Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 314: Váy dạ hội hoa lệ

Tiểu Nhã nói rất có lí, tôi có thể không ăn cơm nhưng nhất định phải mua quần áo! Bởi vì nó quá quan trọng, nhỡ đâu bị người ta chụp lại hình tôi mặc đồ năm ngoái thì xấu hổ chết mất!

 

Tôi nói này! Nghe có người phụ họa, Phương Nhã đắc ý vênh mặt lên, sau đó cố ý nói với Ninh Tuyết Lạc: Tuyết Lạc à, chị có nhiều quần áo như thế rồi, sao không cho Ninh Tịch mấy bộ đi! Lấy bừa vài món cũng chắc chắn hơn mấy thứ này!

 

Ninh Tịch nghe thế thì đen mặt: Không cần.

 

Ai ui Ninh Tịch à, cô đừng từ chối chứ, đều chung một đoàn làm phim thì nên giúp nhau một chút mới phải, chả lẽ cô vẫn để ý hiểu lầm với Tuyết Lạc sao? Lúc nãy Tuyết Lạc đã nói với chúng tôi là cô ấy đã không để bụng chuyện đó rồi!

 

Nghe Phương Nhã nói mấy câu vớ vẩn đó, Ninh Tịch thật không biết nói gì hơn, cùng một con ngu tranh luận đúng là một chuyện cực kì đau khổ...

 

Thấy Ninh Tịch không nói lời nào, Phương Nhã càng đắc ý: Đúng lúc Tiểu Vi vẫn còn ở dưới lầu, chị Tuyết Lạc mau bảo cô ấy đưa lên đi!

 

Được. Ninh Tuyết Lạc gật đầu lấy di động ra gọi điện ngay tại chỗ.

 

Không tới ba phút sau, trợ lí Tiểu Vi đã ôm một đống quần áo thở hồng hộc chạy tới: Chị Tuyết Lạc, quần áo chị muốn đã cầm tới!

 

Ninh Tuyết Lạc hài lòng nhìn những món đồ kia, tỏ vẻ ân cần nói: Ninh Tịch, cô hãy nhận đi, coi như là chút tâm ý của tôi, cũng không tính là quá đẹp nhưng dẫu sao cũng là những mẫu mới nhất năm nay!

 

Phương Nhã vừa nghe đã trợn tròn hai mắt, kích động nói: Cái gì mà cũng không tính là quá đẹp chứ! Những bộ này ít nhất cũng phải mấy chục ngàn! Cát xê cả bộ phim của Ninh Tịch cũng chỉ mua được một bộ thôi đấy!

 

Đúng vậy đó! Những bộ này quá đắt tiền rồi! Chị Tuyết Lạc cũng hào phóng quá đi!

 

Ninh Tịch nhận đi! Đừng cố gắng từ chối làm gì!

 

...

 

Ninh Tịch nhéo mi tâm một cái, sự nhẫn nại đã gần hết, cô chỉ muốn về nhà đánh một giấc thật ngon cho lại sức thôi, ai mà ngờ Ninh Tuyết Lạc lại mang theo một đám não tàn vây công, biết trước thì đã ở lại khách sạn cho rồi...

 

Ninh Tịch đừng khách khí nữa! Để tôi giúp cô xếp vào tủ treo đồ đi! Quần áo đắt thế này không thể bị bẩn được! Phương Nhã vừa nói vừa không thèm để ý đến sự riêng tư của Ninh Tịch, trực tiếp kéo tủ quần áo ra.

 

Cô ta đang muốn đem những bộ quần áo kia xếp vào, nhưng một giây kế tiếp đã ngẩn cả người ra, tất cả mọi người sau lưng cũng thế...

 

Trong tủ đồ lẳng lặng treo một chiếc váy dạ hội, cả chiếc váy giống như bắc cực quang vậy, huyền ảo mơ mộng. Trên váy khảm đầy những viên đá quý như thiên hà trong vũ trụ, nhất là viên hồng ngọc cực lớn khảm ngay giữa cổ áo kia, hào quang chói mắt đến độ có thể làm mù mắt người ta...

 

Thậm chí cả Ninh Tịch cũng ngây người, đây chẳng phải là chiếc váy thuộc nhãn hiệu mà Lục Đình Kiêu đưa cho cô trước kia sao?

 

Lúc trước khi đi, Ninh Tịch để quản gia với Loan Loan đem quần áo vào rồi cũng không để ý, lúc nãy còn thắc mắc nhiều quần áo như thế bọn họ để đâu hết, không ngờ trong tủ lại xuất hiện bộ váy cô thích nhất kia...

 

Chả lẽ đám người Loan Loan thấy chỗ này của cô không chứa được nhiều như vậy nên chỉ để lại bộ cô thích nhất?

 

Ninh Tịch càng nghĩ càng thấy có khả năng!

 

Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của mọi người Ninh Tịch cũng không bất ngờ, lần đầu tiên cô thấy chiếc váy này cũng thấy nó đẹp đến phát khóc, còn tưởng giá của nó trên trời cỡ nào. Sau đó Lục Đình Kiêu mất hơn nửa ngày giải thích thì cô mới biết, chẳng qua đây chỉ là hàng nhái, những viên ngọc phía trên cũng đều là hàng rẻ tiền, nhưng mà dù như vậy cô cũng thấy nó quá đẹp!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT