Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 263: Tôi với anh ta có fan CP?

"Thật xin lỗi thật xin lỗi, ông cũng biết tôi là não cá vàng mà! Cám ơn quà của ông, tôi rất thích! Tối nay chơi cùng ông cả đêm được không?"

"Chơi thâu đêm, đây chính là bà nói đấy nhá?"

"Đương nhiên! Hôm nay nhất định sẽ trả lại cấp bậc bị rớt của ông! Go go go!"

...

Ninh Tịch liều mình vì quân tử, thật sự chơi cùng Giang Mục Dã cả đêm.

Từ sau khi về nước, Giang Mục Dã chưa lần nào được chơi game thỏa thích, lần này cuối cùng cũng được thỏa mãn. Một đêm tăng 10 hạng! Lâu lắm rồi chưa từng sung sướng như vậy!

Ninh Tịch cũng lâu lắm rồi chưa được thả lỏng, chơi cũng tận hứng cực kì, ngáp một cái nói: "May mà sáng nay cả hai chúng ta đều không phải quay, có thể ngủ bù!"

Ngay lúc hai người đang khò khò thì bên ngoài đã ầm ĩ hết cả lên...

Cuối cùng, hai người đều bị quản lí của mình gọi tới, tập trung tại phòng của Lôi Minh.

"Không phải một giờ mới quay sao? Mới sáng sớm đã quấy rầy mộng đẹp của người ta!" Giang Mục Dã đầu tóc rối bù lim dim mắt buồn ngủ.

Ninh Tịch cũng không khá hơn là bao, mông vừa dính vào ghế thì suýt chút nữa cũng ngủ gật luôn.

Lâm Chi Chi khoanh hai tay trước ngực, đi qua đi lại mấy vòng, sau đó nhìn hai người, nghiêm túc hỏi: "Tối qua các người làm cái gì?"

"Không làm gì hết!" Hai người nhạy bén cảm nhận được giọng điệu của Lâm Chi Chi có vẻ không đúng, vì vậy cực kì ăn ý cùng nhau lắc đầu, đồng thanh nói.

Lôi Minh đứng một bên tựa hồ đã sớm đoán được hai người họ sẽ phản ứng như vậy, bất đắc dĩ thở dài, sau đó đưa di động của mình cho hai người bọn họ: "Vậy đây là cái gì, hai người giải thích xem."

Ninh Tịch dụi mắt một cái: "A đệt... đây không phải là tối qua..."

Trong ảnh là cảnh cô với Giang Mục Dã chơi game với nhau.

Giang Mục Dã lập tức tỉnh táo, "Mẹ kiếp! Cái này chỉ là bóng lưng thôi mà! Tôi mặc thành như thế mà bọn họ cũng có thể nhận ra tôi?"

Vì vậy Lôi Minh kéo qua một tấm hình kế tiếp, cái này không phải chụp bóng lưng, mà là chính diện, mặc dù Ninh Tịch đeo khẩu trang, nhưng Giang Mục Dã thì không, cả khuôn mặt lộ ra bên ngoài.

Giang Mục Dã gãi gãi đầu một cái: "Ờ thì... có một lúc chơi game quá kích động nên giật khẩu trang ra, mà cũng chưa tới 10 giây mà, thế mà cũng bị chụp lại?

Ninh Tịch chớp mắt: "Vậy tôi thì sao?"

Lâm Chi Chi chỉ rái tai của cô: "Nốt ruồi! Người trong ảnh không chỉ có thân hình rất giống mà cộng thêm cả cái nốt ruồi có tính nhận diện thế này, ai mà không đoán được."

Ninh Tịch: "Đúng là hỏa nhãn kim tinh..." Lần này không có Lục Đình Kiêu nhắc nhở nên cô chẳng nhớ đến chi tiết nhỏ này...

Giang Mục Giã trầm mặt, "Lúc chúng tôi đi còn cố ý dùng chứng minh thư của nhân viên, không phải của mình, vậy thì thằng rỗi hơi nào phát những thứ này lên mạng? Thậm chỉ cả một nốt ruồi nhỏ của Ninh Tịch cũng nhìn ra?"

Lôi Minh bất đắc dĩ nói: "Chắc là fan của hai người, fan CP!"

Ninh Tịch trợn to hai mắt: "Fan CP là cái quỷ gì? Tôi với cậu ta có fan CP?"

Giờ phút này, vẻ mặt Lâm Chi Chi nghiêm trọng dị thường: "Ninh Tịch, tôi nghĩ cô cũng nhớ, từ ngày đầu tiên cô tới công ty tôi đã nói với cô, tình hình của cô bây giờ tuyệt đối không thể có người yêu."

Lần này là do cô chủ quan, hẳn là cô nên sớm phát hiện ra, cách mà Ninh Tịch với Giang Mục Dã ở chung, còn có độ ăn ý hài hòa khi diễn xuất lẫn trả lời phỏng vấn, lại còn cả đêm chơi game cùng nhau như vậy, tuyệt đối không phải là quan hệ mới quen.

Nhất là ánh mắt Giang Mục Dã nhìn Ninh Tịch, rất không bình thường...



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT