Báo lỗi

Cùng Trời Với Thú

Chương 108

Trở lại thành Hắc Xuyên rồi, Sở Chước cũng phải nghỉ ngơi một phen, tiếp theo thì bắt đầu đau lòng Toái Tinh dù và Toái Tinh kiếm của nàng.

Lần chiến đấu này, bởi vì tình huống khẩn cấp, Toái Tinh kiếm trực tiếp thâm nhập vào trong hắc băng, cùng tiếp xúc tầng ngoài hắc băng, bị ma khí đọng lại băng tầng ô nhiễm ăn mòn, vô cùng nghiêm trọng.

Trái lại bởi vì cấp bậc Toái Tinh dù cao hơn, ô nhiễm không nghiêm trọng, bảo dưỡng một chút là được.

Ngày kế tiếp, Sở Chước bảo dưỡng Toái Tinh dù xong, thì nghiên cứu làm thế nào để trừ bỏ bộ phận bị ma khí ô nhiễm trên thân kiếm.

Đột nhiên Sở Chước nhớ tới trong thành Hắc Xuyên có buôn bán những tài liệu linh khí đặc thù gia tăng phòng ma khí, nghe nói loại tài liệu này vô cùng trân quý, chỉ có vài thế lực cao nhất tọa trấn ở trong thành Hắc Xuyên mới có. Hơn nữa cũng không bán ra bên ngoài, muốn chuẩn bị cũng không biết xuống tay từ đâu.

Sở Chước nghĩ đến đây, liền truyền âm cho Dịch Chấn.

Dịch Chấn vừa vặn ở trong thành Hắc Xuyên, không có tiếp nhận nhiệm vụ ra khỏi thành, tiếp nhận truyền âm của nàng rồi, thì lập tức đi đến.

Vốn tưởng rằng Sở Chước lại tìm hắn đòi hiếu kính, đối với cái này Dịch Chấn tuy rằng bất đắc dĩ, nhưng ai bảo hiện tại tính mạng của hắn bị nắm giữ ở trong tay Sở Chước, trừ bỏ nghe lời ra thì không còn phương pháp. Nào biết đâu vừa gặp mặt, nàng trực tiếp giao cho hắn một cái nhiệm vụ vô cùng khó giải quyết, so với tìm hắn đòi hiếu kính càng làm cho hắn khiếp sợ vô lực hơn.

Tuy rằng Dịch Chấn là tên háo sắc, nhưng đầu óc cũng linh hoạt, nếu không cũng không được Dịch gia chính hệ coi trọng, để cho hắn muốn làm gì thì làm ở đại lục Hắc Xuyên. Nếu không phải gặp được Sở Chước mặt hàng hung tàn giả heo ăn thịt hổ, làm cho hắn hung hăng ngã một phát, bị hố đến ngay cả toàn bộ đội Tham Lang đều phải đền vào, có lẽ hiện tại hắn vẫn có thể sống cuộc sống phóng đãng tự do trái ôm phải ấp, mỹ nhân trong ngực.

Thật sự là một bước sa chân thành hận ngàn đời!

Dịch Chấn cực kì đau đầu đối với yêu cầu này của Sở Chước, nhưng không cách nào cự tuyệt, hận không thể quay đầu đi ngay.

"Vì sao ngươi muốn có Kim Vũ Thạch?" Dịch Chấn đau đầu hỏi.

Kim Vũ Thạch đó là tài liệu phòng ma, khi luyện khí sư thành Hắc Xuyên luyện chế linh khí, tăng thêm một ít Kim Vũ Thạch, có thể làm cho linh khí tạm thời khỏi bị ma khí ăn mòn, kéo dài tuổi thọ.

"Lần trước chiến đấu, vũ khí của ta bị ma phong ăn mòn nghiêm trọng, ta nghĩ muốn dùng Kim Vũ Thạch luyện chế lại một lần nữa." Sở Chước nói.

"Ngài có thể đổi vũ khí..." Dịch Chấn cẩn thận đề nghị.

Sở Chước ý tứ hàm xúc không rõ nhìn hắn: "Ta cũng muốn dung nhập chút Kim Vũ Thạch vào linh khí bản mạng, để ngừa vạn nhất."

Dịch Chấn thần sắc đờ đẫn: "Cho nên, cô nhất định phải có Kim Vũ Thạch?"

"Đúng!" Sở Chước dáng vẻ chính là bắt nạt người khác: "Dù sao tự ngươi nghĩ biện pháp, mặc kệ dùng biện pháp gì, chỉ cần có thể giúp ta có Kim Vũ Thạch là được. Nếu làm không được... thì ngươi đi chết đi."

Trái tim Dịch Chấn nhảy lên, nhìn nữ nhân trước mặt này, rõ ràng tuổi không lớn, khi nói chuyện cũng là chất giọng ấm áp lời nói nhỏ nhẹ. Nếu xem nhẹ lời nàng nói, chỉ nhìn bộ dạng đó nghe giọng nói đó, nghiễm nhiên chính là một nghệ sĩ thanh thuần tốt đẹp. Khi chơi đùa lên thì cực hăng hái.

Nếu sự thật để cho hắn nói, đây là một đóa bá vương hoa sẽ ăn thịt người.

Dịch Chấn cảm thấy, nếu hắn không có được Kim Vũ Thạch, có lẽ nữ nhân này sẽ thật sự giết chết hắn.

Con người ở khi sinh mệnh đã bị uy hiếp, chuyện có khó hơn nữa, cũng dám đi xông vào một lần, mưu đồ một phen.

Cuối cùng Dịch Chấn vẫn đáp ứng, hơn nữa tận sức suy nghĩ làm thế nào đi lấy Kim Vũ Thạch, vừa nói cùng Sở Chước: "Thứ như Kim Vũ Thạch, chỉ có bốn thế lực mới có, mà ngay cả Dịch thị Tây Đình phủ chúng ta cũng không có, muốn có nó không dễ dàng, cô cho ta một ít thời gian..."

"Mười ngày được không?" Sở Chước hỏi, nhìn hắn không nói: "Chẳng lẽ ba ngày? Hoặc là..."

"Không, cứ mười ngày đi." Dịch Chấn vội vàng nói, sợ lại làm cho nàng nói tiếp, có lẽ nàng sẽ nói một ngày sau liền muốn có Kim Vũ Thạch cho nàng, đến lúc đó hắn lấy đâu ra đây?

Thấy hắn đáp ứng được sảng khoái, trên mặt Sở Chước lộ ra tươi cười sung sướng, ôm tiểu yêu thú màu đen, cười tủm tỉm nói: "Ta biết ngay ngươi là người có khả năng."

Hắn rất hận mình có khả năng, nếu không cũng sẽ không bị nữ nhân này coi trọng.

Dịch Chấn vẻ mặt trầm trọng rời khỏi.

Còn trong lòng Dịch Chấn hận thế nào, Sở Chước cũng không thèm để ý.

Nàng ôm lấy A Chiếu, ở khi nó liếc nhìn qua, đột nhiên cúi đầu hôn một cái ở trên lông xù của đầu nó, trên mặt lộ ra tươi cười ngọt ngào như mật.

Đột nhiên A Chiếu cảm thấy, giống như nàng đang tính kế gì đó.

***

Những ngày kế tiếp, Sở Chước chờ Dịch Chấn mang Kim Vũ Thạch cho nàng, vì thế cự tuyệt nhiệm vụ Khích Thành Huân mang đến.

"Lần trước ở băng nguyên, vũ khí của ta bị ma khí ô nhiễm, ta cần bảo dưỡng vũ khí, tháng này sẽ không đi ra ngoài, Khích đại ca, mọi người tự mình đi thôi, cẩn thận một chút." Sở Chước nói.

Nghe xong, Khích Thành Huân vô cùng hiểu rõ, nên cũng không kêu nàng, đội Thiên Thôn lại tiếp nhận nhiệm vụ ra khỏi thành.

Mười ngày sau, Dịch Chấn vẻ mặt tiều tụy đi tới, hơn nữa mang đến hai viên Kim Vũ Thạch.

Kim Vũ Thạch là tảng đá lớn cỡ nắm đấm màu vàng, trên mặt phân bố đường vân màu trắng giống như lông chim, bởi vậy được gọi là Kim Vũ Thạch.

Lai lịch của Kim Vũ Thạch vẫn là ẩn số, nắm giữ ở trong tay mấy thế lực lớn đại lục Nghiễm Nguyên, cũng không biết bọn họ có được từ chỗ nào, chỉ biết loại tài liệu luyện khí này có tác dụng phòng ma.

"Đây là Kim Vũ Thạch?" Mặc Sĩ Thiên Kỳ tò mò cầm trong tay nhìn ngắm.

Dịch Chấn nói: "Hai Kim Vũ Thạch này là ta tiêu phí công phu thật lớn, mới lấy được tới tay, muốn nữa cũng sẽ không có." Dứt lời, trên mặt hắn lộ ra bộ dạng thịt đau, giống như vì lấy hai viên Kim Vũ Thạch này, hắn tổn thất không ít.

Sở Chước liếc hắn một cái, lấy ra một lọ linh đan từ trong túi càn khôn, quăng cho hắn.

"Tuy rằng đây là ngươi phải làm, nhưng ta cũng không phải là người không lý lẽ như vậy, bình linh đan này ngươi nhận đi." Sở Chước nói.

Nghe nói như thế, Dịch Chấn thầm giận, cái gì mà kêu là "Ngươi phải làm"? Nếu không phải bị nữ nhân này khống chế, hắn căn bản không cần hao phí nhiều tâm huyết như vậy giúp nàng chuẩn bị Kim Vũ Thạch.

Chỉ là tình thế người ta mạnh hơn, trong lòng có tức cũng không có biện pháp.

Đại khái là Kim Vũ Thạch lần này làm cho hắn hao phí thật lớn, Dịch Chấn cũng không



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT