Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 139: Tìm thêm một ba ba (2)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Một đêm, xưa nay chưa từng ngủ ngon đến như vậy. Với anh mà nói, là như vậy; với cô mà nói, cũng là như thế. Mấy ngày nay, có phải do nôn nóng, cuộc sống hàng ngày khó an tâm hay không, chỉ có trong lòng của họ mới rõ ràng nhất.

Hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên thấu tầng mây bao phủ S quốc, Hạ Thiên Tinh liền tỉnh. Lọt vào trong tầm mắt cô đầu tiên là lòng ngực to lớn của người đàn ông. Anh tuy rằng mặc áo ngủ, nhưng một đêm qua đi, dây lưng áo ngủ lơi lỏng, lộ ra một mảnh phong cảnh gợi cảm. Cô cũng không biết mình tối hôm qua rốt cuộc ngủ như thế nào, thân mình thế nhưng nửa nghiêng ở trên giường, nửa người trên đều là ghé vào trên ngực anh. Sợi tóc xoã tung mềm mại, tán loạn trên ngực anh. Còn có một sợi bị anh bắt lấy, đuôi tóc nhẹ nhàng vê ở giữa ngón tay, như là thưởng thức.

Hạ Thiên Tinh xuất thần nhìn dung mạo đang ngủ kia, chua xót trong lòng mấy ngày nay bây giờ lại khó kìm lòng nổi trào ra bên ngoài. Vốn tưởng rằng mình nhất định sẽ không để ý anh, nhất định có thể như suy nghĩ của mình hoàn toàn quên anh đi, nhưng là, đêm qua dưới tình huống như vậy, gặp lại anh chỉ trong một cái chớp mắt, cô biết, đáy lòng cô xây dựng bức tường phòng ngự lâu như vậy liền trong chớp mắt kia sụp đổ.

Anh cái gì cũng không cần làm, chỉ là lúc cô ủy khuất nhất, xuất hiện ở trong mắt cô……

Chỉ có vậy, mà thôi……

Trong lúc cô nghĩ lung tung, anh bỗng nhiên mở bừng mắt. Hạ Thiên Tinh đang chìm vào suy nghĩ của mình chưa kịp dời ánh mắt đi, tầm mắt hoàn toàn cùng anh đối diện. Cô quẫn bách một chút, nhớ tới giờ phút này tư thế ngủ của mình xấu như vậy liền lập tức muốn chạy. Bạch Dạ Kình tựa như dự đoán được cô sẽ làm gì, bàn tay to lớn dừng ở sau cổ cô, đem cô giữ chặt, làm cô không nhúc nhích được.

Thâm thúy phức tạp trong ánh mắt, lưu chuyển thâm trầm khó dò được tâm tư. Trong lòng Hạ Thiên Tinh buồn bã. Đặc biệt, anh nhìn chăm chú như vậy, làm cô cảm thấy khó có thể chống đỡ.

“Thời gian không còn sớm, anh nhanh chóng rời giường đi.” Cô mở miệng, thanh âm rất nhẹ, tận lực dời đi ánh mắt, “Tôi cũng nên đi rồi.”

Môi mỏng Bạch Dạ Kình mân lên, cái gì cũng chưa nói, đột nhiên giơ cánh tay kéo cô. Dùng sức một cái, liền đem cô túm lên, làm ánh mắt hai người nhìn thẳng.

Hạ Thiên Tinh trố mắt, không đợi phục hồi lại tinh thần, ngón tay thon dài của người đàn ông cắm vào giữa những sợi tóc cô, chế trụ cái ót của cô, đem mặt cô trực tiếp đè ép xuống.

Đột nhiên hôn xuống. Nụ hôn vừa gấp gáp vừa sâu lại vừa bá đạo. Hạ Thiên Tinh khổ sở trong lòng không chịu được, giữa hai người vốn lần trước đã nói rõ rành mạch, hiện giờ lại dây dưa không rõ, cô sợ đầu óc của mình choáng váng, mất đi nguyên tắc. Đôi tay tạo thành nắm tay, đấm vào bả vai anh, anh không buông, ngược lại đem cô ôm càng chặt, nước mắt Hạ Thiên Tinh lập tức liền từ hốc mắt lăn ra, nóng rực chua xót, rơi ở trên mặt Bạch Dạ Kình.

Anh xoay tròn thân người, đem cô trực tiếp đè ở dưới thân. Hạ Thiên Tinh khóc càng dữ dội hơn, môi anh, dời đi trong chớp mắt, hai mắt từ trên xuống thật sâu nhìn cô, tiện đà, lại lần nữa hôn xuống. Lúc này đây, không hề bá đạo như là vừa rồi, mà là ôn nhu, thậm chí là đa tình. Nụ hôn của anh tình cảm chân thành như bảo bối vậy, tất nhiên là có tình cảm thì mới có hôn. Trằn trọc triền miên hôn, mỗi một cái tiếp xúc cùng thâm nhập, đều là khát vọng đối với cô.

Người đàn ông này…… Thật là đáng sợ……

Hết thảy, đều mê người như vậy, túm chặt tinh thần của cô, làm sự kiên trì của cô trong khoảnh khắc liền biến mất không còn tăm hơi.

Hôn hôn, tâm cô đều bị hôn hóa. Thân thể càng tựa như muốn hòa tan, nơi nào còn có dư sức lực mà giãy giụa?

Cuối cùng, chẳng những mặc kệ anh hôn, đôi tay khó kìm lòng nổi quàng lên vai anh. Đáy lòng gian nan dường như bởi vì nụ hôn này mà tan đi một ít, chính là, tiếp theo trong nháy mắt, lại tụ lại càng nhiều hơn. Khổ đau quấn lấy ngọt ngào, giữa ngọt ngào lại tràn đầy lo toan, tư vị hỗn tạp, gặm cắn tâm cô.

Hai người, hôn đến triền miên mà lại lâu dài. Anh tựa như trước sau hôn không đủ, không muốn rời khỏi môi cô.

“Ai nha……” Giọng trẻ con non nớt vang lên, Hạ Đại Bạch che lại mắt mình.

Hạ Thiên Tinh bỗng nhiên hoàn hồn, quẫn bách đến nỗi mặt đều đỏ lên, nâng mắt liếc anh một cái, trong mắt còn lại đám sương che một tầng tình mê ý loạn, tay đang ôm lấy cổ anh vội buông ra, đẩy anh một cái. Bạch Dạ Kình cũng là lúc này mới chịu thả cô ra, trừng mắt nhìn vật nhỏ nào đó làm chuyện xấu, ánh mắt sâu liếc nhìn cô một cái, cô thẹn thùng quay mặt đi, anh mới từ trên người cô xoay người mà xuống.

Xốc chăn lên, trực tiếp xuống giường.

Hạ Thiên Tinh còn có chút quẫn bách nằm ở trên giường, giờ phút này cũng không biết phải làm gì cho đúng. Càng không biết sau nụ hôn này, mình nên làm như thế nào.

Bạch Dạ Kình đem dây lưng áo ngủ một lần nữa buộc chặt lại, đột nhiên quay đầu nhìn cô. Một cái ánh mắt kia, nhìn đến làm tim cô đập loạn, tay nắm chăn, không dám nhìn anh. Bạch Dạ Kình ngồi ở trên mép giường, cúi đầu, “Đêm nay cứ ở chỗ này chờ tôi trở lại. Tôi có một số việc muốn cùng em làm rõ ràng.”

“Ừm?” Hạ Thiên Tinh lúc này mới ngẩng đầu nhìn anh, “Chuyện gì?”

Bạch Dạ Kình mắt nhìn Hạ Đại Bạch đang bên cạnh dựng lỗ tai nghe lén, anh kéo chăn đắp lên đầu nhỏ của nhóc, mới cùng Hạ Thiên Tinh nói: “Tôi phải biết rõ ràng tâm tư của tôi.”

“Tâm tư gì?”

“Buổi tối đó em đã cùng tôi nói lời lẽ chính đáng rồi ——” nói đến đây, anh liền không nói thêm nữa. Hạ Thiên Tinh giật mình chớp mắt một cái, bỗng nhiên hiểu được. Đêm đó, cô nói thích không phải là yêu, anh là muốn biết rõ ràng tâm tư này?

“Vậy, nếu sau khi anh biết rõ ràng?” Cô hỏi.

Bạch Dạ Kình liếc nhìn cô một cái, ánh mắt thâm thúy. Rồi sau đó, đứng dậy, chỉ trả lại hai chữ, “Nói sau.”

……………………

Người đàn ông này vô cùng bá đạo. Anh có thói quen trước sau như một nắm giữ quyền chủ động, cho nên ở trong thế giới tình cảm, anh tất nhiên cũng có thói quen làm chủ. Là yêu hay là thích, không đến lượt cô tự tiện định nghĩa, mà là do chính anh tự động biết rõ ràng mới được. Hạ Thiên Tinh cố gắng tận lực không chờ mong ý muốn của anh là như thế nào, có một số việc không phải dựa vào miệng nói mà là dụng tâm. Bạch Dạ Kình đối với cô rất tốt, trong lòng cô rất rõ ràng minh bạch, nếu không cũng sẽ không vì anh hãm sâu đến nông nỗi phải rối rắm cho tới bây giờ. Chỉ là, anh sắp sửa thuộc về một người phụ nữ khác, đây là sự thật. Cuộc hôn nhân trước mắt, việc có cảm tình, tình thâm ý niệm, kỳ thật bất quá đều là hư vô, không có ý nghĩa gì.

Tâm tư của cô nặng nề.

Hạ Đại Bạch từ trong chăn lộ ra đầu nhỏ, vui cười nhìn cô, “Đại Bảo, mẹ đêm nay sẽ ở nơi này chờ Tiểu Bạch sao?”

Hạ Thiên Tinh gật đầu, “Chờ.”

Mặc dù đêm nay mình không ở nơi này, lấy tính bá đạo của Bạch Dạ Kình, anh vẫn sẽ đi tìm cô. Nếu kết quả giống nhau, quá trình cô cũng không quan tâm, hà tất gì vô duyên vô cớ chọc anh tức giận?

Hạ Đại Bạch dựa nửa người vào cô, ngửa đầu, nhìn cô, “Đại Bảo, nếu không về sau mẹ đều ở nơi này đi, Tiểu Bạch sẽ không đuổi mẹ đi. Ba là chủ nhân nơi này, ngay cả khi ba tìm mẹ kế cho con, mẹ kế khẳng định cũng không dám đuổi mẹ.”

Trong lòng Hạ Thiên Tinh chua xót khôn kể, sờ sờ đầu con trai, không trả lời lại, chỉ nói: “Hiện tại còn sớm như vậy, con muốn ngủ tiếp một lát hay không?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT