Báo lỗi

Đế Bá

Chương 262: Kiến dời quan tài (2)


- Bảo Thánh thượng quốc phát triển không ngừng, chỉ sợ thời đại này là mãnh liệt nhất a. Ở trên một đời có Bảo Thánh Nhân Hoàng nhân kiệt như vậy, cũng được gọi là một trong song kiệt của Đại Trung Vực. Ngày hôm nay, Thánh Thiên Đạo Tử lại là thiên tài hiếm có của Đại Trung Vực, Thánh Thiên Giáo hậu đại có người, lo gì không quật khởi?

Có một chút cường giả thế hệ trước cũng không khỏi vì đó ảm đạm thở dài.

Thánh Thiên Đạo Tử khí thế như hồng, mang theo chư vương cùng cường giả Thánh Thiên Giáo trùng trùng điệp điệp tiến nhập Thiên Cổ thành, đưa tới không ít sợ hãi thán phục, đưa tới không ít ghen ghét.

- Thiên tài tuyệt thế, ở bên trong thiên tài đương thời, chỉ sợ ít có người có thể cùng Thánh Thiên Đạo Tử sánh vai a.

Thậm chí có Thánh nữ công chúa của Thánh Địa môn phái vì đó thở dài, thậm chí có nữ tu sĩ vì đó hoa si.

- Ha ha, tuyệt thế thiên tài?

Có Yêu Vương cười lạnh một tiếng, nhìn Thánh Thiên Đạo Tử không vừa mắt, cười âm hiểm nói ra:

- Chẳng qua là chó nhà có tang mà thôi!

- Bát Xà huynh, chuyện đó nói thế nào?

Có bằng hữu Yêu Vương nghe Yêu Vương nói như thế, không khỏi tò mò hỏi.

Yêu Vương này nhìn lấy Thánh Thiên Đạo Tử chúng tinh phủng nguyệt, phủi miệng thoáng cái, khinh thường nói ra:

- Năm đó ở Ma Bối Lĩnh nếu không phải Thanh Huyền Thiên Tử cứu hắn một mạng, chỉ sợ hắn đã sớm chết rồi.

- Bát Xà huynh từng theo lão quy vương của Phi Giao Hồ đi Ma Bối Lĩnh, thu hoạch nhất định kinh người, nghe nói năm đó Ma Bối Lĩnh phát sinh dị biến kinh thiên, rất nhiều môn phái toàn quân bị diệt, Bát Xà huynh có thể nói nghe một chút không?

Có bằng hữu cảm thấy hứng thú hỏi.

Năm đó Ma Bối Lĩnh mở ra, rất nhiều môn phái toàn quân bị diệt, có thể nói đưa tới chấn động rất lớn ở Đại Trung Vực, nhấc lên gợn sóng không gì cản nổi, nhưng mà, về sau chuyện này lại vô thanh vô tức bình tĩnh lại, để rất nhiều người cũng vì đó kỳ quái.

- Tham lam khiến người diệt vong! Ngày đó nhập Ma Bối Lĩnh, truyền thuyết có chư thần bảo tàng, về sau lại bị Tẩy Nhan Cổ Phái Lý Thất Dạ tìm được.

Nâng lên chuyện này, vị Yêu Vương kia cũng không khỏi giật mình.

- Chư thần bảo tàng?

Vừa nghe đến vật như vậy, bằng hữu bên cạnh Yêu Vương cũng không khỏi hai mắt đỏ lên.

- Cái gọi là chư thần bảo tàng, kia bất quá là bùa đòi mạng mà thôi. Lúc ấy rất nhiều môn phái như Thánh Thiên Giáo, Thanh Huyền cổ quốc đều đỏ mắt chư thần bảo tàng, uy hiếp Tẩy Nhan Cổ Phái Lý Thất Dạ giao ra chư thần bảo tàng.

Qua lâu như vậy, vị Yêu Vương này cũng không khỏi lưng lạnh buốt, nói ra:

- Cái gọi là chư thần bảo tàng, kia bất quá là bùa đòi mạng mà thôi, mở ra bảo tàng, thả ra ác ma, tru diệt tất cả người đoạt bảo, hắc, lúc ấy nếu không phải Thanh Huyền Thiên Tử mượn Đế vật đào tẩu, cứu được Thánh Thiên tiểu tử một mạng, còn có hắn uy phong hôm nay sao?

Nói đến sự tình này, vị Yêu Vương kia cũng không khỏi vì đó nghĩ mà sợ, lúc ấy nếu không phải theo lão Quy vương thoát được nhanh, nói không chừng sẽ chết trong Ma Bối Lĩnh.

- Khó trách lần Ma Bối Lĩnh chi hành kia nhiều môn phái cường giả đều toàn quân bị diệt như vậy, đại sự như vậy vậy mà có thể vô thanh vô tức bình tĩnh lại, nguyên lai là có người muốn che tật xấu.

Nghe được tin tức này, có cường giả không khỏi thì thào nói.

Tục ngữ nói chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm, chuyện xảy ra ở Ma Bối Lĩnh cũng rất nhanh truyền khắp Thiên Cổ thành.

Thánh Thiên Đạo Tử vốn là phong quang vô hạn vừa nghe đến tin tức như vậy, sắc mặt lập tức khó coi, đây là có tổn hại uy phong của hắn, đối với hắn mà nói, chuyện này là vô cùng nhục nhã.

- Hừ, tiểu súc sinh Tẩy Nhan Cổ Phái là nhảy nhót không được mấy ngày! Thứ không biết chết sống, chỉ là Tẩy Nhan Cổ Phái xuống dốc cũng dám cùng Thánh Thiên Giáo ta là địch, dám cùng Thanh Huyền cổ quốc là địch! Sớm muộn có một ngày, Tẩy Nhan Cổ Phái sẽ trở thành bụi mờ lịch sử!

Tại Thiên Cổ thành, bên trong một tuổi trẻ thiên tài tiểu tụ hội, thời điểm có người nâng lên Tẩy Nhan Cổ Phái Lý Thất Dạ cũng tới Thiên Cổ thành, Thánh Thiên Đạo Tử cười lạnh một tiếng, phong khinh vân đạm, khinh thường nói ra.

Nghe được Thánh Thiên Đạo Tử nói như vậy, trong nội tâm không ít người vì đó rùng mình, hai mặt nhìn nhau!

Lúc này, tất cả mọi người nghe được ý ở ngoài lời, tịch thoại này mang ý nghĩa Thánh Thiên Giáo cùng Thanh Huyền cổ quốc nhấc lên quan hệ! Thanh Huyền cổ quốc a! Nâng lên quái vật khổng lồ như vậy, bất kỳ môn phái nào, bất kỳ cường giả nào cũng không khỏi vì đó rùng mình.

- Không tìm đường chết, sẽ không phải chết, Tẩy Nhan Cổ Phái đã xuống dốc làm gì đi gây quái vật khổng lồ như Thanh Huyền cổ quốc chứ.

Nghe được Thánh Thiên Đạo nói như vậy, có thiên tài tuổi trẻ đồng lứa cũng không khỏi cảm khái nói.

Thánh Thiên Đạo Tử giá lâm Thiên Cổ thành, để không biết bao nhiêu tuổi trẻ đồng lứa hâm mộ ghen ghét, coi như là ghen ghét, cũng là chuyện không có cách nào, tại Đại Trung Vực đương thời, tuổi trẻ đồng lứa có thể cùng Thánh Thiên Đạo Tử sánh vai, thật đúng là không nhiều.

Có điều, một thiên tài thế hệ trẻ tuổi khác đến, lúc này mới khiến quang hoàn trên đỉnh đầu Thánh Thiên Đạo Tử ảm đạm một chút.

- Bảo Trụ Thánh Tử tới.

Có tin tức ở Thiên Cổ thành truyền tới, mặc dù rất ít người nhìn thấy vị Bảo Trụ Thánh Tử này, nhưng mà, tin tức y nguyên truyền ra.

- Bảo Trụ Thánh Tử tới?

Người biết nội tình nghe được tin tức này không khỏi trong nội tâm khẽ động, lầm bầm nói ra:

- Bảo Trụ Thánh Tử chính là Thần Nhạc thể đại thành, hắn cũng đích thân đến, chẳng lẽ nói Bảo Trụ Thánh Tông có tổ sư Thánh thể đại thành không có hạ táng? Muốn chôn ở Thiên Cổ Thi Địa?

- Cái gì, Thần Nhạc thể đại thành? Thần Nhạc thể là một trong hai mươi bốn Hoàng thể!

Nghe được tin tức như vậy, có tu sĩ trong nội tâm kịch chấn, không ít tu sĩ là hít một hơi lãnh khí.

Trời sinh Hoàng thể, cùng Hoàng thể đại thành, cái này hoàn toàn là hai việc khác nhau. Trời sinh Hoàng thể, cái này mang ý nghĩa ngươi càng có cơ hội đem Hoàng thể tu luyện thành viên mãn! Nhưng mà, không có thể thuật thích hợp, coi như ngươi trời sinh Hoàng thể, cũng chưa chắc có thể tu luyện được Hoàng thể đại thành!

Hoàng thể đại thành, đây là một chuyện rất đáng sợ, đối với tu sĩ mà nói. Một khi thể chất đại thành, cái này ở mức độ rất lớn khiến người ta không để mắt đến đạo hạnh, bình thường tu sĩ Hoàng thể đại thành, người ta lại càng không đi truy cứu hắn là Vương Hầu hay là Chân Nhân, Hoàng thể đại thành vừa ra, đầy đủ uy hiếp người khác!

- Bảo Trụ Thánh Tông, quả nhiên khó lường, không hổ được xưng là truyền thừa có được thể thuật nhiều nhất của Đại Trung Vực.

Có tu sĩ thế hệ trước cũng không khỏi cảm khái hâm mộ nói ra.

Mệnh công, thọ pháp, thức thuật đều có thể sáng tạo ra, như Chân Nhân, như Cổ Thánh hay là Thánh Tôn, Thánh Hoàng cường đại hơn đều có thể sáng chế mệnh công, thọ pháp, thức thuật của mình.




COMMENT