Báo lỗi

Công Chiếm Nam Chủ Bệnh Xà Tinh

Chương 79: Chương 78

Thế nhưng, dù trời đã sáng nhưng tin tức cũng không thể trở về nhanh như thế.

Liễu phu nhân vốn định đuổi Bạch Hà ra khỏi Liễu phủ, nhưng vì muốn tra xét thân phận của Liễu Khanh nên mới tạm thời giữ nàng ta lại, chỉ phái hai mama thân thể cường tráng đến trông coi, không cho phép nàng ta chạy loạn.

Sau khi Liễu phu nhân dùng thủ đoạn sấm rền gió cuốn chỉnh đốn lại Liễu phủ, có không ít người không dính líu nên đã đi tố cáo Bạch Hà, chuyện Bạch Hà giả mạo Liễu Y đi học vốn khong phải điều gì bí ẩn cho cam, chưa đến trưa hôm sau thì đến cả việc khi đến trường, nàng ta làm cái gì, Liễu phu nhân cũng đã biết rõ ràng.

Bạch Hà chỉ sống nhờ Liễu phủ, tất nhiên không có nha hoàn, nhưng sau khi vào trường, nàng ta phát hiện tất cả mọi người đều mang theo một nha đầu nên cũng chạy đi mượn Liễu Y một đứa. con nha hoàn kia cũng không phải người thuộc dạng an phận, muốn ra ngoài, vậy nên, khi Bạch Hà vừa đưa ra yêu cầu liền chủ động đứng ra xin theo.

Nghe đến đây, Liễu phu nhân đã tức giận đến mức ném vỡ mấy cái ly, đặc biệt lại nghe tin Bạch Hà giả mạo nữ nhi đi cãi vã với con rể tương lai, bà chỉ muốn chạy đến xé tan xác ả ta ra.

Nha đầu kia vừa thấy chuyện không ổn liền thú nhận thật nhiều chuyện, không trung thành, còn theo kiểu gió chiều nào theo chiều đấy, tất nhiên Liễu phu nhân không có ý định lưu lại sử dụng, vốn chỉ định bán đi, nhưng nhớ đến Bạch Hà, bà chỉ đành doạ phạt một phen rồi để nó tiếp tục đi theo bên người Bạch Hà.

. . . . . .

Dụ Ninh không biết đã trúng chiêu lúc nào, chỉ biết khi phát hiện không hợp lí thì cả người đã không thể động đậy, hơn nữa, miệng cũng không thể phát ra được thanh âm nào.

Chung quanh tối đen như mực, chỉ có từng luồng trắng bạc nhạt nhẽo xuyên qua khe cửa sổ mới giúp nàng mơ hồ nhìn thấy bóng người đứng trước giường mình.

Nàng mới tới cổ đại ba ngày thì gặp phải hái hoa tặc, đúng là vận số quá tuyệt vời.

Cái bóng kia đứng im hồi lâu, dường như đang quan sát, dù không nhận rõ ngũ quan nhưng Dụ Ninh vẫn cố gắng trợn to mắt, mặc dù khả năng dùng ánh mắt đẩy lùi một người là rất nhỏ nhưng cũng không thể nhắm mắt làm như không thấy, phải không?

Loại thuốc mê này, dược tính rất mạnh, Dụ Ninh vận hành tinh khí trong cơ thể hòng đẩy lùi thuốc ra ngoài, mất cả nửa ngày mà mới chỉ làm mất đi một phần nhỏ, với cái tốc độ này, nếu muốn hoạt động bình thường, hẳn là phải đợi đến tận trời sáng.

Mà tên kia thì dường như cũng không có ý định nhìn cô cho đến gà gáy, Dụ Ninh thấy hắn khom người nhích gần đến bên mình.

Hơi thở ấm áp rơi bên người, ngưa ngứa khiến Dụ Ninh muốn gãi.

"Tiểu thư thật xinh đẹp."

Âm thanh khàn khàn trầm thấp, quen thuộc khiến Dụ Ninh nổi một tầng da gà.

Tên cặn bã kia dừng lại bên tai nàng mấy giây :” Lỗ tai này thật đẹp.”

Nói xong, thân thể hơi nhích về phía trước một chút, cách mặt nàng nửa ngón tay thì dừng lại :” Mắt cũng thật đẹp.”

Khoảng cách này khiến Dụ Ninh có thể trông thấy bộ dáng đại khái của hắn, nhìn ngũ quan quen thuộc kia, Dụ Ninh cũng không biết tại sao mà trái tim đang thắt chặt lập tức buông lỏng xuống dưới, đôi mắt trợn trắng hướng về phía dưới.

Túc Thương vốn định sờ đôi mắt kia, nhưng ngón tay duỗi ra một nửa, lại nhớ đến việc bản thân đang ở trong một cơ thể bẩn thỉu, liền dừng hành động

Lại nói, vận khí của hắn cũng thật tốt, hai lần chơi, thân thể có thể phù hợp với bản thân đều như vậy, nhớ đến lúc vừa tiến vào đây lại thấy nơi nào đó ngẩng cao đầu, thật không còn lời gì để miêu tả nữa.

"Tại sao không nhìn ta?"

Giọng nói thật uất ức, như thể việc bản thân nửa đêm xông vào khuê phòng mà không được chủ nhân đối đãi cẩn thận là một chuyện vô cùng xấu xa vậy.

Thấy mắt Dụ Ninh vẫn không nhúc nhích, nam nhân không chịu thua kém nhích mặt xuống dưới, Dụ Ninh nhìn gương mặt đó của hắn liền dời ánh mắt về vị trí bình thường, nam nhân lại nhàm chán đuổi theo, mấy lần như vậy, Dụ Ninh dứt khoát nhắm mắt vào.

Túc Thương cười khẽ một tiếng, "Tiểu thư thật vô tình, tiểu sinh ngưỡng mộ tiểu thư đã lâu, thật vất vả lấy chút dũng khí lẻn vào khuê phòng tìm người, ai ngờ tiểu thư lại đối xử với ta như vậy.”

"Cũng được cũng được, tiểu thư chỉ là đang xấu hổ mà thôi, tiểu sinh đi nhiều thêm vài lần, tiểu thư quen ta rồi, nhất định sẽ nguyện ý nói chuyện với ta.” Nói xong, Túc



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT