Báo lỗi

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Chương 96: Xin anh trả con trai cho tôi (3)

Edit: Phi Phi

Beta: Quỳnh

Cô đưa rượu tới, đơn giản mà nói. ” Lời anh nói lúc nãy, còn có thể thực hiện không?” Hít sâu một cái, cô mở miệng hỏi, lấy hết can đảm đi thẳng đến anh. Tận lực làm cho mình thoạt nhìn có vẻ thản nhiên một ít.

Phụ nữ sau khi tắm gội xong mùi hương đặc biệt dễ ngửi, nhàn nhạt.

Bạch Dạ Kình ngẩng đầu lên. Tầm mắt hướng vào cô. Ánh mắt kia, như cũ ôn đạm, nông cạn, không có bất kì gợn sóng nào, làm người ta nhìn không thấu được tâm tư của anh vào giờ phút này.

Cô mới vừa tắm rửa xong, một thân thoải mái tươi mát, khuôn mặt nhỏ không phấn son trang điểm, sạch sẽ trong sáng. Anh cũng không nói chuyện, ánh mắt lại trực tiếp nhìn cô như là có thể xuyên thấu quá lớp áo ngủ mỏng manh, trực tiếp nhìn đến thân thể của cô vậy.

Hạ Thiên Tinh làm sao có thể chịu nổi ánh mắt của anh như vậy? Cô bị nhìn đến cả người đều không được tự nhiên, mặt đỏ ửng. Dũng khí cơ hồ đều biến mất. Chính mình chưa bao giờ làm loại sự tình này! Hơn nữa, người đàn ông thật là có đủ chán ghét. Rõ ràng yêu cầu chính là anh ta nói ra, hiện tại lại giống như không liên quan mình, đứng ngoài cuộc……

Trong lòng cô oán giận mà ngoài miệng lại không dám nói gì. Chỉ cưỡng bức mình mở miệng: “Cái kia, tôi đã suy xét kỹ rồi, đáp ứng yêu cầu của anh, chỉ cần anh có thể nói được làm được……”

Sau khi cô nói xong, lông mi run rẩy dữ dội, lại chậm rãi rũ xuống, khuôn mặt tăng thêm một tầng hồng, không dám nhìn anh.

Rồi sau đó……

Thư phòng, thực an tĩnh. Đặc biệt an tĩnh.

Anh không nhanh không chậm khép sách lại, âm thanh trang sách va vào nhau trở nên thật rõ ràng, rõ ràng đến mức làm lòng cô loạn lên. Cô rất muốn ngẩng đầu nhìn một chút, giờ phút này rốt cuộc anh có biểu tình gì, ít nhất là biết thái độ của anh như thế nào. Anh chậm chạp không có phản ứng như vậy, có phải đổi ý hay không?

“Uống rượu?” Anh lại đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.

“…… Ừ.” im lặng một chút, cô rầu rĩ gật đầu.

“Uống nhiều hay ít?”

Người đàn ông này rốt cuộc là có ý gì? Cô nỗ lực suy đoán, một bên trả lời: “Chỉ…… một ít mà thôi.”

“Đem thân thể cho tôi, khiến cho cô khó xử như vậy?” một cánh tay Bạch Dạ Kình tìm tòi, đột nhiên bá đạo cuốn lấy eo cô. Một tay kia, không chút nào thương tiếc nắm cằm cô, đem mặt cô nâng lên. Hai mắt anh sâu thẳm, lập loè nguy hiểm, “Tự mình uống rượu làm tê mỏi chính mình mới có thể miễn cưỡng bò lên trên giường tôi, đúng không?”

Nhìn bộ dáng này của anh làm Hạ Thiên Tinh càng thêm khẩn trương. Cô lui lại một bước, phía sau lưng dựa vào kệ sách. Hoảng loạn liếc nhìn anh một cái, nhanh chóng dời đi, chỉ là nói: “Tôi không có kinh nghiệm chuyện này, cho nên…… Uống rượu lấy thêm can đảm, là đương nhiên.”

Cô chủ động đưa tới cửa, có thể không khẩn trương sao? Loại việc này, đời này cũng chưa từng làm qua!

“Nếu muốn lấy can đảm, vậy cho tôi thử nhìn xem bây giờ gan em lớn đến mức nào!” Cô cố gắng làm bộ dáng này càng cho anh thêm nổi giận vô cớ. Anh cố gắng nhẫn nại, ra lệnh:”Ngẩng đầu lên, nhìn tôi!”

Ngón tay cô lạnh lẽo, bóp chặt mặt sau kệ sách. Hít sâu một cái, cô ngẩng đầu lên. Có lẽ là vì quá khẩn trương, giờ phút này đáy mắt cô mờ mịt một tầng hơi mỏng sương mù, bộ dáng kia thoạt nhìn giống như yếu ớt mà điềm đạm đáng yêu như thỏ con. Nếu đổi là ngày thường, Bạch Dạ Kình đại khái sẽ không làm khó cô, nhưng mà giờ phút này thì không phải!

Giờ phút này chỉ càng thêm kích thích đáy lòng đang tức giận của anh mà thôi! Cô miễn cưỡng như vậy, sợ hãi như vậy nhưng vẫn tới đây, mục đích là cái gì? Ngoại trừ mang con trai rời đi, vẫn là hoàn toàn muốn cùng anh một lần phân rõ giới hạn.

Nghĩ đến việc này, anh càng bực lên, cắn răng, trước sau như một bá đạo, “Hạ Thiên Tinh, lấy lòng tôi!”

Cô có chút ngây ngốc. Cả người cô cứng ngắc đứng ở đó, tay chân luống cuống nhìn anh.

“Không phải đã lấy can đảm rồi sao, không phải rất có cốt khí tự mình đưa tới cửa, bây giờ không dám lấy lòng tôi?”

Hạ Thiên Tinh hốc mắt không khỏi có chút phiếm hồng. Cô quật cường cắn cắn môi dưới, mở miệng: “Không phải không dám, chỉ là chưa từng làm qua.”

Cô như thế nào sẽ lấy lòng đàn ông? Ngoại trừ lần đó, kinh nghiệm cái gì đó cô đều không có!

“Nếu chưa từng làm qua, tôi sẽ dạy cô làm!” Lời Bạch Dạ Kình vừa rơi xuống, liền dứt khoát ngậm lấy môi cô.

Hành động xảy ra thình lình như vậy dọa cô nhảy dựng. Nháy mắt tiếp theo, thân thể chợt lạnh khiến cô nhẹ run, cơ hồ là muốn đẩy anh ra. Cô bắt lấy một tia lí trí, vội hỏi: “Có phải anh thật sự nói là sẽ làm? Nếu đêm nay…. tôi cùng anh…..anh sẽ cho tôi mang Đại Bạch đi, không tranh đoạt với tôi?”

Con trai! Mở miệng ra đều là con trai!

Luôn miệng nói mang nó đi? Cô muốn chạy đi nơi nào?

Gân xanh trên trán ạch Dạ Kình đều nhảy lên thình thịch, sắc mặt anh âm trầm đến dọa người, “Tôi có nói không khi nào? Nếu đêm nay cô đã bước qua cửa này thì cô cho rằng muốn đi là đi?”

Hạ Thiên Tinh nhíu mày, “Lời này của anh là có ý gì?” Anh định chống chế, muốn đổi ý sao?

“Rất đơn giản! Chính là đêm nay vô luận thế nào, phụ thuộc vào thái độ của cô!”

Anh trêu đùa cắn bên tai cô, hơi thở xấu xa mà nói, Hạ Thiên Tinh nghe được bên tai nóng lên, tim đập rối loạn vài nhịp. Còn không đợi cô phản ứng lại, cô chỉ cảm thấy trên cổ tay chợt căng thẳng. Tay cô bị anh giữ chặt đưa lên cao, cố định trên đỉnh đầu. Chờ cô phục hồi lại tinh thần, trên cổ tay đã có thêm một cái cà vạt.

Chính là cái mà cô định đưa cho anh!

“Bạch Dạ Kình, anh làm gì?” Cô càng thêm kinh hoảng.

Anh tà tứ nhếch môi, ám ách tiếng nói, “Đưa tôi quà tặng tốt như vậy, tôi tự nhiên sẽ cho nó phát huy tác dụng.”

“……” Hạ Thiên Tinh khóc không ra nước mắt. Cô đưa cà vạt cho anh, từ khi nào thì anh lại đem ra trói cô? “Anh căn bản là tên lưu manh! Anh là đồ khốn!”

“Bây giờ sẽ cho cô nhìn xem, như thế nào gọi là lưu manh chân chính……” thanh âm Bạch Dạ Kình càng thêm khàn khàn. Lời này của anh là dán bên tai cô mà nói. Đôi môi đầy hơi thở ái muội, làm cho Hạ Thiên Tinh cả người phát run. Môi của anh theo vành tai của cô một đường hôn xuống.

“Bạch Dạ Kình, tôi từ bỏ, tôi không yêu cầu anh nữa…… anh buông tôi ra……” Chính mình đây là làm sao vậy? Loại cảm giác này, cô xa lạ, làm cô sợ hãi.

“Thiên Tinh, hiện tại nên đến phiên cô……” Bạch Dạ Kình không để cô chạy thoát, nhẫn nại của anh đã tới cực hạn.

“Cái…… Cái gì?” Thanh tuyến của cô đều phát run. Người đàn ông này khi kêu cô là Thiên Tinh giống như lời nỉ non lời âu yếm, làm người ta cơ hồ không nhịn được muốn trầm luân.

“Lấy lòng tôi……”

Hạ Thiên Tinh ngây ngốc chớp mắt một cái. Cả người đều dựa vào ở sau kệ sách, đôi tay bị buộc chặt mỗi một ngón tay đều đau đến gắt gao. Lòng bàn tay cùng năm ngón tay đều trồi lên tầng tầng đầm đìa mồ hôi mỏng.

Cô nhìn anh, trong lòng kinh hoảng. Những hình ảnh lớn mật ngượng ngùng 5 năm trước không ngừng nhảy ra, xưa nay chưa từng rõ ràng như thế. Cô cũng không biết là có được dũng khí từ đâu, hoặc là nói, chung quy là cô cũng không muốn nhìn anh chịu đựng thống khổ như vậy, lông mi vỗ nhẹ rũ xuống, học bộ dáng của anh, hôn lên môi anh.

Môi cô đặc biệt mềm, giống như là cánh hoa.

Nháy mắt tiếp theo, anh đem cô bế thẳng lên, áp đến trên bàn sách.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT