Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 134: Trở về Phủ tổng thống phủ (3)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Về lịch up truyện, thì mỗi ngày 1 hay 2 chap tùy theo độ rảnh của ad nhé! (Do có bạn hỏi nên ad thông báo vậy nhé!)

“Con nói, Hứa Nham yêu Hạ Thiên Tinh?!” Lý Linh Nhất tức giận không ít, đứng dậy, đem đầu ngón tay chỉ thẳng Hạ Thiên Tinh, “Hạ Thiên Tinh, cô có xấu hổ hay không, đã có đứa con trai lớn như vậy, còn câu dẫn bạn trai của em gái mình? Là Tổng Thống tiên sinh không cần cô, hiện tại cô liền muốn ôm rơm rạ để cứu mạng sao, ngay cả mặt mũi cô cũng đều từ bỏ đúng không?”

“Dì, chuyện này cùng Thiên Tinh không có quan hệ!” Hứa Nham lập tức đứng dậy che chở Hạ Thiên Tinh.

“Cậu câm miệng cho tôi!” Lý Linh Nhất lạnh lùng lớn tiếng quát lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Hạ Thiên Tinh, tựa như muốn đem cô xẻo thịt.

Hạ Thiên Tinh có chút say, nhưng ánh mắt Lý Linh Nhất nhìn mình ngược lại làm cô thanh tỉnh vài phần, cười lạnh một chút, “Là ai không biết xấu hổ? Nếu nói câu dẫn, mấy năm trước, lúc tôi cùng Hứa Nham ở bên nhau, Hạ Tinh Không cũng không phải là câu dẫn Hứa Nham chứ?”

“Cô — đó là Tinh Không của chúng tôi theo đuổi! Hai người các người chỉ là yêu đương lại không có kết hôn, Tinh Không theo đuổi cậu ta là hợp tình hợp lí, không phải sao? Nhưng hiện tại nó đã cùng Hứa Nham đính hôn, cô ở giữa chặn ngang, tính là chuyện gì?”

Hạ Thiên Tinh như bị cái gì chọc tới chỗ đau, đứng dậy, nhìn Lý Linh Nhất, “Lời này của bà sao có thể nói là đúng lý hợp tình? Lúc trước, mẹ tôi cùng ba tôi đã đính hôn, cũng đã kết hôn. Như thế nào liền không thấy bà lúc trước hiểu lễ nghĩa liêm sỉ?”

“Cô –” Lý Linh Nhất không dự đoán được miệng lưỡi Hạ Thiên Tinh lại sắc bén như vậy, bị cô nói thế, trên mặt xẹt qua một tia nan kham* không nói được, bà ta tức muốn hộc máu chỉ vào cô, ngón tay đều phát run, “Cô…… Cô liền như vậy cùng trưởng bối nói chuyện?! Con trai cô — Con trai cô chính là đang nhìn, về sau con trai cô cũng sẽ đối với cô như vậy!”

(*Nan kham: khó lòng chịu đựng nổi)

“Đại Bảo, cô giáo con nói, không phải ai cũng đều có tư cách tự cho mình là trưởng bối.” Hạ Đại Bạch còn đang cầm chân gà, nói, ngẩng đầu nhìn Lý Linh Nhất cười cười, cười đến ngây thơ, đáng yêu, lại vô tội, “Cô giáo nói, phải hiểu được tôn trọng người, tài năng cũng đáng để người tôn kính mới gọi là trưởng bối! Người lớn tuổi ngay cả lễ nghĩa liêm sỉ cũng đều không hiểu không thể gọi là trưởng bối nha!”

“Mày……” Lý Linh Nhất lúc này ngay cả môi cũng phát run, phát ngôn càng là không lựa lời, “Quả nhiên là đứa con hoang có người sinh mà không có người dạy dỗ! Không có giáo dục!”

Lời Lý Linh Nhất vừa rơi xuống, Hạ Thiên Tinh trong đầu ‘ong –‘ lên một tiếng, chỉ cảm thấy cả người máu rượu hỗn tạp, hướng trên đỉnh đầu phóng đi. Cả người lập tức muốn hỏng mất. Một tay cầm chén đũa trước ném mặt Lý Linh Nhất một cái. Cảm xúc cô lúc này là hoàn toàn mất khống chế, mắng chửi cô, cô có thể chịu đựng, nhưng mà mắng Hạ Đại Bạch, cô cảm thấy so với muốn mạng cô còn khó chịu hơn.

Huống chi, mấy chữ “con hoang”, “không giáo dục” này mỗi chữ so với kim châm còn muốn sắc bén hơn.

Lý Linh Nhất cũng không nghĩ tới Hạ Thiên Tinh có thể hung hãn như vậy, lúc chén đĩa bị ném đến trên người, cả người bà đều ngây ngốc, chỉ đứng đó không nhúc nhích. Ăn hai cái thật mạnh, lập tức cái trán liền chảy máu, chảy ra một vệt thật dài.

Bà ta sờ một cái, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch. Khóc lóc, tức muốn hộc máu xả lên người Hạ Quốc Bằng, “Ông nhìn xem, ông nhìn xem con gái yêu quý của ông, nó cư nhiên dám động thủ với tôi!”

Hạ Quốc Bằng uống nhiều quá, đầu đau muốn nứt ra, hơn nữa nhiều chuyện như vậy cùng nhau hợp lại, trong lòng có hơi lộn xộn. Thấy Lý Linh Nhất khóc ông càng bực bội, tức giận trách mắng: “Ồn ào cái gì! Chuyện của mấy đứa nhỏ bà xen vào làm gì? Có ai mắng con như vậy sao?!”

“Ông…… Ông cũng giúp đứa không được giáo dục Hạ Thiên Tinh này!” Lý Linh Nhất bực lên, cầm chiếc đũa hướng trên bàn ném, che lại cái trán, đi một bước lại quay đầu lại, hung tợn nhìn chằm chằm Hạ Thiên Tinh, “Cô hãy cầu nguyện tôi sẽ không có chuyện gì, nếu không, tôi sẽ không để cô yên!”

Hạ Thiên Tinh không phản ứng lại bà, chỉ bế Hạ Đại Bạch từ trên mặt đất lên.

Trong tay Hạ Đại Bạch còn cầm chân gà, Hạ Thiên Tinh liền đem chân gà rút ra, “Đừng ăn, trở về mẹ làm cho con ăn.”

Nói vừa xong, thanh âm liền nghẹn ngào. Cô không từ biệt, ôm Hạ Đại Bạch liền đi ra ngoài. Cô uống không ít rượu, bước chân có chút không xong, mới đi ra khỏi phòng, nước mắt liền rơi xuống. Hạ Đại Bạch hai tay ôm cổ cô, nhỏ giọng trấn an, “Đại Bảo, mẹ ngoan, đừng khóc……”

Nước mắt Hạ Thiên Tinh rơi xuống càng dữ dội, môi run rẩy, hôn đỉnh đầu nhóc, “Mẹ khiến con phải chịu ủy khuất……”

“Con không cảm thấy ủy khuất, bà ta mắng con, con cũng không cảm thấy khổ sở. Mẹ khóc, con mới khổ sở.” Hạ Đại Bạch lau nước mắt cho cô.

Tới ven đường, Hạ Thiên Tinh đã thấm rượu, cả người hoàn toàn hôn hôn trầm trầm, trước mặt một mảnh mơ hồ, giống như tầng sương mù mông lung, đi đường cũng không xong. Cô sợ làm Đại Bạch ngã, liền buông nhóc xuống, lấy di động ra, “Con chờ mẹ một chút, mẹ gọi điện thoại kêu taxi…..”

Biệt thự Hạ gia cũng là ở vùng ngoại thành, bên này giống như không có xe taxi. Hạ Đại Bạch gật đầu, ngoan ngoãn dán vào người Hạ Thiên Tinh đứng, tựa như sợ cô còn khó chịu, lôi kéo ống quần của cô, đầu nhỏ cọ cọ trên đùi của cô.

Hạ Thiên Tinh nhìn không rõ lắm chữ trước mặt, ngón tay ở trên màn hình chọc nửa ngày, thật vất vả tìm được mấy chữ “công ty cho thuê tương lai”, liền gọi đi.

Điện thoại vang một hồi lâu mới chuyển được. Bên kia, không lập tức lên tiếng, cô tìm cái thân cây dựa vào, mới mở miệng: “Alo, xin chào…… Tôi muốn gọi xe taxi……”

“Em uống rượu?” Âm thanh người đàn ông trầm thấp từ bên kia truyền đến, cô mơ mơ màng màng cảm thấy dường như rất quen tai. Nhưng trong đầu giờ phút này giống như hồ nhão, không rõ thứ gì, chỉ ở bên này gật đầu, “Ừ……”

“Uống nhiều hay ít?”

“Uống…… Có chút nhiều. Mấy người sẽ không đón người uống say?”

“……” Bên kia, không có người lên tiếng nữa.

Hạ Thiên Tinh không khỏi nhíu nhíu mày. Cảm thấy công ty này thái độ phục vụ giống như có chút vấn đề. Lúc này đây, chỉ nghe được phía sau một đạo âm thanh vang lên, “Thiên Tinh, hai người đi đâu, anh đưa đi.”

Là Hứa Nham.

Hạ Thiên Tinh theo bản năng lui về phía sau một bước, tuy rằng còn say, nhưng lập tức lắc đầu, “Không cần…… Tự chúng tôi có thể trở về……”

Cho dù không thanh tỉnh, cô cũng không nghĩ lại dây dưa thêm nữa. Hiện tại chỉ nghĩ cùng anh ta bảo trì khoảng cách xa một chút.

Hứa Nham nhìn ra cô đang tránh né, trong lòng xẹt qua một tia đau xót. “Thực xin lỗi, anh…… Anh không nghĩ tới sẽ khiến em bị liên lụy.”

Hạ Thiên Tinh lại vẫy vẫy tay, hiển nhiên là không nghĩ nhắc lại chuyện này.

“Để anh đưa em trở về, được không? Xem như….. Lần này là bồi thường.”

“Dượng nhỏ, dượng cũng uống rượu, có rượu thì không thể lái xe nha.” Hạ Đại Bạch ở một bên nhắc nhở.

Điện thoại vẫn còn mở, người nào đó đều nghe thấy những lời nói kia, lại mở miệng, ngữ khí đã âm trầm hơn rất nhiều, “Em ở đâu?”

“Hử?” Hạ Thiên Tinh còn đem điện thoại dán ở bên tai không có lấy ra, cho nên tự nhiên nghe được anh nói.

“Hử cái gì? Tôi hỏi em hiện tại ở đâu?” Người nào đó không còn kiên nhẫn, nói mấy câu mà thái độ muốn bao nhiêu kém liền có bấy nhiêu.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT