Báo lỗi

Cưới Lâu Sẽ Hợp

Chương 38: Chương 36

Edit: Thu Lệ

Thiên ngôn vạn ngữ, chỉ trời thề thốt cũng không bằng một câu "Bà Thẩm" như vậy. Không khỏi nhớ tới mới vừa rồi, cô không chịu nổi thì giọng nói hơi thở giống như đều đứt đoạn, vẫn gọi anh là "Anh Thẩm", kết quả ngược lại càng khiến anh thêm dùng sức, giống như là cố ý muốn muốn ức hiếp cô.

Hai tai cô đỏ như muốn thiêu cháy, cảm giác không thể tiếp tục thuận miệng gọi anh như vậy nữa.

Đang suy nghĩ miên man thì giọng nói của Thẩm Tự Chước lại vang lên: "Vốn định giải quyết xong chuyện giấy chứng nhận trước đã. . . . . . Thật xin lỗi, kế hoạch luôn biến hóa khó lường."

Tối hôm qua, trong không khí cờ bay phất phới như vậy, nếu Thẩm Tự Chước hô ngừng giữa chừng thì cô cũng phải hoài nghi anh có bệnh gì không tiện nói ra đấy. Dĩ nhiên Đàm Như Ý sẽ không trách anh, dù sao cũng là do cô tự nguyện, mặc dù Thẩm Tự Chước không đề cập tới chuyện đăng ký kết hôn như cô cũng không cảm thấy hối hận. Hạ Lam vẫn thường nói chân lý thích hợp với thực tế, nhưng cô tình nguyện phạm chút ngốc nghếch, chỉ riêng không muốn dùng bất kỳ tiêu chuẩn thế tục nào để so sánh với Thẩm Tự Chước.

Lẳng lặng ôm lấy, nhiệt độ kề nhau cùng nghe nhịp tim của cả hai cho đến khi trời sáng choang. Đồng hồ báo thức vang lên, hai người cũng không chịu nhúc nhích. Lại qua chốc lát, Đàm Như Ý nhẹ nói: "Sắp trễ rồi."

Thẩm Tự Chước mới "Ừ" một tiếng, cánh tay vừa nới lỏng ra lại siết chắt, chỉ nói: "Vẫn chưa muốn thả em đi."

Trái tim của Đàm Như Ý rụng theo hai muỗng dịch đường từ tối hôm qua, tràn đầy sức sống. Chỉ cảm thấy ngọt ngào, hết sức ngọt ngào, giống như cả người mình đều ngâm trong hủ mật vậy. Người này bình thường nghiêm chỉnh như vậy, lúc nói những lời tâm tình lại giống như mũi tên bách phát bách trúng, trúng ngay vào giữa chỗ hiểm.

Lại nghĩ, đến tột cùng thì Đàm Như Ý có tài đức gì.

Một lát sau, thật sự là không thể không thức dậy, cuối cùng Thẩm Tự Chước cũng thả tay. Hai người đều không có thời gian nên phải cùng nhau rửa mặt. lúc này Đàm Như Ý cảm thấy ngượng ngùng, không dám liếc mắt nhìn anh.

Rửa mặt xong, Đàm Như Ý thu dọn đồ, tìm kiếm điện thoại di động để trên ghế sô – pha suốt đêm hôm qua, lúc này mới phát hiện có năm cuộc gọi nhỡ, đều là của Hạ Lam gọi tới. Cô cũng không kịp gọi lại nữa mà cất vào trong túi xách nhanh chóng ra cửa thay giày. Đúng lúc Thẩm Tự Chước cũng thắt cà vạt đi ra, ánh mắt hai người chạm nhau lại không hẹn mà cùng dời đi.

Đàm Như Ý không khỏi hơi cong môi một cái, lúc này mới phát hiện thì ra Thẩm Tự Chước cũng biết xấu hổ.

Không có thời gian chuẩn bị bữa ăn sáng, Thẩm Tự Chước lái xe ngang qua một cửa hàng KFC, xuống xe mua mấy cái bánh quẩy. Anh đưa túi giấy cho Đàm Như Ý rồi nhanh chóng cho xe chạy nói: "Ăn tạm cái này nhé!"

Đàm Như Ý ăn hai cái, hỏi anh: "Anh Thẩm, anh không ăn một chút sao?"

Thẩm Tự Chước lắc đầu, "Anh đến công ty ăn."

"Vẫn muốn hỏi, buổi sáng anh chỉ ăn bánh mì với sữa tươi thôi sao?"

"Khi còn bé ăn cùng với mẹ đã quen rồi."

"Cho nên vẫn chưa từng thử những món ăn khác?" Đàm Như Ý nhìn anh, "Thí dụ như bánh bao hấp, bánh cuốn bắp(*), hoành thánh. . . . . ." Cô nói xong lại cảm thấy thèm ăn, "Lần tới thử một chút đi, tay nghề gói hoành thánh của em cũng không tệ lắm."

(*): Tương tự như bánh cuốn ở mình nhưng nhân bên trong là bắp, ở mình là nấm mèo, xem hình minh họa bên dưới nhé!

Thẩm Tự Chước nhẹ giọng cười một tiếng, liếc cô nàng một cái, "Còn cái gì mà em không biết không?"

"Những gì em không biết còn nhiều lắm, những gì anh biết phần lớn em đều không. . . . . ." Cô nói xong không tự chủ ngừng lại, nghĩ tới Đường Thư Nhan nằm ở trên giường bệnh, mới vừa cắn một miếng bánh tiêu lập tức nuốt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT