Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 132: Đây chính là cha mẹ của cô?

Ninh Tịch: ...

 

Mẹ nó, bà đây đang cầm máu cho, anh đột nhiên đẩy tôi ra rồi xài cái vẻ mặt đau lòng, chờ cô ta chảy sạch máu là sao? Diễn kịch cẩu huyết nhiều quá nên nghiện luôn à?

 

Nếu không phải địa điểm không thích hợp, Ninh Tịch thật sự muốn chống nạnh mắng người.

 

Chuyện gì xảy ra? Quách Khải Thắng tức giận chạy tới.

 

Ninh Tịch nhéo nhéo mi tâm: Tôi đâm kiếm vào mới thấy có cảm giác không đúng, thân kiếm không tự rút lại!

 

Đây là một cái kiếm lò xo, khi gặp phải vật cản sẽ tự rút mũi kiếm về, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

 

Quách Khải Thắng lập tức gào thét như sấm: Tổ đạo cụ đâu, tới đây cho tôi! Tôi đã nói phải kiểm tra kĩ đạo cụ cơ mà, tuyệt đối không thể để xảy ra việc ngoài ý muốn, các anh làm việc như thế nào đấy!

 

Chuyện viên đạo cụ lảo đảo chạy tới, đầu đầy mồ hôi nói: Đạo diễn, lúc tôi kiểm tra vẫn còn tốt mà, tuyệt đối không có vấn đề gì cả!

 

Quách Khải Thắng dùng tập kịch bản ném vào đầu anh ta, gầm lên: Vậy anh giải thích cho tôi chuyện này là như thế nào? Đoàn làm phim gặp hết chuyện này đến chuyện khác, sự nhẫn nại của ông sắp đến cực hạn rồi.

 

Lúc này, Vương Thái Hòa đứng một bên đột nhiên hỏi một câu: Người cuối cùng tiếp xúc với thanh kiếm này là ai?

 

Đương... nhiên là Ninh Tịch rồi, sau khi kiểm tra xong tôi liền giao kiếm cho cô ấy, cô ấy vẫn luôn cầm kiếm luyện tập. Là tôi sai, lúc sắp quay không có kiểm tra lại lần nữa! Chuyên viên đạo cụ liên tục nói xin lỗi.

 

Con ngươi Ninh Tịch co lại, nếu như lúc này cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cô cũng không cần lăn lộn trong cái giới này làm gì.

 

Lúc này, những người có mặt tại đây đều có những vẻ mặt khác nhau.

 

Quách Khải Thắng trừng mắt nhìn chuyên viên đạo cụ, sau đó lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn Ninh Tịch một cái, cuối cùng đè xuống tức giận nói: Chuyện này để sau hẵng nói, trước tiên mau đưa người đến bệnh viện! Còn phải phong tỏa hiện trường, đừng để tin tức lộ ra!

 

Bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

 

Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc ở trong phòng bệnh xử lí vết thương, còn Ninh Tịch thì đứng ở hành lang ngoài phòng bệnh, dựa lưng vào vách tường, không ngừng suy nghĩ.

 

Ninh Tuyết Lạc không hổ là Thủy tổ của Tiểu Bạch Hoa, ngay cả khổ nhục kế cũng xài loại đã update, không sợ cô không thu tay lại kịp mà dùng một kiếm thọt chết cô ta sao?

 

Đáng tiếc, lúc cô phát hiện không đúng đã lập tức thu tay lại nên đâm không sâu lắm, Ninh Tuyết Lạc cùng lắm chỉ bị thương ngoài da thôi. Nhưng vấn đề phía sau mới phiền phức.

 

Việc cấp thiết hiện tại là cô cần nghĩ cách phủi sạch hiềm nghi với chuyện này...

 

Ninh Tịch còn đang trầm tư thì đột nhiên bên tai vang lên một loạt tiếng bước chân dồn dập.

 

Cô vừa mới ngẩng đầu lên thì Ba một tiếng, trên mặt bỗng đau rát.

 

Súc sinh! Sao mày có thể làm như thế với Tuyết Lạc? Mày có oán hận gì thì nhằm vào tao đây này! Là tao giữ con bé lại Ninh gia, là tao tự nguyện yêu thương, chiều chuộng nó! Tuyết Lạc đã làm sai cái gì? Người mới đến nhằm vào cô mà gào rống, ánh mắt như đang nhìn kẻ thù vậy.

 

Ninh Tịch nhanh chóng liếm mất vết máu trên khóe miệng, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn vị quý phu nhân sang trọng trước mặt - là mẹ ruột cô - Trang Linh Ngọc.

 

Sau lưng bà ta là cha của cô Ninh Diệu Hoa, ông ta cũng dùng ánh mắt chán ghét giống y như vậy nhìn cô: Nếu Tuyết Lạc có mệnh hệ gì thì tao nhất định không tha cho mày!

 

Hai người đang đứng trước mặt cô, một người là mẹ ruột, một người là cha ruột, từ đầu tới cuối không hề hỏi lấy một câu sự việc là như thế nào mà đã đánh với trách mắng và uy hiếp cô.

 

Ninh Tịch có đến hàng triệu câu nói ác độc khiến bọn họ tức đến sùi bọt mép. Nhưng vào giờ phút này, cả người cô giống như bị hút khô toàn bộ khí lực, một chữ cũng không muốn nói, chỉ dùng ánh mắt âm u nhìn hai người họ.

 



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT