Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 62: Đây này! Hôn vào đây này!

Trong xe.

"Cháu trai ngoan, biết nhà bà ở đâu không?"

"Ninh Tịch, bà mở mồm gọi một câu "cháu trai" nữa thử xem?"

"CHÁU TRAI NGOAN~ Tôi cứ gọi đó thì làm sao nào!"

"Tôi….. tôi liều mạng với bà!”

"Đến nha! Tôi còn sợ ông không dám ấy chứ!”

"Á! Cái con nhỏ chết tiệt này, bà đánh thật đấy hả?”

……

Cả thùng xe lắc lư loảng xoảng, quản lý Lôi Minh ngồi ở đằng trước cạn lời nhìn hai đứa đằng sau: “Mục Dã, anh đã nói trước với em rồi, em không chơi được với cô ấy đâu mà, em cứ không tin, giờ thì thấy chưa? Mấy cái tít báo ngày mai thể nào cũng xôm tụ lắm cho xem….”

Giang Mục Dã đang bị Ninh Tịch vặn tay thở hổn hển gào lên: “Anh im đi!”

Lôi Minh khoé miệng cứng đờ quan sát tình hình trận chiến qua gương chiếu hậu, trên trán có thêm mấy cái vạch đen sì: “Ninh Tịch, em nhẹ nhẹ chút được không? Coi như là anh xin em đấy! Tháng này cậu ấy còn một bộ phim đang chờ, một cái quảng cáo sắp quay, một cái hẹn chụp ảnh bìa tạp chí….”

“Em biết rồi anh Minh, em không đánh vào mặt đâu….. Ngoan ngoãn ở im đó cho tôi!”

Giang Mục Dã giờ đâu còn cái vẻ đẹp trai bức người như lúc ở sân bay nữa, hai tay thì bị còng, cả người thì bị ép xuống ghế như thể vừa mới bị người ta ‘chà đạp’ xong.

“Ninh Tịch…. Đây là do bà ép tôi đấy nhé…”

Ninh Tịch đang đánh hăng say thì Giang Mục Dã đột nhiên nhào đến dùng hai tay bị còng choàng lên cổ cô, sau đó dùng sức đè xuống…..

Nhìn gương mặt tuấn tú đột nhiên phóng to trước mắt, Ninh Tịch ngửa người ra sau theo bản năng, trên mặt vẫn là nụ cười không thèm để ý: “Tính làm giề? Đánh không được định dùng mỹ nhân kế à?”

Lúc môi mình sắp đặt lên đôi môi của đối phương, Giang Mục Dã đột nhiên ngẩng phắt lên, vội vàng quay đi: “Ụa….”

"Ha ha ha ha…." Ninh Tịch ôm bụng cười ngặt nghẽo: “ Nào! Lại đây nào! Hôn ở đây này! Hôm nay bà trang điểm có xinh không con?”

Nhìn gương mặt đầy vết rỗ cùng nếp nhăn của Ninh Tịch, Giang Mục Dã ỉu xìu như con cá chết, không muốn sống nữa luôn.

Cuối cùng thì Ninh Tịch cũng cười đủ, phì phò đứng dậy: “Làm sao thế? Tức thật đấy à? Ai bảo ông hãm hại tôi trước cơ! Còn không cho tôi trả thù lại à?”

“Khốn kiếp, bao lâu rồi không gặp, bà không nhớ tôi tí nào à? Vừa mới gặp đã đánh tôi rồi!” Giang Mục Dã bực bội lườm cô một cái, trong mắt còn có chút tủi thân.

Ninh Tịch cười: “Nhớ chứ, lúc nãy ở sân bay tôi chẳng bảo rồi còn gì, bà nhớ cháu lắm đấy!”

“….”

Để khỏi bị tức chết, Giang Mục Dã cuối cùng cũng đành từ bỏ việc trò chuyện với cô, giơ hai tay đang bị còng lên, tức tối nói: “Còn không cởi cái của nợ này ra cho tôi à? Bà kiếm đâu ra được cái thứ này thế? Cái này ở trong nước là hàng cấm đấy!”

Ninh Tịch xoa xoa cằm: “Cái này ấy à? Hình như tôi mua ở một tiệm đồ dùng tình thú trên taobao! Đang khuyến mại, chỉ có 9.9 tệ thôi!”

Giang Mục Dã: “……”

Lôi Minh: “….”

Sợ hai người lại đánh nhau nữa, Lôi Minh vội vàng đánh trống lảng: “Cắt đuôi hết đám phóng viên và fan rồi, bây giờ đi đâu?”

Giang Mục Dã lôi cái gương nhỏ ra để cứu lại kiểu đầu của mình, không thèm ngẩng đầu lên trả lời:“Về biệt thự ở ngoại ô của em.”

Ninh Tịch lập tức ngồi thẳng dậy: “Vậy hai người cứ thả tôi ở bên đường là được, tôi tự bắt taxi về!”

“Á à, tối nay bà còn muốn chạy à? Để tôi xem bà còn chạy được đi đâu!” Giang Mục Dã nghiến răng kèn kẹt, ấn khoá điều khiển trung tâm, khoá trái cửa xe lại.

“….” Trên trán Ninh Tịch xuất hiện mấy cái vạch đen sì, chả biết nói gì nữa.

Xe càng chạy Ninh Tịch càng cảm thấy là lạ, sao cái đường này quen thế nhỉ?

“Giang đại gia, ông có bất động sản ở cả thành phố B nữa cơ à? Cái biệt thự đó của ông không phải ở Bạch Kim Đế Cung đấy chứ?” Ninh Tịch hỏi thử.

Giang Mục Dã "hừ" một tiếng: “Đúng thế đấy, làm sao nào? Bây giờ mới nghĩ đến việc ôm đùi tôi thì đã quá muộn rồi, tôi nói cho bà biết, trừ phi bà gọi tôi là ông nội!”

Ninh Tịch ngây ra một lát.

Sao lại trùng hợp thế? Cái tên Giang Mục Dã này cũng ở Bạch Kim Đế Cung?

Không biết làm thế nào, trong đầu cô đột nhiên bắt đầu vang lên tiếng cảnh báo "tít tít", khiến cô có dự cảm không hay ho gì cho lắm……



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT