Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 141: Gặp lại Lan Đình phu nhân (2)

Edit: NT

Beta: Quỳnh

“Cậu cùng với bác sĩ Phó có quan hệ?” Hạ Thiên Tinh thấp giọng hỏi.

Hiển nhiên, cô nói đúng. Trì Vị Ương cắn môi, rũ mắt, thật lâu cũng không hé răng nửa lời. Trong lòng Hạ Thiên Tinh có chút lo lắng, “Cậu….Tối hôm qua một đêm không ngủ không phải là cùng bác sĩ….”

“Chúng mình cái gì cũng không phát sinh!” Trì Vị Ương vội nói. Nhìn bộ dáng đó, trông có cảm giác giấu đầu hở đuôi. Hạ Thiên Tinh không khỏi hoài nghi nhìn bạn mình, Trì Vị Ương thất thần một lúc, sau đó uể oải thở dài, lòng tràn đầy áy náy, “Tuy rằng cái gì cũng không xảy ra….nhưng là, chúng mình hôn môi… mình hôn anh ta…”

Bên cạnh có rất nhiều người nên thanh âm của cô thực nhẹ, rất nhỏ, càng có vẻ thương cảm. Trì Vị Ương khẽ rũ lông mi, tầm mắt ngang xương quai xanh của Hạ Thiên Tinh, nói như là lầu bầu, “Tối hôm qua mình uống chút rượu, không tránh khỏi có chút thú tính. Mình… vốn dĩ cho rằng anh ta nhất định sẽ đẩy ra, anh ta biết tửu lượng của mình, uống nhiều như vậy. Chính là….anh ta thế nhưng lại không đẩy…”

Trì Vị Ương nhớ tới chuyện hôm qua, cũng không rõ lắm, rõ ràng là có vị hôn thê anh ta ở đó, nhưng thế nào anh ta lại không đẩy cô ra? Ngược lại chuyển bị động thành chủ động, đem cái hôn kia tăng thêm lực đạo. Kết quả là bọn họ hôn từ quán bar, lại một đường từ taxi đến khách sạn, thiếu chút nữa làm thật ăn thật. Cuối cùng, vẫn là cô đột nhiên tỉnh táo, đẩy anh ta ra, chạy thẳng ra khỏi cửa.

Trì Vị Ương thở dài, “Thiên Tinh, cậu nói xem có phải mình không có nguyên tắc không?”

Trong lòng Hạ Thiên Tinh cũng vô cùng rối rắm, phiền muộn. Muốn nói đến nguyên tắc? Bản thân cô không phải cũng giống cô ấy sao? Ở phương diện tình cảm này, cô kì thật không có ý kiến gì để nói.

“Thiên Tinh? Thật đúng là em.” Thời điểm cô đang nghĩ ngợi, bả vai bị ai đó chụp tới. Hạ Thiên Tinh quay đầu lại, liền thấy đại thiếu gia Dư Trạch Nam xuất hiện ngay trước mắt. Trì Vị Ương lập tức thu hồi lại cảm xúc, đứng dậy chào hỏi, “Dư thiếu gia.”

“Tại sao anh lại ở chỗ này?” Hạ Thiên Tinh hỏi, cũng đứng dậy theo.

“Không phải em cho phu nhân địa chỉ sao? Tôi đã mang bà ấy đến đây.” Dư Trạch Nam thuận tay chỉ, Hạ Thiên Tinh liền nhìn thấy Lan Đình phu nhân.

Trì Vị Ương cũng nhìn thấy, cùng Hạ Thiên Tinh nói nhỏ, “Này không phải là vị phu nhân Liên Hợp Quốc sao…”

“Ừ.” Cô gật đầu, liền tươi cười nhìn về phía Lan Đình phu nhân, “Ngài căn bản chưa đi, lần trước nói chỉ ở lại đây 2 ngày, tôi cho rằng ngài đã sớm đi rồi.”

Lan Đình phu nhân nói: “Vốn là đã đi, nhưng có một số việc gấp, đành phải trì hoãn. Không nghĩ tới còn có thể gặp được cô ở đây.”

Dư Trạch Nam chen vào nói: “Này không phải là duyên phận sao?”

“Cũng đúng. Nếu có duyên vậy, nếu hai người không ngại, chúng ta ngồi ăn cùng nhau đi.” Lan Đình phu nhân tự mình mời.

Dư Trạch Nam kéo Trì Vị Ương, nhếch miệng cười lộng lẫy, “Như vậy đi, cùng nhau ăn sẽ vui hơn.”

Hạ Thiên Tinh liếc mắt nhìn Trì Vị Ương, căn bản là cô ấy gọi cô đến để cùng tâm sự, nhưng trước mắt lại đem chuyện tình cảm của mình mà quên mất, sùng bái nhìn Lan Đình phu nhân, gật đầu, “Ăn cùng nhau sẽ rất vui.”

“Vậy vào đi thôi.”

Không cần xếp hàng, hơn nữa lại có giám đốc mang theo một đội đến cung kính đón họ vào. Bên ngoài, mọi người nhìn theo với ánh mắt trông mong, hâm mộ.

Bọn họ tiến đến ghế, nhưng là, loại địa phương này cùng với nhà ăn của xã hội thượng lưu là vô cùng khác nhau. Dư Trạch Nam là đại thiếu gia điển hình, đối với cái loại địa phương này vẫn có chút bài xích, nhưng Lan Đình phu nhân thì khác, hoàn cảnh nào cũng vô cùng tự nhiên, khéo léo.

Bà đem thực đơn đưa Hạ Thiên Tinh, “Cô quen thuộc nơi này nhất, không bằng cô gọi món đi.”

Cô đảo mắt, không từ chối, thoải mái nhận, dò hỏi cẩn thận khẩu vị của phu nhân mới gọi. Vừa hỏi mới phát hiện, thì ra khẩu vị hai người so với trong tưởng tượng còn giống nhau hơn.

Lan Đình phu nhân cười rộ lên, có vẻ đặc biệt vui vẻ: “Tôi cùng Hạ tiểu thư không chỉ là có duyên mà còn hợp ý, đến món ăn cũng hợp ý như vậy. Lần tới nếu tôi trở về, Hạ tiểu thư nhất định phải đặc biệt bỏ tí thời gian để đi với tôi đấy.”

Hạ Thiên Tinh nói: “Ngài nói quá lời, tuy tôi có thời gian, nhưng là sợ ngài bận quá, rất khó đi cùng.”

“Lần này như vậy, không biết lần trở về sau là khi nào.” Lan Đình phu nhân cảm thán một câu, quay đầu cùng Dư Trạch Nam nói: “Đưa tôi số điện thoại của Hạ tiểu thư, lần sau về nước, cậu cũng không cần tốn thời gian với tôi, kẻo chậm trễ cậu yêu đương.”

“Ngài lại nói vậy nữa rồi, khi nào tôi nói ngài làm chậm trễ tôi yêu đương? Thêm nữa, không biết khi nào ngài sẽ trở về. Khả năng….” Dư Trạch Nam nói đến đây, ý vị thâm trường nhìn Hạ Thiên Tinh, mới tiếp tục nói: “Khả năng là lúc ấy con gái của ngài đã tìm được rồi, đến lúc đó, tôi cùng cô ấy có khi đã kết duyên, tôi phải kêu ngài một tiếng nhạc mẫu đại nhân* không chừng?”

*Nhạc mẫu đại nhân: Mẹ vợ

“Cậu còn nói nữa.” Lan Đình phu nhân chụp tay Dư Trạch Nam. Lại nói: “Nếu có thể tìm được con bé, đã tốt lắm rồi. Muốn thế nào cũng được.”

Những lời nói này, Hạ Thiên Tinh và Trì Vị Ương đều nghe được. Lặng yên liếc nhau, Trì Vị Ương nói: “Phu nhân lần này ngài trở về là để tìm người sao?”

Nhắc tới cái này, Lan Đình phu nhân thở dài, “Giữa biển người mênh mông này, một chút thông tin cũng không có, không biết có tìm được hay không.”

“Ngài đừng thương tâm, tại sao không thể? Nói không chừng, xa tận chân trời gần ngay trước mắt.” Dư Trạch Nam trấn an vỗ vỗ Lan Đình phu nhân, ánh mắt xẹt qua Hạ Thiên Tinh. Cốt nhục chia lìa là vô cùng tàn nhẫn, lại còn chia lìa nhiều năm như vậy. Anh ta xác thực không đành lòng.

Lan Đình phu nhân vừa nghe thấy lời nói này của anh ta, quả nhiên kích động, lôi kéo tay anh ta, “Trạch Nam, cậu là có ý gì? Có phải có manh mối hay không?”

“…” Dư Trạch Nam bị hỏi đến sửng sốt, ba người còn lại đều nhìn anh ta, đặc biệt là ánh mắt chờ đợi của Lan Đình phu nhân, anh ta không đành lòng. Môi, giật giật, nâng cằm, cuối cùng nhìn phía Trì Vị Ương, “Có lẽ…Trì tiểu thư là con gái của ngài, không chừng cũng đúng, phải không?”

“Là thật sao? Trì tiểu thư….”Lan Đình phu nhân xoay người lại, hốc mắt ươn ướt nhìn Trì Vị Ương, “Trì tiểu thư, tôi có thể hỏi sinh nhật cô ngày mấy không? Cô là được nhận nuôi sao? Cụ thể là nhận nuôi ở nơi nào, cô có biết không?”

“….”Trì Vị Ương sửng sốt. Bộ dáng Lan Đình phu nhân mong muốn nhận con gái như vậy, làm cô thật không đành lòng. Cô nhìn Hạ Thiên Tinh, nhờ giúp đỡ. Hạ Thiên Tinh cũng thấy thật khổ khi nghe cốt nhục phải chia lìa nhiều năm như vậy, nhưng sự tình này cũng không có biện pháp. Cô âm thầm trừng mắt liếc Dư Trạch Nam một cái, ý bảo anh ta đừng nói bậy, mới nói: “Phu nhân, cha mẹ ruột của Vị Ương hiện tại còn khỏe mạnh, sống tại Minh Hải.”

“Thì ra là thế. Vậy cũng tốt….Không phải giống như tôi, không tìm được con gái của mình….”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT