai tôi, nói là……” Nói đến này, anh ta hơi tạm dừng một chút, lại nhìn ánh mắt của cô, mới nói: “Tống Duy Nhất cùng anh ta đính hôn vào ngày 20 âm lịch tháng sau.”

“Một lát anh còn có việc sao?” Hạ Thiên Tinh đột nhiên hỏi, tựa như căn bản không nghe được lời anh ta nói vậy.

“……” Anh ta ngẩn ra, trong chốc lát mới lắc đầu, “Tôi vốn dĩ cũng chỉ là tới một chút, cả đêm rất rảnh.”

“Có thể mang tôi đi dạo không?”

Dư Trạch Nam nhìn cô. Thần sắc cô bình tĩnh như vậy, tựa như chuyện gì cũng đều chưa phát sinh, cái gì cũng không thèm để ý vậy. Chính là, chỗ sâu trong đáy mắt kia là buồn bã cùng ảm đạm, trước sau cũng không che giấu được. Anh ta không do dự, gật đầu, “Đương nhiên có thể. Cô muốn đi nơi nào đều OK!”

“Cám ơn……” Hạ Thiên Tinh nhẹ giọng nói một câu. Đầu nhẹ nhàng dựa vào cửa sổ xe, một đôi mắt không hồn dừng ở ngoài cửa sổ. Toàn bộ thành thị thắp lên những ánh đèn lộng lẫy, giờ phút này chiếu vào trong mắt cô lại chỉ là một mảnh xám trắng.

Cô bỗng nhiên nhớ Hạ Đại Bạch……

Rất muốn…… Rất muốn……

Nghĩ đến, ngực lại đau thắt. Nếu ngay cả Hạ Đại Bạch cũng không có, đời này…… Cô đích thực chỉ còn hai bàn tay trắng……

Cô chậm rãi nhắm mắt lại, đem đáy lòng chua xót ép xuống. Trong xe, rõ ràng là mở máy sưởi nhưng vẫn còn cảm thấy lạnh. Cô theo bản năng đem quần áo trên người Dư Trạch Nam siết lại càng chặt.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT