Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 128: Thật là đau mắt

Ninh Tịch bỏ kịch bản xuống nhìn Tô Diễn: Được thôi, vậy tôi muốn trong bữa tiệc sinh nhật tối nay anh chia tay Ninh Tuyết Lạc. So với khuất nhục tôi phải chịu năm đó thì có phải đã quá mức hiền lành?

 

Sắc mặt Tô Diễn trắng nhợt: Tiểu Tịch, chuyện...

 

Ninh Tịch! Sao chị có thể như vậy? sau lưng đột nhiên truyền tới tiếng nức nở của Ninh Tuyết Lạc.

 

Ninh Tịch khoanh hai tay trước ngực, thản nhiên nói: Tôi làm sao?

 

Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc như thể vừa tức giận vừa thương hại cho cô: Quả nhiên chị vẫn không quên được anh Diễn, cho nên mới hận em như thế, chị hận em đoạt mất anh ấy! Nhưng mà sao chị có thể ích kỉ như vậy, dùng phương thức đê hèn như thế chia cách chúng em? Anh Diễn căn bản là không yêu chị, chị làm như thế này thì có ý nghĩa gì?

 

Thấy Ninh Tuyết Lạc đã kích động đến sắp không thở nổi, Tô Diễn vội vàng vỗ nhẹ lưng an ủi cô ta: Tuyết Lạc, em đừng kích động, Tiểu Tịch chỉ là thuận miệng mới nói như thế...

 

Ninh Tịch cười khanh khách nhìn hai người diễn một vở kịch sinh tử: Không phải tôi thuận miệng nói, trừ phi câu vừa rồi của anh cũng chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi!

 

Diễn, anh nhìn chị ấy kìa! Chúng ta thành tâm thành ý, ăn nói khép nép cầu xin chị ấy tha thứ, nhưng chị ấy có chịu đâu! Hết lần này đến lần khác làm khó chúng ta! Chẳn lẽ anh thật sự phải đáp ứng yêu cầu vô sỉ của chị ấy sao? Ninh Tuyết Lạc hoảng hốt, bất lực ngửa đầu nhìn Tô Diễn.

 

Bé ngốc, làm sao có thể... Tô Diễn dịu dàng xoa đầu cô ta, sau đó dùng vẻ mặt chính khí mà nói với Ninh Tịch: Thật xin lỗi Tiểu Tịch, yêu cầu này anh không thể đáp ứng!

 

Ninh Tịch cũng mất hết hứng thú chơi đùa, sau một tràng cười nhạo, ánh mắt cô trở nên bén nhọn như dao: Vậy thì biến khỏi tầm mắt của tôi.

 

Ninh Tịch, thái độ của chị đây là sao? Có sai cũng là tôi sai, không liên quan gì đến anh Diễn cả, sao chị lại nói với anh ấy như vậy? Ninh Tuyết Lạc ra vẻ bất bình giùm Tô Diễn, ra sức bảo vệ anh ta.

 

Ninh Tịch vỗ tay: Tình cảm của hai vị đây đúng là kinh thiên động địa, khiến người ta phải rơi lệ! Vậy thì Ninh Tuyết Lạc, cô có đồng ý làm bất cứ việc gì để chuộc tội, có thể vì Tô Diễn mà làm bất cứ điều gì không?

 

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì nhíu chặt chân mày, ai mà biết người đàn bà này sẽ dựng cạm bẫy gì chờ cô ta đây, nhưng câu trả lời mà Ninh Tuyết Lạc có thể nói thì chỉ có đúng một câu: Dĩ nhiên! Chị muốn thế nào?

 

Ninh Tịch cố ý trầm ngâm thật lâu: Đã như thế thì không cần Tô Diễn phải chia tay cô, chỉ cần cô từ bỏ thân phận Đại tiểu thư của Ninh gia, trở lại Đường gia làm Đường Tuyết Lạc của cô là được, vậy thì mâu thuẫn giữa ba chúng ta sẽ lập tức xóa bỏ, thế nào?

 

Ninh Tuyết Lạc trợn mắt thật to, giống như nghe được chuyện gì cực kì đáng sợ, cô ta mất khống chế lắc đầu: Không... không thể! Ninh Tịch, sao chị có thể tàn nhẫn như vậy? Tại sao chị lại ép tôi phải rời bỏ cha mẹ, ép tôi rời đi nơi tôi đã sống suốt hai mươi năm qua, tôi...

 

Ninh Tịch chịu hết nổi xua tay cắt lời cô ta: Được rồi được rồi, diễn xuất thảm hại như vậy thì đừng diễn nữa, chọc mù con mắt người ta rồi! Tôi đã sớm bảo các người cách xa tôi ra cơ mà, rõ ràng chính là mấy người tự mình bò đến cầu xin tôi nói ra yêu cầu để được tôi tha thứ, còn nói cái gì cũng làm được. Tôi nói ra rồi lại thành người vô tình, vô sỉ! Hừ, cái gì mà bù đắp, nói thì dễ nghe đấy, nhưng với điều kiện là méo được ảnh hưởng tới lợi ích của mấy người! Các người không thấy giả dối nhưng tôi thì phát tởm đó! Thế nên đối với hai người tôi chỉ có một câu: LƯỢN ĐI CHO NƯỚC NÓ TRONG!

 



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT