Báo lỗi

Đế Bá

Chương 163: Trấn Uy Hầu (1)


Ba vạn năm đến nay, từ khi Tẩy Nhan Cổ Phái cùng Thánh Thiên Giáo đại chiến thảm bại, liền rốt cuộc không có tới Ma Bối Lĩnh, Thánh Thiên Giáo làm chủ nhân mảnh cương thổ này, cũng sẽ không đồng ý Tẩy Nhan Cổ Phái lại nhúng chàm Ma Bối Lĩnh, trên thực tế, Tẩy Nhan Cổ Phái không còn có thực lực nhúng chàm Ma Bối Lĩnh.

Nhưng mà, hôm nay Tẩy Nhan Cổ Phái lại tới, cái này dẫn tới không ít tu sĩ vì đó nhìn nhau, Tẩy Nhan Cổ Phái tới, cái này ý nghĩa sẽ cùng Thánh Thiên Giáo, Bảo Thánh thượng quốc xung đột.

Đặc biệt là một ít môn phái truyền thừa bên trong Bảo Thánh thượng quốc, càng là âm thầm lấy làm kinh hãi, trước đó không lâu, Tẩy Nhan Cổ Phái xử tử Đổng Thánh Long, Liệt Chiến Hầu, càng là hung hăng càn quấy đến ép diệt Nhân Hoàng ý chí, cái này nhấc lên sóng to gió lớn, tất cả mọi người cho rằng Tẩy Nhan Cổ Phái cùng Bảo Thánh thượng quốc không nể mặt mũi.

Nhưng mà, về sau Cửu Thánh Yêu Môn nhúng vào một cước, lúc này mới bình thường chuyện này. Nhưng mà, chuyện này mới qua không bao lâu, hiện tại Tẩy Nhan Cổ Phái lại chạy tới Ma Bối Lĩnh, cái này không phải muốn cùng Thánh Thiên Giáo gây khó dễ sao?

Lý Thất Dạ ngồi ở trên lưng Ngưu Phấn, nhìn qua cửa đá cổ xưa trên sườn đồi kia, trong nội tâm không khỏi cảm khái không thôi.

- Dừng lại…

Vừa lúc đó, một tiếng quát chói tai vang lên, Trấn Uy Hầu mang theo đội ngũ ngăn cản đường đi, lệ quát lên:

- Cổ Thiết Thủ, đường này không thông!

Lúc này, Trấn Uy Hầu nộ khí trùng thiên, không chút nào thu liễm khí tức Vương Hầu của mình, cuồn cuộn lao đến, căn bản chính là muốn trấn áp đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái.

- Tại sao không thông?

Cổ Thiết Thủ đứng lên, nhìn chằm chằm vào Trấn Uy Hầu, nói ra.

Trấn Uy Hầu trợn mắt tương hướng, hắn cùng với Đổng Thánh Long có thể nói là quan hệ cá nhân rất tốt, nhưng mà, Đổng Thánh Long lại bị Tẩy Nhan Cổ Phái xử tử, này làm sao không cho hắn cừu thị Tẩy Nhan Cổ Phái, nếu lúc này không phải có Nhân Hoàng mệnh lệnh, chỉ sợ hắn đã vì Đổng Thánh Long lấy lại công đạo.

- Chỉ bằng tiểu phái như Tẩy Nhan Cổ Phái ngươi cũng dám tới nơi này?

Trấn Uy Hầu cười lạnh một tiếng, khinh thường nói ra:

- Tẩy Nhan Cổ Phái các ngươi không có tư cách nhập Ma Bối Lĩnh!

- Đúng đấy, hiện tại Ma Bối Lĩnh đã sớm không thuộc về Tẩy Nhan Cổ Phái các ngươi, có bao xa liền lăn bao xa đi, chớ tự tìm phiền toái.

Đang ngồi có nhân mã Bảo Thánh thượng quốc cười lạnh nói ra.

Lý Thất Dạ từ đầu đến cuối cũng đều không có liếc mắt nhìn nhiều Trấn Uy Hầu, hắn nhàn định nói ra:

- Địa phương ta muốn đi, vẫn chưa có người nào có thể ngăn. Cổ trưởng lão, để hắn cút!

Lý Thất Dạ vừa nói ra lời này, lập tức khiến mọi người ở sườn đông biến sắc, Trấn Uy Hầu chính là vương hầu thế hệ trước của Bảo Thánh thượng quốc, tại Bảo Thánh thượng quốc có thể nói địa vị cao thượng, huống chi đạo hạnh của hắn ở vào vương hầu đỉnh phong, thực lực khiến người ta hết sức kiêng kỵ, hắn tại Bảo Thánh thượng quốc là Tử Sơn Hầu vô cùng nổi danh!

- Nghiệp súc vô tri, bản hầu hôm nay thu ngươi!

Sắc mặt Trấn Uy Hầu đại biến, thân là vương hầu, hắn có bao giờ bị vãng bối giáo huấn qua, chuyện này khiến uy danh của hắn còn lại gì? Dưới sự giận dữ, tay hắn đập thẳng vào Lý Thất Dạ, một đại thủ lớn như núi, một chiêu này có thể nghiền nát Lý Thất Dạ!

"Phanh" một tiếng, nhưng mà Lý Thất Dạ vẫn ngồi trên ốc sên, sừng sững bất động, căn bản không nhìn hắn ra tay, Cổ Thiết Thủ lướt ngang một bước ngăn cản đại thủ của Trấn Uy Hầu.

- Trấn Uy Hầu, nếu ngươi muốn chiến, ta đấu với ngươi là được, cần gì ra tay với vãng bối.

Cổ Thiết Thủ lạnh lùng nói.

Cổ Thiết Thủ vừa nói ra lời này, lập tức làm cho không ít người biến sắc, Cổ Thiết Thủ nói ra lời này là hoàn toàn không sợ Bảo Thánh thượng quốc, đây chính là tát vào mặt của Bảo Thánh thượng quốc.

Phải biết rằng, trước đó Tẩy Nhan Cổ Phái xuống dốc vẫn luôn là ít xuất hiện, không dám gây chuyện, chớ nói chi là xung đột với Bảo Thánh thượng quốc, hiện tại Cổ Thiết Thủ không chút cân nhắc, vì một vãn bối mà xung đột với Trấn Uy Hầu, chẳng lẽ đây là xu thế quật khởi của Tẩy Nhan Cổ Phái sao?

- Tốt, tốt, tốt, Cổ Thiết Thủ, bản hầu muốn xem ngươi và Tẩy Nhan Cổ Phái có bao nhiêu lực lượng, cho dù lấy ra.

Trấn Uy Hầu lạnh lùng nhìn qua Lý Thất Dạ, nói ra:

- Chờ bổn tọa chém Cổ Thiết Thủ, lại chém tiểu bối ngươi cũng không muộn.

Hắn vừa nói xong lời này đã bay lên cao.

Trong nháy mắt, Trấn Uy Hầu cùng Cổ Thiết Thủ đã cát cứ một phương trời, trong nháy mắt huyế khí trùng thiên, không gian chìm nổi, huyết khí cuồn cuộn thao thao bất tuyệt, huyết quang phun ra nuốt vào, uy áp vương hầu quét qua vạn dặm.

Đối mặt với hai cường giả vương hầu quyết đấu, tu sĩ thấp hơn cảm thấy run rẩy, tuy hai người khai chiến trên bầu trời, nhưng mà khí tức vương hầu đáng sợ của bọn họ vẫn làm cho người ta kính sợ.

Trấn Uy Hầu tay phải cầm bảo tháp, hai mắt có từng đạo pháp tắc hiển hiện ra ngoài, lạnh lẽo nhìn Cổ Thiết Thủ, mà ánh mắt Cổ Thiết Thủ bén nhọn, đầu huyền mệnh cung, hào quang không biến mất, thọ bảo càng thúc dục khí huyết cuồn cuộn giống như nước lũ liên miên không dứt.

- Giết --

Trấn Uy Hầu quát lên một tiếng chói tai, bảo tháp tế lên, bảo tháp nổ vang một hồi, trong một chớp mắt, bảo tháp như núi, thời điểm bảo tháp vừa mở ra, từng đợt cương khí cuồn cuộn như sóng lớn, thời điểm này cương khí trùng thiên, một đạo cương khí có thể đánh nát cả ngọn núi.

- Khai mở --

Cổ Thiết Thủ thét dài một tiếng, mệnh cung mở rộng ra, chỉ thấy Côn Bằng nhảy lên, Côn Bằng nhảy lên, cái đuôi lớn vung ra, "Ba" một tiếng, lúc này Côn Bằng che kín mặt biển, cái đuôi lớn nặng nề quét nước biển, lúc này cương khí của bảo tháp quét qua bị đảo ngược trở về.

Sắc mặt Trấn Uy Hầu đại biến, lập tức thúc dục bảo tháp thu cương khí bắn ngược trở về. Mà ngay lúc này, Cổ Thiết Thủ như Côn Bằng bay liệng trên không, thoáng cái xuất hiện trước mặt Trấn Uy Hầu, chỉ thấy Côn Bằng đáp xuống, cánh che phủ bầu trời, hai cánh quét qua tiêu diệt đỉnh núi, đánh bay sơn mạch.

- Giết --

Khí thế như vậy khiến sắc mặt Trấn Uy Hầu khó coi, hắn cũng không có giữ sức lại, bảo tháp mượn nhờ thiên địa linh khí, thế như cầu vồng trấn áp xuống, đánh nát hư không, xuyên qua đại địa, muốn trấn áp Côn Bằng!

Trong khoảng thời gian ngắn, Cổ Thiết Thủ cùng Trấn Uy Hầu hai người chém giết thiên băng địa liệt ở phía chân trời, Trấn Uy Hầu thúc dục bảo tháp tung bay, sát phạt các nơi, mà Cổ Thiết Thủ không có xuất bảo khí ra, chỉ mượn "Côn Bằng Lục Biến ", đối chiến chân khí với Trấn Uy Hầu.

Một màn này khiến không ít người xem biến sắc, cho dù là Hỗn Nguyên Hầu của Bảo Thánh thượng quốc, Tử Hà Quan lão đạo hay rất nhiều đại yêu ở Phi Giao Hồ cũng không làm được, về phần những tu sĩ khác bị khí thế đại sát tứ phương này ép tới mức thở không nổi.

- Đế thuật vô song nha.




COMMENT