Báo lỗi

Đế Bá

Chương 345: Bạch Kiếm Chân ba kiếm (4)


Về phần những người khác, chỉ có thể là im lặng, đối với tu sĩ mà nói, rất nhiều người là khinh thường dạng thuyết pháp ăn bám này, nhưng mà, tiểu tử này nói ăn bám lại lẽ thẳng khí hùng như vậy!

Về phần Lý Sương Nhan, Trần Bảo Kiều hiểu rõ Lý Thất Dạ nhất, đó là dở khóc dở cười, nếu như công tử gia các nàng muốn dựa vào ăn bám, như vậy, nam nhân thiên hạ đều là hạng người vô năng!

- Nói nhảm, xuất kiếm!

Bạch Kiếm Chân lạnh lùng nói, lạnh băng vô tình, sát phạt càng tăng lên, tựa như là một đầu báo săn nhìn thấy con mồi, khí thế càng tăng lên.

- Xem ra nha đầu này là vội vã muốn làm nha đầu ấm giường của ta.

Lý Thất Dạ vỗ tay mà cười, nói ra:

- Kiếm tới!

"Keng" một tiếng vang lên, Lý Sương Nhan ôm ấp Lục Đạo Kiếm không có bất kỳ động tác gì, Lục Đạo Kiếm ra khỏi vỏ, rơi vào trong tay Lý Thất Dạ.

Kiếm nơi tay, Lý Thất Dạ lập tức có phong phạm đại gia, nơi nào còn có bộ dáng lỗ mãng đùa giỡn Bạch Kiếm Chân vừa rồi kia.

Kiếm nơi tay, Lý Thất Dạ sải bước ra Tứ Chiến Đồng Xa, lạnh lẽo nhìn Bạch Kiếm Chân, thần thái trang trọng, khí thế rộng rãi, đã hoàn toàn không có thái độ đùa giỡn như vừa rồi.

"Keng" lúc này, Bạch Kiếm Chân cũng là kiếm ra khỏi vỏ, một khi Bạch Kiếm Chân ứng chiến, một khi hắc kiếm ra khỏi vỏ, cả người nàng đều thoáng cái thay đổi, sát mang đầy người, toàn thân nàng tràn đầy sát mang để cho người ta không rét mà run, từng đạo từng đạo sát mang tựa như có thực chất ở quanh thân nàng lưu chuyển, mỗi một đạo sát mang tuyệt hậu vô tình, có thể chém giết hết thảy, cho người ta cảm giác máu me đầm đìa!

Hắc kiếm ra khỏi vỏ, để cho người ta không rét mà run, đây không phải một thanh kiếm, tựa như là tử vong tới từ Địa Ngục, khi thanh hắc kiếm này giữ ở trong tay Bạch Kiếm Chân, đã để cho người ta thấy không rõ bộ dáng của Bạch Kiếm Chân, càng khiến người ta thấy không rõ bộ dáng thanh kiếm này! Nó chỉ là hóa thành một đạo hắc mang, tràn đầy sát ý, tràn đầy tử vong, tựa hồ, thanh kiếm này có thể thu hoạch hết thảy sinh linh!

Lúc này, Bạch Kiếm Chân tựa như biến mất, lúc này tất cả mọi người nhìn thấy, đây chẳng qua là kiếm ý, kiếm ý mênh mông, sát phạt vô tình, hơn nữa cái kiếm ý mênh mông này tựa như là tới từ Địa Ngục, tràn đầy tử vong.

- Kiếm Thần Thánh Địa sát kiếm chi đạo!

Nhìn thấy dạng kiếm ý này, thế hệ trước trở nên động dung, thiên tài thế hệ trẻ tuổi, như Bảo Trụ Thánh Tử, Nam Thiên Thiếu Hoàng, Tú Sắc công chúa,… cũng vì đó biến sắc.

- Không hổ là phối kiếm thuở thiếu thời của Dạ Đề Tiên Đế, chém hết thảy sinh linh.

Gặp hắc kiếm ra khỏi vỏ, không biết có bao nhiêu người lưng rét run, đây là chỗ đáng sợ của Kiếm Thần Thánh Địa, một khi gặp được đối thủ như Kiếm Thần Thánh Địa, rất nhiều tu sĩ không chiến đã e sợ, sát ý của đối phương thật là đáng sợ, sát kiếm chi đạo của đối phương cũng quá để cho người ta sợ hãi!

- Quả nhiên có phong phạm của Dạ Đề lão đầu những năm tuổi trẻ.

Gặp trạng thái của Bạch Kiếm Chân khi kiếm ra khỏi vỏ, Lý Thất Dạ cũng không keo kiệt khen một tiếng.

"Ông" một tiếng, lúc này Lục Đạo Kiếm trong tay Lý Thất Dạ lập tức quang mang thịnh trướng, trong nháy mắt, hào quang đen trắng cũng che mất Lý Thất Dạ, hắc bạch quang mang ở quanh thân Lý Thất Dạ lưu chuyển, tựa như Âm Dương ngư uốn lượn.

Theo hắc bạch quang mang lưu chuyển, hai đầu đại đạo vô thượng diễn biến mà thành, bạch giả bàng bạc đường hoàng, đạo có thể thông tiên, hắc giả ngục uyên vô tận, tựa như vô số sinh linh ở trong đó kêu thảm thiết.

Hai đầu vô thượng đại đạo, một đầu là Lục Đạo Liên vô thượng chi đạo, một đầu chính là Bồ Ma Thụ vô thượng đại đạo, phía trên kiếm này, có giấu đạo uẩn thâm hậu nhất của bọn nó!

Thế hệ ở đây, đa số là người biết hàng, vừa thấy Lục Đạo Kiếm trong tay Lý Thất Dạ chưởng dương âm, hóa hắc bạch, cũng không khỏi trở nên động dung, minh bạch đây là một báu vật.

Bồng… theo một tiếng vang nhỏ, mệnh cung của Lý Thất Dạ phù hiện ở trên đỉnh đầu, mệnh cung đạo văn lưu động, diễn hóa không ngừng, lúc này, một con Côn Bằng từ đó nhảy ra, Côn Bằng vừa ra, rủ xuống từng đạo từng đạo pháp tắc, trải thành vô thượng đế chương, đế chương tựa như uông dương hãn hải, Côn Bằng xuất phát từ trong đó, như cá gặp nước.

- Đế thuật…

Thấy Côn Bằng, không ít người trở nên động dung, cũng theo đó hâm mộ, có tu sĩ thế hệ trước lầm bầm nói ra:

- Trong truyền thuyết Côn Bằng Lục Biến, đã từng là một trong Đế thuật mạnh nhất của Minh Nhân Tiên Đế!

- Thương Thiên vô tình!

Lý Thất Dạ thét dài một tiếng, vừa dứt lời, một kiếm giữa trời, Tam Tài kiếm ra, một kiếm thiên tài, ở trong chớp mắt, Lục Đạo Kiếm diễn biến Thương Thiên chi đạo vô tận, lấy Thương Thiên làm kiếm, Chính Dương vô tận, vô số bạch mang chiếu nghiêng xuống, hóa thành từng đạo từng đạo thiên kiếm, mỗi một đạo thiên kiếm treo cao tại cửu thiên, một đạo thiên kiếm chém xuống, đủ chặt đứt núi sông.

Nhưng mà, một kiếm chi uy của Lý Thất Dạ xa xa không chỉ ở đây, trong nháy mắt, tựa như biển cả bàng bạc, tiếng sóng cuồn cuộn, sau lưng Lý Thất Dạ từ từ bay lên biển lớn mênh mông vô tận, khi biển lớn mênh mông này chìm ngập chư thiên, thiên địa tinh khí tận hóa thành của mình.

Hải biến của Côn Bằng Lục Biến, Hải biến hóa Uông Dương, thôn nạp thiên địa tinh khí, hết thảy đại đạo chi uy đều ở trong đó. Trong nháy mắt, đem một kiếm chi uy của Lý Thất Dạ làm lớn ra gấp bội.

Thương Thiên vô tình, dương chính không ỷ! Tam Tài chi kiếm, chính là vô thượng chi đạo, một kiếm mang vô tận đạo uẩn của Lục Đạo Liên mà đến, trảm tinh thần, đoạn nhật nguyệt, một kiếm rơi xuống, đừng nói là Vương Hầu, dù là Chân Nhân, cũng không khỏi trở nên động dung.

Một kiếm tuyệt sát như thế, vô tình tuyệt hậu, kiếm rơi tất thấy máu, mặc kệ ai gặp đều không khỏi trở nên động dung.

"Tranh" trong nháy mắt này, Bạch Kiếm Chân xuất thủ, trong chớp mắt này, không có Bạch Kiếm Chân, không có hắc kiếm, chỉ có một đạo kiếm mang chợt lóe lên.

Chính là một đạo kiếm mang như vậy, làm cho trong nội tâm tất cả mọi người đều nhảy một cái, đạo kiếm mang này đâm xuyên qua lục đạo, giết hết thảy sinh linh.

Một kiếm đâm tới, vậy mà trực kích chỗ yếu kém nhất Thương Thiên chi kiếm của Lý Thất Dạ, ở giữa thạch hỏa điện quang, Bạch Kiếm Chân vậy mà lấy tốc độ bất khả tư nghị bắt được sơ hở nhỏ không thể thấy trong một kiếm này của Lý Thất Dạ, đây quả thực là kiếm trung thiên tài!

Ở giữa thạch hỏa điện quang, Lý Thất Dạ cả kinh, đây hết thảy quá nhanh, hắn lấy tốc độ bất khả tư nghị biến kiếm, một kiếm nhanh chóng, tinh thần ảm đạm, thời gian đình trệ.

"Phốc" một kiếm đâm rách tất cả trong trời đất, vẩy ra máu tươi, cả người Lý Thất Dạ bay ngược mà ra, lồng ngực trúng một kiếm.

Đùng, đùng, đùng. . .

Lý Thất Dạ liền lùi lại mấy bước, máu tươi nhuộm hồng cả lồng ngực! Một kiếm này, đâm vào lồng ngực của Lý Thất Dạ, kém một chút đâm xuyên qua lồng ngực cảu hắn.

Phải biết, Lý Thất Dạ chính là Trấn Ngục Thần Thể, bình thường công phạt căn bản là không phá được nhục thân cứng rắn của hắn, nhưng mà, ở dưới một kiếm này, y nguyên bị đâm xuyên qua lồng ngực!




COMMENT