Báo lỗi

Đế Bá

Chương 186: Tiểu Hồ Đồ (3)


Nam Hoài Nhân hưng phấn báo cáo với Lý Thất Dạ, ngay cả Cổ Thiết Thủ làm người ổn trọng cũng hưng phấn, sáu biến hồn thảo nha, trước đó Tẩy Nhan Cổ Phái nghĩ cũng không dám nghĩ, hồn thảo như vậy nếu bán ra sẽ có giá trên trời.

Đệ tử ở đây vô cùng vui sướng, lúc này Tẩy Nhan Cổ Phái có thu hoạch quá lớn, ma luyện lần này còn bổ sung đầy kho cho Tẩy Nhan Cổ Phái.

- Môn hạ đệ tử có mạnh khỏe không?

Lý Thất Dạ cũng dính ưa thích, tươi cười quan tâm hỏi một câu.

- Chúng ta mấy lần cử hành săn thiên thú quy mô, mặc dù có tổn thương, nhưng còn chưa tính là nghiêm trọng. Nghiêm trọng nhất trong một lần đuổi giết có một đầu thọ tinh vượt qua giới hạn, có ba đệ tử chêt trận, may mắn Hứa Bội cơ linh, phô trương thanh thế, điệu hổ ly sơn, cứu được các đệ tử ra. Nếu không phải Hứa Bội thông minh, chờ chúng ta đuổi tới, chỉ sợ thọ tinh đã đánh chết nhiều... Đệ tử.

Cổ Thiết Thủ nói ra.

- Lần này là Hứa sư điệt lập đại công.

Mạc hộ pháp ít nói cũng khen:

- Bằng không thì, mạng nhỏ của ta đã sớm góp vào.

Với tư cách là đại sư tỷ của Tẩy Thạch Cốc, Hứa Bội được các sư trưởng tán dương, nàng hơi xấu hổ, ánh mắt sâu sắc, lại không hay đoạt nổi danh của người khác, nhưng mà nàng làm việc tỉ mỉ, nhìn rõ mọi việc. Tuy Hứa Bội bình thường nhát gan, nhưng mà thực gặp đại sự thì nàng rất tỉnh táo.

Đối với tu sĩ mà nói, có chết tổn thương, đó là chuyện bình thường, ba đệ tử chết trận, đây đã là tổn thất nhỏ nhất, mặc dù có khuyết điểm, nhưng mà nằm trong phạm vi tiếp nhận được.

Lúc này Nam Hoài Nhân báo cáo tình huống mấy ngày qua, Nam Hoài Nhân hưng phấn hỏi:

- Đại sư huynh, ngươi ma luyện thế nào?

Trên thực tế, Nam Hoài Nhân hỏi thì đám người Cổ Thiết Thủ đều nhìn qua Lý Thất Dạ. Thấy mọi người đang nhìn mình, Lý Thất Dạ cười lên, sau đó ném túi càn khôn xuống đất, vừa cười vừa nói:

- Chính các ngươi xem đi!

Những người khác không có ý mở túi càn khôn của Lý Thất Dạ ra, mà Nam Hoài Nhân vội vàng đi lên mở túi càn khôn của Lý Thất Dạ ra, đổ đồ vật bên trong ra.

Lúc đồ trong túi càn khôn đỏ ra, lập tức sáng chói mắt, bảo khí xông lên trời, trong khoảng thời gian ngắn làm mọi người há hốc mồm.

- Thật nhiều thọ huyết...

Nhìn thấy một bình thọ huyết, Mạc hộ pháp nuốt nước miếng, sư phụ hắn Tôn trưởng lão là dược sư, nhìn thấy thọ huyết thì hắn cũng chảy nước miếng.

- Trời ơi, đây là vòng tuổi vạn năm, không, cái này, cái này, cái này dĩ nhiên là đạo cốt, thú tủy của Phụ Thiên Viên hai mươi vạn năm, ta, ta, ta trời ạ, đây không phải vòng tuổi ba mươi vạn năm sao?

Nam Hoài Nhân không khách khí, hắn ôm những thứ này vào ngực, nhìn thấy đồ vật hai mươi vạn năm, ba mươi vạn năm, trong khoảng thời gian ngắn hắn hoa mắt, hắn hận không thể ôm toàn bộ đồ vật vào ngực mới tốt.

Thời điểm này mọi người há hốc mồm, ngay cả Lý Sương Nhan thu hoạch phong phú cũng động dung, vòng tuổi ba mươi vạn năm, đây là thọ tinh ba mươi vạn năm, cho dù là chân nhân chân chính cũng phải tránh lui, chớ nói chi là tu sĩ khác.

Cổ Thiết Thủ không tin nổi mắt của mình, dùng thực lực của hắn đều khó có khả năng săn giết thiên thú hai mươi vạn năm, nhưng mà lại chết trong tay Lý Thất Dạ, điều này quá không thể tưởng tượng.

Về phần các hộ pháp đường chủ khác im lặng thật lâu, hoàn toàn nói không ra lời.

- Ở đây còn có thứ tốt.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói, lấy trong chủ mệnh cung vòng tuổi trăm vạn năm ra, ném xuống đất.

- Ta, ta, ta, ta trời ạ --

Nam Hoài Nhân thần thái dù khoa trương, nhưng mà hoàn toàn bị rung động, không chỉ nói Nam Hoài Nhân, cho dù là Ngưu Phấn cũng chấn động!

- Vòng tuổi trăm vạn năm!

Ngưu Phấn hít sâu một hơi.

Thọ tinh trăm vạn năm, người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ buồn! Loại vật này quá quỷ mị, Thánh Tôn gặp được, chỉ sợ cũng bị hút khô máu.

Về phần đám người Cổ Thiết Thủ, bọn họ hoảng sợ, cũng rét run, trong nội tâm hoảng sợ vì đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi, là thọ tinh trăm vạn năm!

- Công tử, ngươi đánh lén?

Ngưu Phấn hít khí lạnh nói ra.

- Bởi vì nó không thức thời, nhìn chằm chằm vào ta.

Lý Thất Dạ nhún nhún vai, phong khinh vân đạm nói:

- Nếu nó đưa tới cửa, ta đành phải lấy vòng tuổi, thọ huyết của nó.

Lúc này đừng nói là Cổ Thiết Thủ, cho dù là Ngưu Phấn nhìn xem Lý Thất Dạ giống như gặp quỷ, Lý Thất Dạ đạo hạnh cách Thiên Nguyên còn rất xa, không chỉ nói là Hào Hùng, Vương Hầu, nhưng mà hắn lại giết được thọ tinh trăm vạn năm, chuyện này dù nói ra cũng không ai tin, bởi vì đây là chuyện không có khả năng.

Nhưng mà trong nội tâm Ngưu Phấn chấn động, lúc này hắn nghĩ đến tiên đế gia trì trong thức hải Lý Thất Dạ, ngày đó hắn dò xét thức hải Lý Thất Dạ thì bị tiên đế gia trì nghiền áp, nếu không phải Lý Thất Dạ lưu hắn một mạng, chỉ sợ hắn đã tan thành mây khói! Là người gì được tiên đế gia trì? Phải biết rằng tiên đế xuất hiện gần đây nhất là Đạp Không tiên đế a!

Nhưng mà Lý Thất Dạ tuổi gần mười bốn lại đạt được tiên đế gia trì, thử nghĩ đây là đáng sợ cỡ nào, là chuyện không tưởng tượng nổi cỡ nào?

Lúc này Nam Hoài Nhân phục hồi tinh thần lại, hắn bỏ bảo vật đang ôm trong ngực, thoáng cái ôm vòng tuổi trăm vạn năm, thẳng chảy nước miếng nói ra:

- Sư huynh, ngươi cũng quá xa xỉ, đây chính là vòng tuổi trăm vạn năm a, ngươi lại ném đi như sắt vụn!

Thần thái của Nam Hoài Nhân có chút khoa trương, nhưng mà người ta nhìn qua lại không khoa trương chút nào.

- Hắc, vẫn là sư huynh tốt, sư huynh xuất mã, thiên hạ vô địch, gặp phật trảm phật, gặp thần trảm thần. Hắc, Đại sư huynh là người nào? Chính là trung hăng của Tẩy Nhan Cổ Phái, tiên đế cao đồ, người phương nào có thể địch...

Nam Hoài Nhân ôm vòng tuổi này, lại vỗ mông ngựa Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ nhìn hắn, tự nhiên nói ra:

- Vòng tuổi này ngươi đừng nghĩ, một là vòng tuổi này không thích hợp với ngươi; hai, ngươi công lao không đủ. Lúc này Hứa Bội cứu nhiều đệ tử như vậy, luận công lao là thứ nhất, cho nên vòng tuổi này thưởng cho Hứa Bội a.

Nghe được Lý Thất Dạ phân phó, Nam Hoài Nhân vẻ mặt đau khổ, nhưng mà vẫn ôm vòng tuổi đưa cho Hứa Bội, vuốt mông ngựa nói:

- Hứa sư muội thông minh vô song, đúng là người gặp người thích.

Hứa Bội không tin vào lỗ tai của mình, thời điểm ôm vòng tuổi vào trong ngực vẫn ngơ ngác nói:

- Cái này, cái này, đây là cho ta sao?

Vòng tuổi trăm vạn năm nha, cho dù là hộ pháp đường chủ cũng không dám muốn, lại thưởng cho đệ tử đời ba!

- Hi, hi, sư huynh, cho ta một món được không?

Nam Hoài Nhân nhìn qua bảo vật, nước miếng chảy ròng, nhưng mà không có lệnh của Lý Thất Dạ, hắn cũng không dám tự chủ trương.

- Cũng được, ngươi vẫn đi theo ta, không có công lao cũng cũng có khổ lao, cho ngươi chọn một kiện.

Lý Thất Dạ không keo kiệt với người thuần phục mình.

Nghe được Lý Thất Dạ nói thé, Nam Hoài Nhân lập tức lên tinh thần, lập tức ôm vòng tuổi ba mươi vạn năm vào ngực, cười hì hì nói ra:

- Hắc, sư huynh, ta muốn nó.




COMMENT