Báo lỗi

Đế Bá

Chương 115: Quỷ lâu (2)


Người sư thúc này bị môn hạ đệ tử hỏi thăm, hắn không khỏi trầm mặc một chút, cuối cùng lắc đầu nói ra: 

- Quỷ lâu có quỷ, quỷ rất đáng sợ, nói không chừng không chỉ là một con quỷ, mà là rất nhiều rất nhiều quỷ.

- Lý Thất Dạ đi Quỷ Lâu diện bích, các ngươi nói, hắn có thể ngốc bao lâu?

Có đệ tử cũng không khỏi hiếu kỳ, nói ra.

- Ta dám đánh cuộc, hắn một buổi tối cũng ngốc không được.

Có đệ tử đánh cuộc nói.

Cũng có đệ tử hừ lạnh nói ra: 

- Một buổi tối, hừ, ta xem, chỉ sợ đến khi trời tối, hắn đã bị dọa đến tè ra quần, Quỷ Lâu cũng không phải hư danh nói chơi , nơi đó tuyệt đối là có ma!

Trong lúc nhất thời, rất nhiều đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái là mồm năm miệng mười thảo luận, tất cả mọi người nói Quỷ Lâu có quỷ, nhưng mà, cụ thể Quỷ Lâu có quỷ như thế nào, tất cả mọi người lại nói không nên lời.

Trên thực tế, đối với Quỷ Lâu, ngay cả hộ pháp cũng vì đó biến sắc, bởi vì Đại trưởng lão đã từng đi qua Quỷ Lâu, hắn đã từng muốn lấy Đế thuật của mình trấn áp Quỷ Lâu điềm xấu, không nghĩ tới, ngày thứ hai Đại trưởng lão từ bên trong Quỷ Lâu chật vật lui ra ngoài, hắn không thể trấn áp lại điềm xấu bên trong Quỷ Lâu.

Từ đó về sau, không còn có hộ pháp hoặc đệ tử dám không biết tự lượng sức mình mà nghĩ đi trấn áp Quỷ Lâu, ngay cả Đại trưởng lão cũng không được, những người khác càng thêm không được.

Quỷ lâu, tọa lạc ở phía trên một tòa chủ phong của Tẩy Nhan Cổ Phái, vốn là, toà chủ phong này thiên địa tinh khí cũng tạm được, có điều, từ khi chuyện ma quái của Quỷ Lâu lan ra, không chỉ là nguyện ý đến Quỷ Lâu, một vùng chủ phong này cũng không có đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái nguyện ý ở đây tu hành.

Hiện tại, vùng này chính là cảnh tượng nhất phái suy sụp, ngay cả chủ phong phạm vi hơn mười dặm cũng là nhất phái suy sụp, hoa cỏ cây cối đều lộ ra ốm yếu, tựa hồ là nhận điềm xấu nơi này ảnh hưởng vậy.

Nghe nói, ở mấy vạn năm trước, đệ tử toà chủ phong này tự thành một mạch, một tòa chủ phong này đã từng phồn vinh mấy đời, nhưng mà, về sau có chuyện ma quái, nơi này liền bắt đầu tiêu điều suy sụp, thẳng đến về sau không có đệ tử nguyện ý lại bước chân nơi này.

Khi Lý Thất Dạ đứng ở trên chủ phong, trông về phía xa vùng sơn hà này, không khỏi vì đó trầm mặc, cảnh tượng nơi này nhất phái suy sụp, không chỉ là bởi vì nơi này không có đệ tử tu hành, đứng ở trên chủ phong này, khiến người ta ẩn ẩn có thể cảm nhận được bất an, tựa hồ dưới mặt đất chủ phong muốn dâng lên tà khí.

Trên vạn năm đến nay, lịch đại đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái cho rằng nơi này có điềm xấu, xem ra không phải là không có đạo lý.

Cùng đứng ở trên chủ phong, Nam Hoài Nhân cảm giác lưng lạnh sưu sưu, tựa như là bị quỷ nhìn chằm chằm vào, để hắn không nguyên cớ nổi da gà, nếu như không phải có Lý Thất Dạ đồng hành, hắn cũng không nguyện ý ở địa phương quỷ quái này.

Lấy lại tinh thần, lại nhìn tòa nhà lớn đứng vững ở trên chủ phong, nhất phái xuống dốc, tòa nhà lớn này được xưng là Quỷ Lâu cũng muốn hóa hủ. Lý Thất Dạ nhìn Quỷ Lâu trước mắt, không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Quỷ lâu, mặc dù xưng là Quỷ Lâu, trên thực tế, nó xây đến vô cùng tinh xảo, vô cùng có hàm súc thú vị, nó xây ở trên một tòa chủ phong, tựa như là tự nhiên mà thành, khiến người ta cảm thấy nó cùng toà chủ phong này hòa làm một thể.

Từ Quỷ Lâu trang trí có thể nhìn ra được, Tẩy Nhan Cổ Phái đã từng vô cùng coi trọng toà Quỷ Lâu này, nhưng đáng tiếc, về sau xảy ra bất trắc, Tẩy Nhan Cổ Phái mới từ bỏ nó.

Quỷ lâu chiếm diện tích mặc dù không rộng, nhưng mà vô cùng tinh xảo, có thể được xưng tụng khéo léo đẹp đẽ, có điều, hiện tại Quỷ Lâu đã tích đầy tro bụi, treo đầy tơ nhện, cỏ dại mọc lan tràn, thậm chí ngay cả sóc chim rừng cũng ở nơi này an gia.

Đi vào Quỷ Lâu, giẫm lên sàn nhà do vạn năm Ngọc Tùng chế thành, phát ra một hồi vang lên chi chi, ở trong không khí âm trầm, người nhát gan một chút sẽ bị sợ tới mức tè ra quần, đặc biệt là sau khi đi vào Quỷ Lâu, một hồi âm thanh ba ba ba vang lên, con dơi tán loạn, đây càng để Quỷ Lâu thêm tăng nhiều hào khí quỷ quái.

- Nơi này đã từng là một trong trọng địa của Tẩy Nhan Cổ Phái, nhưng đáng tiếc, hiện tại đã hoàn toàn hoang phế.

Mạc hộ pháp không khỏi cảm khái nói ra.

Nào chỉ là Mạc hộ pháp cảm khái, ngay cả trong lòng Lý Thất Dạ cũng không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, tưởng tượng năm đó, tu đạo đằng đẵng, thời điểm Minh Nhân Tiên Đế còn không có gánh chịu Thiên mệnh, còn không có tung hoành cửu thiên thập địa, ở trong lầu các này hắn đã từng truyền Cầm đạo cho Minh Nhân tiểu tử!

Nói lên việc này, năm đó hắn còn làm Âm Nha, còn đã từng cười nhạo Minh Nhân tiểu tử cầm nghệ thật đúng là không ra gì, nếu để cho hắn đi học đàn mãi nghệ, chỉ sợ sẽ chết đói.

Tưởng tượng năm đó, Minh Nhân Tiên Đế đối với dạng cười nhạo này, cũng không khỏi cười lên ha hả.

Không cần Lý Thất Dạ phân phó, Mạc hộ pháp cùng Nam Hoài Nhân liền bề bộn đem bên trong bên ngoài Quỷ Lâu sửa sang lại một phen, chờ bọn hắn quét dọn sửa sang lại, lúc này Quỷ Lâu mới sáng rất nhiều, hào khí âm trầm lúc này mới bị quét đi không ít, mặc dù là như thế, ở trong Quỷ Lâu vẫn có mấy phần u ám .

Mạc hộ pháp cùng Nam Hoài Nhân vì Lý Thất Dạ bố trí xong tất cả vật phẩm nhu cầu, lúc này mới hướng Lý Thất Dạ báo cáo.

Nhìn thoáng qua Mạc hộ pháp cùng Nam Hoài Nhân bố trí, Lý Thất Dạ nhẹ gật đầu, cuối cùng nói ra: 

- Được rồi, có điều, ta ngủ đại sảnh, không cần chuyên môn làm một căn phòng cho ta. Còn có, Hoài Nhân, lấy đến cho ta một cây đàn.

- Đàn? Lấy đàn tới làm gì? 

Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, Nam Hoài Nhân kinh ngạc một lần, bình thường mà nói, rất ít tu sĩ có thú tao nhã đánh đàn ngắm trăng này.

Lý Thất Dạ cười nói ra: 

- Nơi này từng là Cầm lâu, bên này phong cảnh tuyệt đẹp, ban đêm nếu có thể ngắm trăng đạn khúc, đó là một sự tình hào hứng cỡ nào.

- Ách…

Nam Hoài Nhân chịu đựng không được nhẹ giọng nói ra: 

- Sư huynh, nơi này chính là Quỷ Lâu, ban đêm là sẽ có chuyện ma quái, ngươi, ngươi, ngươi còn cố tình đánh đàn?

- Tiểu tử thúi, đừng hỏng hứng thú của ta, nhanh đi! 

Lý Thất Dạ một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi như thế, lại mắng Nam Hoài Nhân là tiểu tử, tựa hồ có chút ông cụ non,nhưng mà Nam Hoài Nhân lại cười hì hì chạy mất.

Thời điểm sư đồ Nam Hoài Nhân thu xếp, Lý Sương Nhan cùng đi theo tựa hồ cũng đặc biệt lưu ý tòa Quỷ Lâu này, nàng nghiêm túc cẩn thận quan sát Quỷ Lâu, tựa hồ không buông tha bất kỳ một chi tiết nào.

Lúc này, Lý Sương Nhan là đang quan sát bốn cây cột lớn bên trong đại sảnh, trong lúc nhất thời nhìn nhập thần. Bốn cái trụ lớn, do vạn năm Ngọc Tùng chế, trải qua vô số năm tháng tẩy lễ, không có bất kỳ đục hủ, phía trên mỗi một cây trụ, có đường vân rậm rạp chằng chịt.




COMMENT