Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 135: Chuẩn bị một người phụ nữ

Chu Hướng Thành thăm dò được rằng, tối nay Lục Đình Kiêu sẽ tham gia một buổi tiệc rượu của các doanh nhân.

 

Gã ta liền chạy tới thật sớm, cố ý làm cho mấy người vào trước, kết quả đúng như gã ta dự tính, Lục Đình Kiêu dầu muối đều không ăn.

 

Thật vất vả mới kiếm được một bộ tranh chữ cổ có giá trị trên trời mà Lục Đình Kiêu cũng không thèm nhìn một cái, đưa đến một tiểu cô nương tươi ngon mọng nước còn trinh nguyên thì biểu tình của người ta cũng không khác gì đang nhìn mớ rau nát.

 

Đang nóng nảy bất an, cuộc điện thoại mà ông ta vẫn luôn chờ rốt cuộc cũng tới.

 

Này, sao bây giờ mới gọi tới, chúng mày làm xong chưa?

 

Đã xong, chúng tôi đang trên đường!

 

Nhanh lên một chút! Trong mười phút phải đem người tới đây! Phòng số 808, đừng có mà đưa nhầm!

 

Yên tâm, nhất định sẽ đưa đến đúng lúc! Chậc, Chu tổng, ông tìm cô gái hấp dẫn thật đấy, hai chúng tôi cũng động tâm rồi đây!

 

Hai thằng chúng mày dám động vào cô ta thì đừng nghĩ cầm được tiền! Con đàn bà này có chỗ phải dùng! Một cọng lông cũng không được thiếu!

 

...

 

Đối diện cách đó không xa, Lục Đình Kiêu đang ngồi trên ghế chân cao, đưa mắt liếc nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay, sau đó sửa lại ống tay áo, nhìn bộ dáng như muốn rời đi.

 

Lúc này, trong hồ bơi đột nhiên nhô ra một người đàn ông, anh ta hất tóc một cái làm văng lên một ít bọt nước mát lạnh, làn da màu tiểu mạch khỏe mạnh mê người, phía trên rốn là cơ bụng sáu múi, phía dưới là nhân ngư tuyến* khiến vạn người đàn ông hâm mộ thèm khát...

 

(*Nhân ngư tuyến, là chỉ phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành vết hình chữ V)

 

Người đàn ông dùng bàn tay ướt nhẹp túm lấy bắp chân của người đang muốn rời đi, bất mãn nói: Này này này, Lục Đình Kiêu, tối nay tốt xấu gì cũng là tôi đứng ra tổ chức, cậu để cho tôi chút mặt mũi không được sao? Mới được nửa tiếng đã đi? Hơn nữa đây là tiệc rượu, tiệc rượu! Cậu ngay cả nửa hớp rượu cũng chưa uống đã muốn đi? Nhiều rượu ngon với mỹ nhân như vậy mà không thể níu chân được cậu sao?

 

Buông tay! Lục Đình Kiêu hơi nhíu mày, vẻ mặt như thể chỉ cần thêm một giây nữa thôi là sẽ đạp anh ta gãy xương.

 

Lúc này, Lục Cảnh Lễ bưng ly rượu đến, cười hì hì nói: Anh Thiên, anh không thấy tâm tư của anh em không để ở đây sao, có thể ở đây nửa tiếng đã là cho anh mặt mũi lắm rồi đó!

 

Mạc Lăng Thiên bám vào bờ, trên mặt là vẻ cà lơ cà phất: Tâm tư cậu ta không ở đây vậy thì đang đặt ở trên người ai? Cậu ta làm gì có đàn bà?

 

Lục Cảnh Lễ làm bộ kinh ngạc đến rớt cả mắt hừ hừ nói: Ai nói không có, có rồi nha!

 

Cái gì? Thật là quá đáng! Mạc Lăng Thiên kinh ngạc, “rào” một tiếng, nhảy thẳng từ hồ bơi lên, vẻ mặt như thể bị phản bội nói: Đã nói làm anh em cả đời có nhau, ai phá luật trước sẽ làm chó mà?

 

Lục Đình Kiêu không đổi sắc mặt liếc anh ta một cái: Tôi không nhớ là đã đáp ứng cái chuyện nhàm chán như vậy.

 

Lục Cảnh Lễ không nhịn được nói: Anh Thiên, anh muốn làm lãng tử cô đơn thì kệ anh, nhưng anh của em là người có con trai nha, phải có trách nhiệm tìm mẹ cho con anh ấy chứ!

 

Người đàn bà kia là ai? Chân mày Mạc Lăng Thiên nhíu chặt, hỏi.

 

Lục Đình Kiêu lại đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay, vẻ mặt đã cực kì thiếu kiên nhẫn, trực tiếp sải bước đi về phía trước, thẳng thắn coi thường anh ta.

 

Mẹ kiếp! Dám xem thường tôi! Quả nhiên dính hơi gái vào là quên anh em luôn! Mạc Lăng Thiên đứng đằng sau tức giận mắng.

 

Lục Đình Kiêu đi, Lục Cảnh Lễ cũng chạy theo, so với tiệc rượu nhàm chán này thì anh muốn xem anh mình tán gái như thế nào hơn.

 

Hắc hắc hắc, anh về gấp thế là để đón sinh nhật với chị dâu sao? Mau nói cho em, anh chuẩn bị bất ngờ gì cho chị dâu thế? Em sẽ góp ý cho anh một chút!

 

Lục Cảnh Lễ đang không ngừng lảm nhảm phía sau Lục Đình Kiêu, đột nhiên đâm vào một “quả cầu thịt” không biết từ đâu lao ra.

 

Lục tổng! Nhị thiếu! Người này đầu đầy mồ hôi, xem ra là vội vàng chạy theo.

 

Lục Cảnh Lễ nhướng lông mày: Í, là Chu đổng à! Ông vội vàng thế là có chuyện gì sao?

 

Tôi… tôi tìm Lục tổng! Chu Hướng Thành dùng khuôn mặt nịnh nọt nhìn về phía Lục Đình Kiêu, hai tay kính cẩn dâng lên một tấm thẻ phòng bằng kim loại: Lục tổng, đây là một chút thành ý của tôi, xin ngài nhận lấy!

 

Ý tứ rất rõ ràng, ông ta chuẩn bị sẵn cho Lục Đình Kiêu một người đàn bà đang ở trong phòng.

 



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT