Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 136: Chẳng lẽ người trong phòng là ...

Lục Đình Kiêu lúc này cũng lười khách sáo với bất kì người nào, để tránh đối phương dây dưa mất thời gian liền trực tiếp nhận lấy tấm thẻ rồi sải bước đi về phía trước.

 

Chu Hướng Thành thấy anh nhận thì thở phào một cái, nhưng lại lo lắng anh không thèm đến đó.

 

Lục Cảnh Lễ vẻ mặt mập mờ: Oa! Diễm phúc của anh đúng là không ít nha! Lần này Chu Hướng Thành bị anh ép căng như thế, nhất định sẽ dốc hết tâm tư ra lấy lòng anh rồi, chắc chắn người phụ nữ ông ta tìm cho anh cũng không phải bình thường đâu! Anh muốn hay không? Ây, anh đã có chị dâu rồi nên chắc chắn không thèm đâu nhỉ? Thế anh cho em thẻ phòng này đi, em đang tò mò không biết Chu Hướng Thành tìm thiên tiên nào tới?

 

Đầu ngón tay Lục Đình Kiêu khẽ nhúc nhích, một giây sau thẻ phòng kia lập tức bay về phía Lục Cảnh Lễ.

 

Lục Cảnh Lễ chuẩn xác dùng hai ngón tay bắt được, vui vẻ nói: Vậy em đi nha!

 

Ý, 808, phòng Tổng thống cơ đấy! Lục Cảnh Lễ cầm thẻ phòng, rên rỉ hát, vui sướng chạy về khu phòng nghỉ của khách sạn.

 

Thang máy đi thẳng lên tầng chót, Lục Cảnh Lễ đút tay trong túi, đi về phía căn phòng cuối hành lang.

 

“Tít” một tiếng - cửa phòng được mở ra.

 

Trước khi mở cửa, Lục Cảnh Lễ còn xoắn xuýt, anh đây chỉ tò mò nên muốn chạy tới xem thôi, nếu lát nữa người phụ nữ trong kia si mê anh quá, không cho anh đi thì phải làm sao bây giờ?

 

Mặc dù anh theo chủ nghĩa độc thân nhưng anh cũng là loại người đứng đắn, chỉ chấp nhận mối quan hệ yêu đương đàng hoàng thôi nha.

 

“Két” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.

 

Đập vào mắt Lục Cảnh Lễ là một chiếc giường kingsize được rải cánh hoa hồng khắp nơi, trên giường có một người phụ nữ đang nằm, giữa những cánh hoa có thể thấy loáng thoáng chiếc váy ngủ mỏng tang, còn có đôi chân dài trắng nõn...

 

Chỉ bằng đôi chân trần này thôi cũng đủ khiến cho đàn ông nổi lên ham muốn, lần này Chu Hướng Thành quả nhiên đã hạ hết vốn liếng!

 

Lục Cảnh Lễ vừa nghĩ vừa tiến thêm hai bước, sau đó, anh thấy được khuôn mặt của người phụ nữ đang nằm trên giường...

 

Mặc dù đôi mắt người ấy bị che lại bởi một dải lụa màu trắng, nhưng Lục Cảnh Lễ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra người này là ai.

 

ÔI MẸ ƠI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

 

Lục Cảnh Lễ như thể nhìn thấy một con mãnh thú mà bị dọa cho hết hồn, giật bắn cả người về phía sau, cơ thể đụng phải cánh cửa kêu “rầm” một tiếng.

 

Ngay sau đó, Lục Cảnh Lễ cuống cuồng đóng cửa phòng lại, rồi lập tức chạy như điên xuống lầu.

 

Chạy một mạch đến khu để xe, vừa vặn thấy Lục Đình Kiêu lái xe tới, vì vậy liền bay qua cản đường.

 

Một tiếng phanh xe chói tai vang lên, Lục Đình Kiêu may mắn kịp thời dừng xe lại, sắc mặt cực kì khó coi.

 

Lục Cảnh Lễ vỗ vỗ cửa kính xe kêu “bang bang”, sau đó trước khi Lục Đình Kiêu kịp mở miệng mắng mình thì đem Lục Đình Kiêu kéo ra ngoài, bộ dạng như cháy nhà đến nơi rồi: Anh, mau đi với em!

 

Chuyện gì?

 

Hết sức khẩn cấp! Hết sức khẩn cấp! Anh đi với em thì biết!

 

Bây giờ đối với anh mà nói thì chỉ có một việc quan trọng.

 

Em biết anh chỉ muốn chị dâu, chuyện này cũng liên quan đến chị dâu mà!

 

Vì vậy Lục Đình Kiêu lập tức đi theo.

 

Cứ như vậy, hai người vội vàng chạy tới phòng 808.

 

Lục Đình Kiêu quét mắt nhìn cánh cửa, trên mặt lập tức nổi lên một tầng sương lạnh, ánh mắt tỏ ý, tốt nhất là Lục Cảnh Lễ nên cho anh một lời giải thích hợp lí, tự nhiên mang anh tới đây làm gì?

 

Lục Cảnh Lễ vuốt mặt, “tít” một tiếng mở khóa điện tử: Tự anh vào mà xem.

 

Lục Đình Kiêu nghe vậy hơi biến sắc, chẳng lẽ bên trong là...

 



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT