Báo lỗi

Đế Bá

Chương 204: Lục Đạo Liên Hoa (2)


- Xem bộ dáng, thiên thú thọ tinh là bị Thần Vương chi khí trấn áp, coi như Vô Nhân khu có trăm vạn năm thiên thú thọ tinh, cũng đều trốn đi. Lần trước không phải tiểu quỷ họ Lý kia cũng là dẫn dụ đám ngu ngốc tiến vào hang ổ của Diệt Thiên Ma Viên, lúc này mới đưa tới họa sát thân sao?

Thanh Huyền Thiên Tử trầm giọng nói.

Quan lão trầm ngâm nói ra:

- Thọ tinh thiên thú lên trăm vạn năm, đây cũng không phải là chúng ta có khả năng phỏng đoán, vẫn là cẩn thận một chút thì tốt hơn.

- Chúng ta đây liền cẩn thận một chút, tốc độ giảm xuống thấp nhất, đi bộ mà vào, thu liễm tất cả khí tức, không kinh động bọn nó.

Thanh Huyền Thiên Tử trầm giọng nói.

Gặp Thanh Huyền Thiên Tử ý đã quyết, quan lão không khuyên nữa, chỉ là căn dặn cẩn thận một chút.

Thanh Huyền Thiên Tử mang người tiến nhập Vô Nhân khu, sau đó, Thánh Thiên Đạo Tử cũng mang theo chư vương của Bảo Thánh thượng quốc tiến nhập Vô Nhân khu, Thanh Huyền Thiên Tử cùng Thánh Thiên Đạo Tử đều tiến nhập Vô Nhân khu, trong lúc nhất thời, đưa tới oanh động không nhỏ.

- Thật là Thần Vương chi khí, chư thần bảo tàng xuất thế!

Nhìn thấy Thanh Huyền Thiên Tử, Thánh Thiên Đạo Tử đều đi vào, lúc này, tất cả mọi người vì đó oanh động.

- Đi, chúng ta cũng đi vào!

Ngay cả Thanh Huyền cố quốc cũng đi vào, còn những đại giáo cương quốc, cổ tông bí phái khác càng không giữ được bình tĩnh, đều nhao nhao tuyên bố muốn đi vào!

- Nhưng mà, Vô Nhân khu có Diệt Thiên Ma Viên tọa trấn nha, ai đi vào đều là tự tìm đường chết, tự tìm diệt vong!

Có giáo chủ cũng do dự, nghĩ đến Diệt Thiên Ma Viên đáng sợ, trong nội tâm càng là rụt rè.

- Nghe nói chỉ cần không vào hang ổ, liền sẽ không kinh động thiên thú thọ tinh như Diệt Thiên Ma Viên, chúng ta đi theo sau lưng Thanh Huyền cố quốc, bọn hắn đi lộ tuyến như thế nào, chúng ta cũng đi lộ tuyến như thế ấy, điệu thấp một điểm, không cần kinh động thiên thú thọ tinh. Nghe nói, hiện tại thiên thú thọ tinh đều bị Thần Vương chi khí trấn áp, cho nên, đều trốn ở trong hang ổ không nguyện ý đi ra.

Có tu sĩ thì đập vào tính toán.

Biết rõ Vô Nhân khu còn có thiên thú thọ tinh trăm vạn năm chiếm giữ, nhưng mà, sau khi bọn người Thanh Huyền Thiên Tử đi vào, tất cả mọi người đều động tâm, chư thần bảo tàng, ai không động tâm?

Thời điểm huyết quang trùng thiên, Lý Thất Dạ thấy một màn như vậy, hắn lập tức biến sắc, lầm bầm nói ra:

- Rốt cục xảy ra, tiểu tử đáng chết, phá hủy cân bằng, sớm muộn có sẽ một ngày tìm hậu đại của ngươi tính toán khoản nợ này!

- Đó là vật gì?

Nhìn thấy huyết quang trùng thiên, Lý Sương Nhan cũng không khỏi trở nên động dung, nàng ý thức được cái này có sự tình bất bình thường muốn phát sinh.

- Nơi này thật là chư thần chi địa trong truyền thuyết? Thật sự có chư thần bảo tàng?

Lý Sương Nhan cũng không tin tưởng thuyết pháp chư thần bảo tàng thế nào, nhưng mà, hiện tại dị biến thật có chút khác biệt.

- Ha ha, chư thần bảo tàng? Thật sự có chư thần bảo tàng, còn đến phiên bọn hắn sao.

Lý Thất Dạ nở nụ cười gằn, nói ra.

Lý Sương Nhan không khỏi nhìn Lý Thất Dạ, nói ra:

- Đó là vật gì?

Rất rõ ràng, hắn đối với Ma Bối Lĩnh là biết được nhất thanh nhị sở.

- Tử thần…

Hai mắt Lý Thất Dạ nhíu lại, nói ra:

- Tử thần đói bụng trăm ngàn vạn năm, đã đói đến khó nhịn rồi.

Thời điểm Lý Thất Dạ nhíu mắt như vậy, Lý Sương Nhan liền không khỏi lạnh run, nàng minh bạch, chuyện này so với trong tưởng tượng của nàng còn muốn đáng sợ.

- Chúng ta đi.

Lý Thất Dạ phân phó Ngưu Phấn nói ra.

- Công tử, đi đâu?

Ngưu Phấn đối với mệnh lệnh của Lý Thất Dạ là không nghi vấn, một mực ra sức trâu ngựa.

- Về Quế Liên thụ!

Lý Thất Dạ nói ra:

- Bằng đám bao cỏ kia, chỉ có đi chịu chết, trở thành mỹ vị, căn bản là không trấn áp được đồ vật quỷ quái kia!

Lý Thất Dạ cưỡi ốc sên chạy về bên Quế Liên thụ, vừa thấy được Lý Thất Dạ trở về, bọn người Cổ Thiết Thủ cũng không khỏi thở dài một hơi, Cổ Thiết Thủ y nguyên không khỏi hỏi:

- Bên kia đã xảy ra chuyện gì?

Mặc dù Cổ Thiết Thủ mang theo đệ tử không rời đi mảnh Tịnh Thổ này nửa bước, nhưng mà, y nguyên thấy được huyết quang phóng lên tận trời.

- Tai họa.

Lý Thất Dạ từ trên lưng Họa Ngưu nhảy xuống, phân phó Cổ Thiết Thủ nói ra:

- Cổ trưởng lão, nếu còn có đệ tử ở bên ngoài, lập tức triệu tập trở về. Các đệ tử, từ giờ trở đi, không được rời đi, khoảng cách cùng thân cây không cho phép vượt qua mười trượng.

- Các đệ tử ta đã triệu hồi, ta sẽ phân phó bọn hắn, không cho phép rời đi.

Cổ Thiết Thủ thấy thần thái Lý Thất Dạ trịnh trọng, liền bề bộn nói.

Thời điểm thấy phương đông huyết quang trùng thiên, Cổ Thiết Thủ không biết họa phúc, lập tức triệu hồi đệ tử đi săn tôi luyện, để tránh phát sinh cái gì ngoài ý muốn. Trên thực tế, sau khi huyết quang trùng thiên, Cổ Thiết Thủ vẫn ngóng trông Lý Thất Dạ trở về, Lý Thất Dạ không ở đây, hắn làm Đại trưởng lão, không chỉ là tâm thần bất an, còn có chút hoang mang lo sợ. Hiện tại, trong lúc vô tình, Lý Thất Dạ đã thành tâm cốt của Tẩy Nhan Cổ Phái, đối với Lý Thất Dạ bày mưu nghĩ kế, bọn người Cổ Thiết Thủ đều là lòng tin mười phần, ngược lại, Lý Thất Dạ không có mặt, liền trở nên không có nắm chắc.

Thời điểm Cổ Thiết Thủ phân phó truyền đạt mệnh lệnh, Lý Thất Dạ thẳng tới Quế Liên thụ, ở trước thân cây Quế Liên thụ, Lý Thất Dạ ngồi dưới đất, hai tay hợp thành chữ thập, âm thầm cầu nguyện, truyền đạt ý chí của mình:

- Năm đó cùng các hạ liên thủ, đồ diệt ma vật. Các hạ cũng biết, vật ấy trảm không chết, vì vậy ta từng ở đây gieo hạt giống, lưu lại chuẩn bị về sau, dùng ngăn cản ma vật tái sinh. . .

- . . . Bây giờ, các hạ cũng biết, năm đó ta lưu lại chuẩn bị ở sau bị phá hư, hôm nay ma vật có hi vọng trùng sinh. Vì Ma Bối Lĩnh, ta tất đích thân tới một lần, nếu các hạ không giá lâm, ta không miễn cưỡng. Nhưng, ta cần liên cốt, thánh thủy của các hạ, bày hung thuật phá ma vật. . .

Lý Thất Dạ ngồi trên đất, yên lặng đảo kỳ, hướng Quế Liên thụ truyền đạt ý chí của mình.

Bọn người Lý Sương Nhan không phải lần đầu tiên nhìn thấy Lý Thất Dạ thái độ như thế, hiện tại bọn người Lý Sương Nhan cũng đều biết, gốc cây khổng lồ trước mắt này đã thông thần, còn vì cái gì cây này bị Lý Thất Dạ xưng là Quế Liên thụ, bọn hắn liền không được biết đến.

Ở dưới Lý Thất Dạ đảo kỳ, trong vô thanh vô tức, phía trên thân cây vậy mà chậm rãi mọc ra nhánh cây, hơn nữa dài ra nhánh cây không chỉ là một đầu, từng cái nhánh cây không giống người thường.

Thân cây sinh ra nhánh cây lớn bằng cánh tay, nhưng mà, lại tuyết trắng không màu, người không cẩn thận vừa nhìn, còn tưởng rằng là mọc ra bạch cốt, cái nhánh cây trắng hếu này tựa như bạch ngọc sáng bóng, từng nhánh cây như bạch cốt mọc ra, không chỉ không khiến người ta sởn hết cả gai ốc, ngược lại có một loại hàm súc thú vị không nói được, tựa như là có thanh âm đại đạo từ trên nhánh cây bạch cốt này truyền đến vậy.




COMMENT