Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 127: Làm cái gì cũng được

Đến đoàn làm phim, Ninh Tịch được thông báo kế hoạch quay đã được sửa toàn bộ, nguyên nhân là do gia đình của Giang Mục Dã xảy ra vấn đề nên xin nghỉ dài hạn.

Cái tên này lúc bình thường cứ có chuyện gì đều thích ở cạnh cô lải nhải nửa ngày chuyện lần này lớn vậy mà không nói gì với cô hết sao?

Ninh Tịch lập tức gọi điện hỏi xem thế nào.

Giọng điệu của Giang Mục Dã quả thật không tốt: "Sao tôi phải nói với bà? Không phải bà chê tôi phiền toái, chê tôi hay xen vào việc của người khác sao? Không phải mong tôi cút xa chừng nào tốt chừng đấy sao? Lần này như ý bà mong muốn rồi nhé/"

Ninh Tịch nghe mà cũng nóng máu: "Giang Mục Dã, ông ăn phải thuốc súng à?"

Giang Mục Dã đang vô cùng bực mình, anh đang tự giận mình, giận bản thân quá ngu xuẩn, sau cùng cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại một chút mới mở miệng nói: "Tôi đang ở công ty của ba tôi, hôm nay bận như chó ý, chắc không cách nào thoát thân được, buổi tối rảnh thì lên game một chút, tôi có đồ tặng cho bà, sinh nhật vui vẻ! Còn nữa, tôi có gửi mấy thứ vào email, bà tự mình xem đi, tin hay không tùy bà, thế thôi nhé, bye!”

"Thằng này..." Ninh Tịch bất đắc dĩ nhìn chiếc di động đã ngắt cuộc gọi.

Lúc này, Quách Thắng Khải chạy tới thông báo với cô: "Ninh Tịch à, chuyện của Mục Dã cô cũng biết rồi đi! Vốn hôm nay định tiếp tục quay cảnh hôn của hai người, nhưng giờ chuyển thành cảnh giữa cô và Ninh Tuyết Lạc, thứ tự lát nữa sẽ cho người báo cho cô!"

Ninh Tịch gật đầu: "Dạ em biết rồi!"

Nói xong cô liền tìm một góc vắng vẻ, vùi mình dưới bóng cây đọc kịch bản.

Đang đọc xuất thần, bên tai truyền tới một loạt tiếng bước chân, khóe mắt liếc một cái lại là bóng người khiến cô chán ghét - Tô Diễn.

Bởi vì hôm nay là sinh nhật Ninh Tuyết Lạc nên Tô Diễn xin nghỉ hẳn một ngày chỉ để đến đoàn làm phim với cô ta. Mấy cô gái trong đoàn làm phim ai cũng sắp chết gì ghen tị rồi.

Ninh Tịch không muốn nói chuyện, chỉ hơi nhấc mi mắt lên, ý hỏi anh ta đến có chuyện gì.

Tô Diễn đưa cho cô một chai nước lạnh, cẩn thận hỏi: "Tiểu Tịch, sinh nhật của Tuyết Lạc, em sẽ đến chứ?"

Ninh Tịch không nhận, nhìn anh ta giống như đang nhìn một thằng ngu: "Anh nhất định phải hỏi cái vấn não tàn như vậy sao?"

"Tiểu Tịch, hôm nay cũng là sinh nhật của em, nếu em về thì chúng ta có thể cùng nhau tổ chức! Anh cũng đã hỏi bác trai và bác gái, hai bác cũng đồng ý rồi!"

Ninh Tịch đảo cặp mắt trắng dã: "Thật cám ơn vì các người đã bố thí!"

Tô Diễn hơi nhíu mày, thở dài một cái: "Ninh Tịch, anh sắp không nhận ra em rồi, rốt cuộc thì đến bao giờ em mới có thể trở lại là Tiểu Tịch hiền lành hiểu chuyện như trước đây? Chuyện năm đó đều do anh sai, nếu không phải vì anh thì Tuyết Lạc cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy, em muốn trách thì trách anh là được rồi, Tuyết Lạc vô tội. Những năm gần đây, cô ấy vẫn luôn sống trong áy náy, chuyện cô ấy hy vọng nhất là có được lời chúc phúc của em, anh thật mong em có thể tới!"

"Áy náy?" Mỗi lần nói chuyện với Tô Diễn, Ninh Tịch đều cảm thấy như mình đang nghe chuyện cười: "Áy náy vì đã chiếm lấy thân phận của tôi, áy náy vì đã cướp đi cha mẹ của tôi, áy náy đã ngủ với người đàn ông của tôi? Vậy cô ta phải áy náy nhiều đấy! Còn nữa, đừng nói với tôi hai chữ hiền lành, năm đó tôi không được gọi là hiền lành, mà gọi là ngu!"

Sắc mặt Tô Diễn ngày càng khó coi, ngay sau đó lại kiên định nói: "Tiểu Tịch, chỉ cần em đồng ý tha thứ cho Tuyết Lạc, ngoại trừ việc bảo anh làm chứng trước tòa thì anh có thể làm bất cứ cái gì em yêu cầu!"

"Anh chắc chắn?" Ninh Tịch nhướn mày.

"Anh chắc chắn." Tô Diễn gật đầu.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT