Báo lỗi

Danh Môn Ác Nữ

Chương 97

Đợi đến khi Vạn Thục Tuệ được kiệu hoa rước đi, Miêu thị chính là cảm thấy ở lại chỗ này không nổi nữa, bà vốn định đợi sau khi Vạn Thục Tuệ xuất giá rồi trở về Vạn gia, nhưng bây giờ tâm tình của bà thật hỏng bét, cháu ngoại của mình và nhi tử và con dâu của mình đã náo loạn rối bời ra như vậy, bà nào còn có thể ở lại nơi này.

Đợi đến khi kiệu hoa đi ước chừng một canh giờ, Miêu thị cũng liền đưa ra ý tứ muốn rời đi với Vân Thù.

“Bà ngoại muốn đi, vậy nhất định có chuyện gấp cần xử lý, Thù nhi cũng không nên giữ lại” Vân Thù vừa nhìn Thẩm ma ma dọn dẹp đồ, căn dặn, “Thẩm ma ma cần phải dọn dẹp cẩn thận một chút, cất thỏa đáng đồ đạc gì đó của bà ngoại, lỡ như thu thiếu thứ đồ gì, ngày mai tòa nhà này cũng không có ai, đến lúc đó lại khiến Thẩm ma ma bận rộn một hồi, như vậy rất không tốt.”

Từ khi Hồ thị và Vạn Thủ Nghĩa xuất hiện đến bâ giờ, trên mặt Miêu thị vẫn đen thui cho tới bây giờ vẫn chưa hòa hoãn lại, bây giờ khi nghe được Vân Thù nói như vậy sắc mặt càng thêm rất khó coi.

Vân Thù nào không biết Miêu thị nói phải trở về Vạn gia chẳng qua để phát tiết bất mãn trong lòng bà mà thôi, bà khắp nơi đều tìm kiếm bậc thang bước xuống cho phu thê Vạn Thủ Nghĩa, cho dù bây giờ nói muốn rời đi, thật ra còn không phải để cho nàng thả lỏng thái độ đi đối đãi, nhưng nếu như Miêu thị nghĩ như vậy thật sự sai hoàn toàn. Nếu bà ta muốn rời đi, nàng dĩ nhiên sẽ không giữ lại, hơn nữa ngươi đối xử tốt với người khác cũng không nhất thiết người người đều sẽ cảm kích, có một số người chính là coi khách khí này lễ độ này như chuyện đương nhiên, một hai lần thỏa hiệp sẽ khiến những người đó coi như chuyện đương nhiên, một lần lại một lần được voi đòi tiên.

Mới vừa rồi ở ngay trước mặt mẫu thân mình nàng dĩ nhiên không muốn cãi vã gì với bọn họ, nhưng bây giờ thừa dịp mẫu thân đã ra khỏi cửa, có một số việc đích xác phải để cho bọn họ rõ ràng mới phải.

Khi Miêu thị nghe được Vân Thù nói với mình như vậy, sắc mặt càng thêm trầm xuống, bà vốn cho rằng sau khi cháu ngoại nghe mình nói như vậy dù sao cũng cho bà vài phần mặt mũi, tuy nói hai người Vạn Thủ Nghĩa và Hồ thị thật sự khiến cho bà cảm thấy tức giận không thôi, nhưng dù sao cũng là con ruột của mình, tuy nói náo loạn một trận không vui, nhưng bây giờ Vạn Thục Tuệ đã thỏa đáng ra cửa, vậy coi như muốn náo loạn như thế nào cũng gây không sai biệt lắm, cần gì phải ở chỗ này làm ầm ĩ như vậy. dfienddn lieqiudoon

Miêu thị nhìn sắc mặt Vân Thù vô cùng lạnh nhạt, chỉ có cảm giác ngoại sinh nữ này của mình tuy trước kia là một người tương đối kích động, nhưng dù sao cũng là đứa thông tình đạt lý, nhưng từ sau khi con bé tỉnh lại sau hôn mê, bây giờ bà đã có p hần không hiểu rõ tính tình của hài tử này rồi, chỉ cảm thấy Vân Thù bây giờ càng ngày càng lạnh lùng, thậm chí có khi nhìn người trong ánh mắt đều lộ ra vẻ lạnh lùng, ánh mắt kia không giống như đang nhìn người thân của mình mà giống như nhìn người hoàn toàn xa lạ. Thậm chí có thời điểm khi tầm mắt của mình đối diện với tầm mắt nha đầu này, Miêu thị cũng cảm thấy có chút bỡ ngỡ, lẩm bẩm nha đầu này rốt cuộc có coi mình là người thân mà đối đãi hay không.

Nhưng bỡ ngỡ thì bỡ ngỡ, Miêu thị sẽ không bao giờ lộ ra vẻ sợ hãi của mình đối với nàng ở ngay trước mặt tiểu nha đầu, bà nhìn Vạn Thủ Nghĩa đứng bên cạnh không biết làm gì, lại nhìn về phía Vân Thù nói: “Thù nha đầu, cháu chắc không quên ban đầu cháu đã đồng ý với bà ngoại chứ.”

Vân Thù gật đầu một cái, “Lời ban đầu Thù nhi đáp ứng với bà ngoại, Thù nhi đều ghi nhớ tất cả ở trong lòng, ngày đó bà ngoại muốn Thù nhi nhận lời, lui về sau nếu như có một ngày thăng quan tiến chức vùn vụt có thể không dẫn dắt cậu, nhưng ít ra phải tha thứ cho hành động việc làm của cậu, giữ thể diện cho toàn thể Vạn gia. Những chuyện này Thù nhi đều nhớ rõ ràng, chỉ có điều bà ngoại có còn nhớ ngày đó lời Thù nhi đã nói không?”

Miêu thị



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT