Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 64: Vị khách lúc nửa đêm

Giang Mục Dã thuần thục lắp đặt trò chơi, không biết lôi từ xó xỉnh nào ra mấy túi hoa quả khô, khoai tây chiên, cá khô, lại lôi mấy bình rượu ngon trong tủ rượu của mình ra.

Tất cả đều chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh ta khoanh chân ngồi xuống đất, xoa tay chuẩn bị thử trước xem độ mượt thế nào thì tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.

Giang Mục Dã mặt mũi lập tức trở nên đen sì, không ra mở cửa mà phát rồ lên gọi điện lại cho Lôi Minh: “Đừng có ấn nữa! Em đảm bảo ngày mai sẽ dậy đúng giờ được chưa? Ngày nào cũng coi ông như súc vật mà bóc lột ấy! Ngay đến cả chơi game cũng không cho chơi, có tin là ông đây quẳng gánh không làm nữa hay không….”

“Hả? Ấn cái gì cơ?” Lôi Minh ở đầu dây bên kia bị mắng cho mụ đầu mà chẳng hiểu gì cả.

Giang Mục Dã lập tức nghẹn họng: “ Không phải là anh đang ở ngoài cửa nhấn chuông à?”

“Anh đi xa lắm rồi, đang lái xe đây này!” Lôi Minh vô tội nói.

“Thế thì là ai nhỉ…. có mấy người biết mình ở đây đâu…..” Giang Mục Dã hoài nghi lẩm bẩm.

“Không phải là địa chỉ bị lộ ra ngoài đấy chứ? Em cẩn thận một chút, đừng mở cửa cho ai vào lung tung, nhỡ đâu là đám paparazzi thì sao? Ninh Tịch vẫn còn ở trong nhà đấy!”

Giang Mục Dã "xì" một cái, không thèm để ý nói: “Thì sao! Nhìn thấy cô ấy ở đây thì có làm sao?”

Lôi Minh bất đắc dĩ nói: “Mục Dã, kể cả em có lòng muốn giúp cô ấy, cũng phải để người ta đồng ý mới được! Ninh Tịch, cô ấy rõ ràng là không muốn lên cái thuyền giặc của em rồi….”

Giang Mục Dã lập tức xù lông: “Thuyền giặc cái gì mà thuyền giặc! Anh bảo ai là thuyền giặc cơ!”

Tiếng chuông cửa vẫn không dứt, cách năm phút lại lặp lại một lần, cực kì có quy luật.

“Thôi, không nói chuyện với anh nữa, em đi mở cửa đây! Nửa đêm nửa hôm rồi, rốt cuộc là ma nào vậy….” Giang Mục Dã cúp điện thoại, không kiên nhẫn đi ra mở cửa.

Giang Mục Dã cố ý bật màn ảnh giám sát lên xem là ai đang ở ngoài, kết quả, vừa nhìn thấy đối phương mặt đã đần ra, như thể gặp được ma ấy.

“Oh Shit! Lục Đình Kiêu!!! Tại sao cậu lại đến đây…..”

Đừng bên ngoài là một người đàn ông mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám, chân đi đôi dép lê, trong tay không biết cầm cái gì. Tuy quần áo cực kì đơn giản tuỳ ý, nhưng Giang Mục Dã vẫn cảm thấy được cơn gió lạnh lẽo thổi vù vù sau gáy mình, lạnh đến mức khiến anh ta run rẩy.

Giang Mục Dã hoảng loạn đi vòng vòng như thỏ gặp phải sói, đợi đến lúc chuông cửa lại vang lên thêm hai lần nữa, mới hít một hơi thật sâu, mở cửa ra.

Khoảng khắc cánh cửa mở ra, cái thái độ cà lơ phất phơ của anh ta nhanh chóng biến thành kính cẩn: “Ôi, cậu, sao cậu lại đây đến thế ạ….”

“Thăm.” Người đàn ông không biểu cảm trả lời.

“Ồ…. cậu mau vào đi ạ! Mời cậu vào ạ….” Giang Mục Dã vội vàng mời anh vào.

Ánh mắt của Lục Đình Kiêu đảo qua tay cầm trò chơi dưới đất, còn có cả đống thức ăn vặt và rượu nữa rồi mới ngồi xuống sofa.

Chú ý đến ánh mắt của Lục Đình Kiêu, Giang Mục Dã khẽ ho một cái giải thích: “Khụ, công việc vất vả quá, hiếm có lắm mới có cơ hội được thả lỏng.”

Lục Đình Kiêu lại không để ý tới vấn đề này, thuận miệng hỏi: “Về lúc nào?”

“Cháu mới về chưa được bao lâu.” Giang Mục Dã tìm nửa ngày mới thấy túi trà, nhưng trong nhà không có nước nóng, cho nên chỉ đành cầm chai nước khoáng từ trong tủ lạnh ra: “Nhà cháy vẫn chưa đun nước, cậu uống tạm cái này được không ạ?”

“Không cần đâu, cậu ngồi đây một lát rồi đi.” Lục Đình Kiêu chỉ vào cái hộp mà mình mang đến: “Đồ của mẹ cháu đấy.”

"Cái này sai ai mang đến cho cháu chẳng được, sao còn phải làm phiền cậu đích thân mang đến giữa đêm giữa hôm thế này!” Giang Mục Dã trong lòng oán hận mẹ mình trăm ngàn lần, đang yên đang lành bảo cậu mang đến làm gì! Không biết anh ta sợ nhất là người này à? Được rồi, không nói cũng biết, mẹ anh ta chắc chắn nghe ngóng được gì nên mới để cậu đến kiểm tra chứ gì….”



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT