Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 154: Chị hai à, xin chị bình tĩnh lại đi

"Nếu tôi không đồng ý thì sao?" Ninh Tịch cười như không cười nhìn gã.

Trương Cường dâm đãng nhìn bộ ngực phập phồng của cô, gã miết cằm nói: "Không có tiền... không có tiền cũng có cách không dùng đến tiền! Nếu cô có thể lên giường với tôi một lần, tôi có thể tiết lộ cho cô một số việc thú vị khác nữa đấy!"

Gã nói vậy rõ ràng là muốn ra hiệu ngầm cho cô, muốn lấy khẩu cung chỉ có hai cách hoặc là đưa tiền hoặc là ngủ với gã.

Nhưng thực tế mà nói, với tính cách xảo trá của Trương Cường, kể cả có làm gã thỏa mãn, chưa chắc gã đã đưa khẩu cung, tới lúc đó chỉ có nước mất cả chì lẫn chài.

Cùng lúc đó, trong chiếc xe ở dưới lầu.

Thấy cảnh trong camera, Lục Cảnh Lễ căng thẳng nhắc nhở người ở đầu bên kia: "Anh, anh phải kiềm chế! Đừng kích động! Tuyết đối không được kích động! Anh phải nhẹ nhàng với máy của em nhé! Ổ cứng của em cất giấu tới mấy trăm GB dữ liệu quý giá đấy!"

"Lên tầng, ngay lập tức." Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tai nghe.

"Vâng vâng vâng! Em lên ngay đây!" Trong camera, Trương Cường đã bắt đầu bước từng bước về phía Ninh Tịch, Lục Cảnh Lễ lập tức ôm máy tính chạy như điên lên.

Trương Cường đã đi tới trước ghế Ninh Tịch ngồi, vịn tay lên ghế, hơi thở bắt đầu trở nên gấp rút: "Thế nào? Cuộc giao dịch này có tính không? Không chỉ lấy được thứ mà cô muốn, mà còn được sung sướng nữa!"

Ninh Tịch rũ mắt xuống, không rõ cô đang nghĩ gì, bỗng… giữa đôi môi đỏ thắm bật ra một tiếng cười nhẹ giễu cợt.

Ngay sau đó, Trương Cường cảm thấy một vật gì đó cứng lạnh đặt vào eo mình, gã cúi đầu xuống nhìn, mặt bỗng trắng bệch... Thứ đang dí trên người gã là họng súng tối om.

"Mày... mày… mày..." Phản ứng đầu tiên của Trương Cường chính là muốn co chân bỏ chạy.

Lúc này, phía sau lại truyền tới tiếng nói lạnh lẽo của Ninh Tịch: "Chạy à? Vừa hay, để xem mày chạy nhanh hay đạn của tao nhanh?"

Trương Cường mồ hôi vã ra như tắm, gã cứng nhắc quay người lại, sau đó lại thoải mái cười lớn: "Con ranh con, suýt chút nữa thì tao thật sự bị mày dọa rồi! Lấy súng đồ chơi để lừa tao á? Mày bắn đi! Mày có giỏi thì cứ bắn đi cho tao xem! Nào, bắn vào đây này!"

Ngón tay Ninh Tịch khẽ động, cô lắp một chiếc ống giảm thanh hình clarinet vào súng, sau đó bóp cò.

“Bụp” một tiếng, đạn sượt qua cánh tay Trương Cường, vẽ thành một đóm lửa nhức mắt trên nền đất.

Tất cả còn chưa đến ba giây.

Trương Cương bịt cánh tay đau xót lại, “bịch” một cái quỳ sụp xuống đất: "Chị! Chị Hai ơi, chị bình tĩnh! Đây là súng thật đấy! Không đùa được đâu!"

"Khẩu cung." Ninh Tịch vứt một chiếc bút ghi âm tới, nhìn đồng hồ trên điện thoại, tỏ ra vô cùng mất kiên nhẫn.

Tiểu Bảo vẫn đang ngủ ở nhà, lỡ tỉnh dậy mà không thấy cô chắc chắn sẽ lại lo lắng, cô phải mau về với thằng bé.

"Tôi thu, tôi thu! Tôi thu ngay đây!" Trương Cường bò tới nhặt chiếc bút thu âm lên, tự mình ấn nút rồi bắt đầu thu.

"Không phải Ninh Tịch! Vốn dĩ không phải Ninh Tịch mua chuộc tôi! Người cho tôi tiền bảo tôi động tay trên thân kiếm là người khác! Nhưng tôi không biết đối phương là ai! Tôi nhận được một email nặc danh, đối phương chỉ thị thông qua đó, hơn nữa còn trực tiếp chuyển khoản cho tôi 10 vạn NDT, nói xong việc rồi sẽ cho tôi thêm 10 vạn NDT nữa!" Trương Cường vừa nói vừa cẩn thận liếc nhìn Ninh Tịch.

Trông cô rất bực bội, u ám, hai mắt đỏ ngầu, ngón tay chốc chốc lại sờ vào nòng súng, như một kẻ thần kinh biến thái cuồng giết người, trông mà rợn hết cả tóc gáy.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT