Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 346: Bức thư tình kì quặc

Tất cả mọi người đã sớm biết được nội dung trên bức thư nên không nhịn được mà bật cười.

Phương Nhã còn đọc to lên: "A... Gửi Tịch yêu dấu của anh... anh yêu em... như chuột yêu gạo... như mèo yêu cá... như chó yêu xương..."

Giọng điệu của Phương Nhã quá lố nên người xúm lại càng lúc càng đông, cuối cùng tất cả đều bật cười ha hả.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha... Cười chết tôi rồi! Cười rơi răng mất! Người viết cái này tốt nghiệp tiểu học chưa vậy? Chắc tốt nghiệp mẫu giáo quá?"

"Thời đại nào rồi còn có người viết thư tình? Tôi cũng đến chịu! Rốt cuộc là ai thế?"

"Còn phải hỏi sao, chắc chắn là tên fan cuồng nghèo rớt mồng tơi nào đó của Ninh Tịch rồi!"

...

"Nghiêm túc chút! Tôi còn chưa đọc hết mà!" Phương Nhã liếc nhìn mọi người, rồi lại đọc tiếp: "Lúc này đây, tôi muốn gửi tới em lời chúc phúc và yêu thương chân thành nhất, buổi tiệc đóng máy đêm mai, tôi sẽ tặng em một món quà quý giá nhất, hấp dẫn nhất, xứng với sự xinh đẹp thông minh và cao quý của em nhất mà không ai có thể sánh được!"

Phương Nhã đọc đến đây, lại không nhịn được nữa: "Ha ha ha ha ha ha... Không được rồi, cười chết tôi rồi, ai tới cứu tôi với! Tên này không chỉ là một tên nghèo kiết xác không có văn hóa, còn là một kẻ não tàn nữa à? Mồm miệng ghê gớm đấy! Lại còn món quà quý giá, hấp dẫn và khiến mọi người không sánh được cơ đấy! Chắc không phải hắn muốn tặng một cái máy đào tới buổi tiệc đóng máy đấy chứ? Thật đúng là xứng đôi với thân phận cao quý của Ninh Tịch mà!"

Tất cả mọi người cười phá lên.

"Có khi lại là một cái công nông chở gạch cũng nên!"

"Lỡ là một xe bánh ngô thì sao?"

"Mấy người đừng có đoán linh tinh, một xe bánh ngô đắt như thế? Chậc, không có tiền còn làm trò, đúng thật là! Loại người này là ghê tởm nhất đấy! Ninh Tịch sao lại có loại fan cuồng phát gớm thế này nhỉ?"

"Ha ha, không phải có câu, bạn là người thế nào thì sẽ thu hút người như thế sao?"

...

Xung quanh càng ngày càng huyên náo, Ninh Tịch bị vây ở giữa từ đầu tới cuối đều không nói gì, lúc này, thần sắc cô bỗng lạnh xuống cực điểm, cô phun ra hai chữ: "Im lặng."

Âm thanh sắc lạnh như dao chém thẳng vào động mạnh chí mạng của bọn họ, Phương Nhã lập tức im bặt, những người khác cũng bĩu môi thấp giọng xuống.

Sau đó, Ninh Tịch cầm kịch bản đứng dậy, đi thẳng về hướng Quách Khải Thắng.

Trên thực tế, vừa xong Ninh Tịch chỉ nghe thấy một đống âm thanh hỗn tạp, căn bản không biết hội Phương Nhã đang nói gì hay đọc gì, thậm chí cô còn chẳng chú ý tới bức thư tình kia, cô chỉ muốn tránh bị làm phiền, chuyên tâm nhập vai.

Ninh Tịch vừa đi, đám người kia lại càng thảo luận sôi nổi hơn.

"Xì! Vờ vịt cái gì chứ!" Phương Nhã chán ghét ném lá thư trong tay đi, còn tưởng vừa xong Ninh Tịch trở mặt bỏ đi là vì quá xấu hổ, nên lại giở giọng châm biếm: "Cô ta cũng biết mất mặt à! Trước đây chẳng phải rất đắc ý đấy sao? Gì mà đệ nhất mỹ nhân trong làng giải trí, người theo đuổi nhiều như mây! Ngày đầu bấm máy hết hoa tươi rồi lại kim cương! Giờ thì sao? Đẳng cấp người theo đuổi càng ngày càng thấp thế này!"

"Gì mà hoa tươi với kim cương, nhìn thôi cũng biết là tác phong của mấy thằng nhà giàu mới nổi vô văn hóa rồi! Sao có thể bì với quý công tử như Tô Diễn được chứ?"

"Nói chứ, chắc không phải lần trước Ninh Tịch cố tình tìm lấy mấy người theo đuổi mình tới để làm màu chứ?"

"Có thể lắm, dù sao lúc đó cũng có cao phú soái Tô Diễn hàng thật giá thật ở đấy, Ninh Tuyết Lạc chơi trội như vậy, chắc cô ta không muốn mình bị dìm chứ gì?"

Nghe đến đây, con ngươi Phương Nhã lóe sáng, cô ta thấp giọng, tỏ ra vô cùng thần bí nói với mọi người, "Nhắc tới Tô Diễn, tôi phải nói cho mọi người biết một bí mật..."


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT