Báo lỗi

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Mua Một Tặng Một - Chương 87: Anh cần một người phụ nữ

Ninh Tịch thản nhiên nói: Mới chút sóng gió thế này đã không chịu nổi, sao tôi có thể lăn lộn trong giới giải trí được? Lần trước chẳng phải anh còn nói sẽ tin tôi sao?

Nhưng bộ dạng của cô bây giờ không hề có sức thuyết phục. Lục Đình Kiêu nghiêm mặt.

Ninh Tịch nghe mà không hiểu gì hết, sau mới nhớ ra lớp trang điểm của mình lúc này, cô giải thích: Cái này là do tôi tự trang điểm thành đấy chứ không phải giả bộ kiên cường gì đâu, không tin tôi tẩy trang cho anh xem nhé....

Còn chưa nói hết, Lục Đình Kiêu đã bất thình lình đưa tay ra, dùng ngón tay nhẹ xoa lên má và mắt cô.

Chỉ chạm nhẹ một cái, Ninh Tịch lại như bị điện giật, bất giác co rúm lại.

Phản ứng của Ninh Tịch khiến mặt Lục Đình Kiêu trầm xuống, nhanh chóng thu tay lại: Đừng có cậy mạnh.

Ninh Tịch cười nói: Không đâu, nếu tôi không làm được, tuyệt đối sẽ chạy về ôm đùi ngài ngay!

Lục Đình Kiêu được người ta vuốt lông, sắc mặt cũng hòa hoãn hơn: Ừm.

Sau đó, Ninh Tịch gãi gãi đầu nhìn anh, muốn nói gì đó lại thôi.

Muốn nói gì? Lục Đình Kiêu hỏi, giọng nói vô cùng dịu dàng, hoàn toàn không giống người đêm qua chút nào.

Vẻ mặt Ninh Tịch phức tạp, cô nhìn anh hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng: Khụ, chuyện là, Lục Đình Kiêu, anh có từng nghĩ tới việc muốn tìm một người phụ nữ bầu bạn với mình không?

Em có ý gì? Sắc mặt Lục Đình Kiêu bỗng lạnh xuống.

Anh đừng trách tôi nhiều chuyện, chỉ là tôi cảm thấy.... Ninh Tịch đắn đo chọn lọc từ ngữ, sau đó thành khẩn vỗ vai anh: Tôi nghĩ chắc anh cần một người phụ nữ, có một số chuyện, nhịn nhiều không tốt cho sức khỏe đâu!

Chẳng phải có câu tục ngữ, ngày nghĩ gì đêm mơ cái đấy sao?

Nhìn Lục Đình Kiêu bề ngoài có vẻ không gần nữ sắc, nhưng từ biểu hiện của anh đêm qua lại cho thấy, rõ ràng... là rất cần mà....

Lần này, sắc mặt Lục Đình Kiêu đúng là đen đến độ không cách nào cứu vãn.

Cô gái đáng chết này, là tại ai hại chứ, cô thử nghĩ xem là ai để thịt đến tận miệng rồi mà vẫn phải nhẫn nhịn chật vật đến thế này không hả?

Thấy vẻ mặt Lục Đình Kiêu càng ngày càng đáng sợ, Ninh Tịch ho khan một tiếng, chuồn vội: Sắp muộn rồi, tôi đi chào Tiểu Bảo rồi tới phim trường đây! Bái bai~

Tại phim trường ở ngoại thành.

Ninh Tịch vừa xuất hiện, đám fan của Giang Mục Dã đã đợi sẵn trước cổng lập tức xông về phía cô.

Ninh Tịch! Ninh Tịch tới rồi! Con đĩ thối tha đó đến rồi kìa! Không ngờ cô ta còn dám vác xác tới đây!

Con khốn kinh tởm kia! Bọn tao không cho phép mày lại gần Mục Dã! Mau cút khỏi đoàn làm phim đi!

Ninh Tịch mau cút khỏi đoàn làm phim đi! Ninh Tịch cút khỏi làng giải trí! Cút đi!

..........

Mọi thứ trở nên hỗn loạn, chỉ có vài nhân viên an ninh bảo vệ Ninh Tịch đi vào trong, những người khác lại chỉ vậy lại xem náo nhiệt, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ cô, cười châm biếm.

Những ánh mắt tràn đầy ác ý ấy như một con rắn độc dữ tợn đang muốn xé nát cô ra.

Ninh Tịch bất giác nhớ tới một nữ minh tinh mới nổi phải tự sát vì không thể chịu đựng nổi những lời đàm tiếu, sau khi cô chết, trên di thư chỉ có dòng chữ: Miệng lưỡi con người chính là thứ đáng sợ nhất thế gian này!

Đám người không ngừng ném trứng thối và rau nát tới, không biết còn có ai ném một hòn đá, nhưng lại ném lệch....

Thấy hòn đá kia sắp đập vào chuyên viên trang điểm Amy đang đứng xem kịch vui, sắc mặt Ninh Tịch chợt biến, cô nhanh nhẹn nhảy lên, khi hòn đá chỉ còn cách Amy tầm nửa thước cô đã kịp dùng cánh tay chặn lại.

Giây tiếp theo, cánh tay cô chảy máu đầm đìa.......



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT