Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 65: Không có lòng tốt

Editor: Phi Phi

Betaer: Quỳnh

Hiện tại lòng của cô tràn đầy lo lắng vì bệnh tình của anh, hoàn toàn quên mất chuyện xảy ra tối hôm qua giữa hai người, cũng không có chút gì xấu hổ.

Cô bước đến, tay nhỏ lại rất tự nhiên mà đặt lên trán của anh.

Độ nóng trên trán của anh làm cô kinh hãi, “Anh sốt cao quá rồi.”

“Còn tốt.” Anh nhẹ nhàng bâng quơ.

“Một lát nữa bác sĩ Phó sẽ đến. Nếu không…”

Hạ Thiên Tinh liếc anh một cái, đi đến mép giường, đem chăn trải ra, mới đứng ở mép giường nói: “Anh nằm trên giường nghỉ ngơi trước đi, tôi thấy khí sắc của anh rất kém.”

Bạch Dạ Kình lúc này mới một lần nữa ngẩng đầu, nhìn cô. Hai người, bốn mắt nhìn nhau. Đáy mắt lo lắng cùng quan tâm của cô toàn bộ đều rơi vào đáy mắt của anh rất rõ ràng.

Anh híp mắt, ánh mắt sâu thêm một chút, tiếp theo nháy mắt, đem notebook trên đùi dời đi, cùng cô nói: “Em lại đây.”

Trước sau như một, là giọng điệu ra lệnh. Thái độ của anh như vậy đã là thói quen.

Ở phủ tổng thống lâu rồi, Hạ Thiên Tinh cũng dần dần hình thành thói quen này. Không cảm thấy có cái gì khác, ngoan ngoãn đi qua.

Tiếp theo trong nháy mắt, anh đột nhiên một tay ôm lấy eo cô. Hạ Thiên Tinh kinh ngạc một chút, hình ảnh tối hôm qua hai người nóng bỏng hôn môi, trong một khắc tựa như một lần nữa hiện ra, tim cô đập nhanh hơn, mặt liền đỏ lên, lập tức lui về sau.

Bạch Dạ Kình lại không chấp nhận được việc cô né tránh. Một đôi chân dài tách ra, hai tay dùng một chút lực, cả người cô liền ngã về phía trước một bước, bị anh vây ở giữa hai chân.

Đôi tay cô hoảng loạn chống ở hai bên sườn sô pha mới không đến nỗi chật vật ngã vào trên người anh.

Lần này, hai người, cơ hồ là nhìn thẳng.

Hàng mi giống cánh bướm của cô run đến lợi hại, hô hấp cũng rối loạn. Nhiệt độ trên người anh rất cao, mùi hương nam tính trút xuống mãnh liệt, cùng với khí nóng trên người anh trào ra, cô chỉ cảm thấy cả người cũng dần nóng lên.

Cùng anh tới gần, chính là nguy hiểm……

“Khẩn trương cái gì?” Liếc nhìn cô một cái, anh trầm giọng hỏi. So với cô khẩn trương, anh lại giống như là người không có việc gì.

Thật là quá không công bằng!

“Anh…… Muốn làm gì?” Khi bàn tay của anh đưa tới, Hạ Thiên Tinh quay mặt qua chỗ khác, khẩn trương đến đầu lưỡi đều muốn thắt lại.

“Xoay mặt qua đây!”

“……” cô mới không làm!

Thân dưới khẽ động một cái, cô nỗ lực muốn đứng thẳng.

Hai tay Bạch Dạ Kình còn đặt ở trên eo cô, cảm giác được ý đồ của cô, lực cổ tay lại tăng thêm một chút.

“Xoay mặt qua đây, bằng không tôi sẽ không nhịn được mà làm chuyện gì khác mà chúng ta đều thực sự thích……” ngữ khí anh lại cường thế, cố tình nói lời ái muội khiến tâm cô kinh động.

“Ai nói tôi thích?” Hạ Thiên Tinh quay mặt qua, mặt đỏ tai hồng cùng anh cãi lại, “Tôi mới không có thích!”

Bạch Dạ Kình liếc mắt cô một cái, một bên đưa tay lên trên trán của cô xem xét độ ấm, một bên sâu kín mở miệng: “Không thích? Thế tối hôm qua là ai đã đáp lại tôi?”

“……” Hạ Thiên Tinh á khẩu không trả lời được.

Ừ, còn tốt, đã khôi phục nhiệt độ bình thường. Anh thả tay xuống, lại hỏi: “Ai hôn cổ tôi?”

“……”

“Ai ôm tôi, không nỡ rời bỏ tôi được?”

“……” Hạ Thiên Tinh thật muốn nói anh mau câm miệng đi.

Cô túng quẫn đến nỗi muốn tìm cái hố tự đem mình đi chôn mà thôi.

Rõ ràng chính là cái tên gia hỏa này tới trêu chọc cô trước, như thế nào bây giờ toàn bộ kết quả lại biến thành tội lỗi của cô?

Cô liền biết, anh căn bản là không có ý tốt! Nhất định là đã sớm có chủ ý quyết định tới tìm cô đổ lỗi!

“Tôi là người bệnh, huống chi, lại uống nhiều thuốc như vậy tinh thần đã sớm mơ hồ……” cô nhanh chóng tìm cho mình một bậc thang, “Nếu không phải anh nói, tôi sẽ không biết tối hôm qua người vào phòng tôi thì ra là anh. Nếu là tối hôm qua đổi lại là người khác……”

“Nếu là người khác, như thế nào?” trong giọng nói của anh đã ẩn chứa nguy hiểm, ánh mắt nhìn cô cũng thêm nguy hiểm.

Dường như đã cảnh cáo con tim nhỏ bé của cô, nếu là nói sai một câu, hậu quả sẽ thực nghiêm trọng!

Hạ Thiên Tinh giật giật môi, vừa muốn mở miệng, cửa phòng ngủ bị đẩy ra từ bên ngoài.

Phó Dật Trần mặc quần áo bác sĩ, đeo khẩu trang, vẻ mặt nghiêm túc từ bên ngoài tiến vào, nhìn thấy hình ảnh bên trong, anh sâu kín mở miệng: “Tố chất tâm lý của hai người cũng không tồi, đến lúc này còn có nhã hứng nói chuyện yêu đương.”

Đổi lại là người khác, đã sớm kêu trời gọi đất.

Bạch Dạ Kình vừa liếc mắt một cái, Hạ Thiên Tinh gấp như đòi được mạng, thật nhanh bẻ tay của anh, từ trên người anh lui về sau.

Anh cũng không có lại quấn lấy, nhìn cô lui ra xa đến chỗ Phó Dật Trần.

“Hạ tiểu thư, nghe nói cô đã hạ sốt.” Phó Dật Trần một bên cùng Hạ Thiên Tinh nói chuyện, một bên cho những những người khác trong đội chữa bệnh đi vào.

“Vâng.”

“Hôm nay thoạt nhìn tinh thần của cô tốt lên rất nhiều. Không cần quá lo lắng, có lẽ chỉ là chút cảm thông thường thôi.”

“Hy vọng là như thế.” Hạ Thiên Tinh liếc mắt nhìn người nào đó trên sô pha, “Mà, anh ấy hình như sốt cũng không nhẹ.”

Phó Dật Trần lúc này mới đến xem xét tình huống của anh. Hạ Thiên Tinh cũng không đi, ngồi một bên ở trong phòng.

“Xem ra, virus lây bệnh trong cơ thể Hạ tiểu thư mạnh mẽ thật. Tố chất thân thể của cậu rất mạnh, bình thường virus lây bệnh hẳn là không đến mức nhanh như vậy.” sắc mặt Phó Dật Trần ngưng trọng. Anh thực hoài nghi là tình hình bệnh dịch WIS.

“Có lẽ không phải lây bệnh.”

“Nếu không thì cậu sẽ bị cảm sao?” Bởi vì từ nhỏ đến lớn anh đều trải qua cách thức huấn luyện như ma quỷ, tố chất thân thể anh tốt đến nỗi có thể cùng người sắt đem ra so sánh.

Lần trước bị thương vì bom thành như vậy, anh cũng cắn răng chịu đựng như bây giờ.

“Ừ. Cảm thường thôi.” Bạch Dạ Kình dừng một chút, nói: “Hơn nửa đêm tắm nước lạnh, phát sốt cũng không có gì lạ.”

“Bây giờ sau nửa đêm nhiệt độ không khí thấp đến chỉ còn mấy độ, như thế nào còn tắm nước lạnh?” Hạ Thiên Tinh hỏi.

“……” Bạch Dạ Kình liếc cô liếc mắt một cái, không nói chuyện.

Phó Dật Trần hiểu biết về anh nhất, “Xem ra, nhã hứng của ngài so với tôi tưởng tượng còn hơn nhiều.” Anh tức giận, “Cậu không nói lời nào cũng không ai nói cậu là người câm.”

“Lấy thể chất của ngài mà nói, hẳn là tắm nước lạnh không dưới một lần. 10 lần thì sao?”

“…… Tôi có cầm thú như vậy sao?” Bạch Dạ Kình trừng anh.

“Không có 10 lần, 7 lần 8 lần không thể thiếu đi?”

“…… Bác sĩ Phó, khi nào thì cậu còn nhàn đến nỗi có thể quản chuyện tôi tắm rửa? Nếu không, lần sau cậu tới tự mình giúp tôi tắm?”

“Ngài cũng quá lời rồi. Tôi nhớ tôi còn là thanh niên nghiêm túc đồng thời cũng là bác sĩ tốt nha.”

Hai người anh một lời tôi một câu, Hạ Thiên Tinh ở một bên nghe được không hiểu ra sao.

Đầu tiên cô không hiểu rõ lắm, người này cả đêm làm gì mà lại tắm nước lạnh như vậy? Cái này không phải là tự ngược sao? Thân thể tốt như thế, cũng không đến mức sốt như vậy.

Thứ hai, cô càng không thể hiểu chuyện tắm nước lạnh liên quan gì đến cầm thú cùng với người chính trực. Có chỗ nào liên quan à?

.. …………

Buổi chiều, Hạ Tinh Không đang thu dọn hành lý. Sớm dự định hôm nay là cùng đại sứ đi nước Pháp biểu diễn, tăng tình nghĩa giao hữu giữa hai quốc gia. Kết quả, mới vừa đem rương hành lý sắp xếp, cô ta liền nhận được điện thoại từ vũ đoàn.

“Cậu nói cái gì?” Hạ Tinh Không nghe được đối phương nói, không thể tin được, “Sao có thể nói bây giờ không cần tôi đi? Chúng ta rõ ràng đã bàn bạc xong rồi mà, hơn nữa vé máy bay đều đặt hết rồi. Cậu có phải nghĩ sai rồi hay không? Này? Này!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT