Báo lỗi

Cô Dâu Của Trung Tá

Chương 187: Chương 111.2

Tố Tố nghĩ đến bộ dáng của Hàm Hàm không khỏi đau lòng, “Bây giờ cậu ấy đang ở bệnh viện, người nhà cũng ở đó rồi, không có vấn đề gì lớn, cảm xúc cũng đã ổn định.”

“Ai, một đứa bé tốt, không biết đã tạo nghiệt gì, aizzz…..” Lý Nguyệt Hương thở dài, “Ngày mai mẹ nấu canh, đợi mẹ cùng tới bệnh viện thăm con bé luôn.”

“Mẹ, không cần, mình con đi là được rồi.”

“Ai, cũng tốt.” Chuyện như vậy, không có ai muốn người khác biết, bà đi cũng không quá thích hợp.

Sở Lăng Xuyên không lên tiếng, nhưng cảm giác trong lòng anh giống mọi người.

Chủ đề xoay quanh Hàm Hàm kết thúc, lại bị Tiểu Bao quậy phá, cũng không để ý gì nhiều. Sau cơm trưa, ba mẹ An đi nghỉ ngơi, Tiểu Bao cũng đòi đi ngủ.

Chỉ còn lại Sở Lăng Xuyên và Tố Tố trong phòng khách, khoảng cách chỗ ngồi giữa hai người khá xa, anh muốn đến ngồi cạnh cô, nhưng không có dũng khí, anh không biết từ khi nào mà mình trở nên vô dụng như vậy.

Thật ra thì Tố Tố cũng không biết trên TV chiếu những gì, trong đầu cô chỉ toàn nghĩ đến tình trạng của Hàm Hàm.

Sở Lăng Xuyên biết như thế, cho nên cũng không quấy rầy, chỉ đơn giản ngồi cùng cô như vậy.

Hai người đều có chung suy nghĩ, Chu Gia Hiền đúng là không phải đàn ông, ngay cả vợ mình cũng dám đánh thành như vậy.

Tố Tố suy nghĩ vẩn vơ, chẳng biết tựa vào sofa ngủ từ lúc nào. Sở Lăng Xuyên nhìn dáng vẻ ngủ say có mấy phần giống Tiểu Bao của cô, anh cẩn thận rút điều khiển từ trong tay cô, sau đó đỡ cô, nhẹ nhàng xê dịch thân thể cho đầu của cô gối lên chân anh.

Tó Tố không tỉnh, chỉ lật người, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa khéo chôn vào bụng anh, tiếp tục gặp Chu công, hoàn toàn không phát hiện ra tình trạng của bản thân.

Anh ngồi thẳng người, không nhịn được vuốt nhẹ tóc cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng, cuối cùng, ngón tay rơi trên bờ môi cô….

Tố Tố ngủ một mạch, không biết bao lâu sau mới tỉnh dậy, trước mắt một mảnh mơ hồ, cô còn không biết mình gối lên cái gì, và đang ôm cái gì.

Cô khẽ dịch cơ thể, cuối cùng cũng phản ứng kịp, cô đang gối lên chân của đàn ông, còn ôm eo của đàn ông, nơi cô vừa mới nằm ướt cả một mảng, chẳng lẽ đó là nước miếng trong truyền thuyết?

Tỉnh huống gì đây? Tố Tố hoàn toàn tỉnh táo, lật người, vừa khéo nằm ngang, gương mặt tuấn tú cương nghị rơi vào tầm mắt cô, còn có một đôi mắt đen sâu thẳm.

Cô dùng sức nháy mắt một cái, sau đó “vọt” cái ngồi dậy, sau đó quay người nhìn Sở Lăng Xuyên, cau mày, không phân rõ phải trái đã chỉ trích anh, “Anh….anh tại sao không đánh thức em?”

Sở Lăng Xuyên nhìn quần mình ướt một mảng, rồi lại nhìn dáng vẻ không tự tin của Tố Tố, không biết nên mừng hay nên bi ai.

Vui mừng vì vợ anh vẫn còn cảm giác với anh, bi ai, vì vợ anh lại không có thói quen thân mật. Anh liếc xéo cô, hai tay chống trên đầu gối, chậm rãi nói: “An làm sao nỡ đánh thức người phụ nữ thèm thuồng anh.”

“Ai thèm thuồng anh, đồ cuồng tự luyến!” Tố Tố vội vàng đứng dậy đi vào phòng ngủ, Sở Lăng Xuyên rất muốn chạy theo xem cô có đỏ mặt hay không, nhưng cuối cùng vẫn chọn tiếp tục ngồi.

Trong lòng anh vô cùng sầu não, ngày nghỉ của anh cũng gần kết thúc rồi.

Chủ nhật Tố Tố mang theo canh mẹ cô nấu đến bệnh viện thăm Hàm Hàm, hôm nay vết bầm tím trên mặt cô ấy đã bớt nghiêm trọng hơn, ba mẹ Hàm Hàm cũng ở đây, thấy cô liền gọi vào phòng.

Hôm nay xem ra tinh thần của Hàm Hàm cũng không tệ lắm, mọi người tùy ý trò chuyện, không lâu sau đó Tiểu Nhiên cũng tới.

Mọi người cố ý buông lỏng để Hàm Hàm vui vẻ, Hàm Hàm cũng hiểu, cô đang cố gắng thoát khỏi bóng ma tâm lý.

Tố Tố và Tiểu Nhiên ở lại đến trưa rồi rời đi, thấy nụ cười của Hàm Hàm, tâm tình Tố Tố nhẹ đi không ít, với tình trạng của Hàm Hàm như vậy, hôn nhân của cô ấy bắt buộc phải kết thúc.

Tố Tố ăn cơm trưa cùng cả nhà, sau đó Tiểu Bao muốn ngủ trưa cùng Sở Lăng Xuyên và Tố Tố, trong nhà Tiểu Bao là lớn nhất, cho nên đành phải theo ý cu cậu.

Trên giường lớn, Tiểu Bao nằm giữa, tiểu tử này nghịch mãi rồi mới chịu ngủ, Sở Lăng Xuyên cũng ngủ theo Tiểu Bao từ lúc nào, trong nhà chỉ còn Tố Tố không buồn ngủ, một mình cô ra phòng khách ngồi xem ti vi.

Sở Lăng Xuyên ôm con trai ngủ thiếp đi, con trai và vợ ở bên cạnh, anh ngủ an ổn, hoàn toàn không biết, thật ra thì vợ mình đã sớm rời giường.

Sở Lăng Xuyên tiến vào mộng đẹp, anh mơ thấy lần mình quen biết Tố Tố, còn mơ thấy đêm tân hôn của họ, tất cả đang tốt đẹp, bỗng trong phòng có mưa, tất cả đều bị phá hủy, anh tức giận ngồi dậy, bỗng nhận ra, tất cả đều là mơ, nhưng tại sao trên mặt lại ướt?

Anh đưa tay lau mặt mình, quay đầu lại, thấy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT