Báo lỗi

Đế Bá

Chương 353: Tỳ Hưu bảo bình (1)


Giang Tả Lục Hoàng muốn chém Lý Thất Dạ, cái này cũng chẳng có gì lạ, hơn một ngàn đệ tử của Giang Tả Hầu cùng Giang Tả thế gia bị Lý Thất Dạ chôn giết, Giang Tả thế gia vẫn luôn muốn báo thù này! Hôm nay gặp được tiểu quỷ kia, đương nhiên sẽ không bỏ qua hắn.

- Tiểu bối, nhục thượng quốc của ta, hiện tại cúi đầu xin lỗi còn kịp, nếu không, hôm nay mơ tưởng rời đi nơi đây!

Lúc này Nam Thiên Hộ Đô lạnh lẽo nhìn Lý Thất Dạ, khí thế đè người, trong mắt hắn Lý Thất Dạ đã là cá trong chậu!

Nam Thiên Hộ Đô nói như vậy để một ít tu sĩ tiểu môn tiểu phái trong nội tâm khó chịu, âm thầm phỉ nghị. Rõ ràng là Nam Thiên Thiếu Hoàng đánh lén Lý Thất Dạ trước, Nam Thiên Thiếu Hoàng không địch lại, hiện tại ngược lại để Lý Thất Dạ cúi đầu xin lỗi!

Dù có một ít tu sĩ trong nội tâm khó chịu, nhưng, lại không thể làm gì, đại giáo cương quốc luôn luôn đều là bao che khuyết điểm, nhiều khi, đối với bọn hắn mà nói, đúng sai đã trở nên không trọng yếu, dám đối địch với bọn hắn, liền là tự tìm đường chết!

- Rời đi?

Lý Thất Dạ cười tủm tỉm nói ra:

- Muốn ta rời đi cũng không khó, đem đầu lâu của Nam Thiên tiểu tử hái xuống cho ta, ta không nói hai lời, xoay người rời đi!

Nam Thiên Thiếu Hoàng ở một bên chữa thương bị tức đến sắc mặt tái nhợt, toàn thân không khỏi run rẩy, hắn là thiên tài Trung Đại Vực, đỉnh phong thế hệ trẻ tuổi, cho tới nay đều không ai bì nổi, hôm nay ở trong miệng Lý Thất Dạ, hắn lại trở nên sinh tử tùy ý! Này làm sao không tức giận đến hắn thổ huyết đây.

- Quốc sư, cần gì cùng hắn nói nhãm, bắt lấy hắn!

Nam Thiên Thiếu Hoàng trầm giọng nói ra:

- Để hắn hiểu được, dám chọc tôn uy của Nam Thiên thượng quốc ta, chỉ có một con đường chết!

Nam Thiên Hộ Đô bao quát Lý Thất Dạ, nói ra:

- Hiện tại ngươi muốn rời đi cũng không được, trừ khi là tự phế tay chân, tự phế đạo hạnh, Nam Thiên thượng quốc ta có thể lấy nhân từ làm niệm, tha cho ngươi một mạng!

- Ngươi cẩu thí quá thối!

Lý Thất Dạ thét dài một tiếng, huyết khí cuồn cuộn, hai tay thẳng nện mà ra, dưới hai tay vung mạnh, kẹp lấy lực lượng ức vạn cân, tựa như là vạn tòa thần nhạc trấn áp xuống.

- Thu cho ta.

Nam Thiên Hộ Đô quát to một tiếng, cung môn mở rộng, thoáng cái hướng Lý Thất Dạ trùm tới.

"Oanh" một tiếng vang thật lớn, hai tay của Lý Thất Dạ đánh rơi, vỡ nát vạn dặm đại địa, từng tòa sơn phong sụp đổ, nhưng mà, lại không bị thương đến Nam Thiên Hộ Đô chút nào, hơn nữa, thiên địa trước mắt Lý Thất Dạ đã thay đổi, không có Thiên Cổ Thi Địa, cũng không có Minh Hà! Ở trước mắt hắn, chính là một mảnh thiên địa rộng lớn! Một kích hung hãn bá đạo của hắn, chính là đánh vào phía trên đại địa rộng lớn vô tận này!

Mà ở lúc này, trên đỉnh đầu Nam Thiên Hộ Đô hiện lên tám tòa mệnh cung, tám tòa mệnh cung lấy chủ mệnh cung là lớn nhất, bảy tòa mệnh cung khác đều vây quanh chủ mệnh cung xoay chuyển.

Tám tòa mệnh cung, dựng thành thiên địa, hóa thành một nước, thoáng cái đem Lý Thất Dạ hút vào trong đó, một kích của Lý Thất Dạ, chính là đánh vào bên trong vùng thế giới này, căn bản khó làm thương tổn đến Nam Thiên Hộ Đô.

- Bát cung thành quốc…

Thấy một màn như vậy, tất cả mọi người động dung, đây là chỗ đáng sợ của bát cung Cổ Thánh.

Đối với tu sĩ mà nói, cả đời có ba lần mở mệnh cung, cái này mang ý nghĩa, đối với tu sĩ mà nói, sau khi đạt tới Cổ Thánh cảnh giới, liền có thể có được bốn cái mệnh cung! Bốn cái mệnh cung, đây đối với tu sĩ mà nói, là điều kiện nhất định khi muốn trở thành Cổ Thánh.

Nhưng mà, đối với thiên tài mà nói, bốn cái mệnh cung đây chẳng qua là cơ sở! Mở mệnh cung càng nhiều, liền ý nghĩa càng cường đại, tương lai đi đường lại càng xa, thậm chí là gánh chịu thiên mệnh, thành tựu Tiên Đế.

Tứ cung thành vực, bát cung thành quốc, thập nhị cung thành thiên! Bát cung Cổ Thánh, đáng sợ đến để cho người ta vì đó sợ hãi, bởi vì Cổ Thánh có được tám cung có thể không cần ra tay cũng có thể trảm địch nhân.

Bát cung Cổ Thánh, làm tồn tại Đại Đạo Thánh nghịch thiên, bọn hắn bát cung thành quốc, liền có được cử quốc chi lực, thậm chí không cần bảo vật, không cần công pháp liền có thể trảm địch nhân!

- Bát cung thành quốc, nhất quốc chi lực luyện vạn địch, cái này thật sự là đáng sợ.

Nhìn thấy Lý Thất Dạ bị hút vào bên trong bát cung thiên địa, coi như là Cổ Thánh thế hệ trước cũng không khỏi sắc mặt đại biến, đối mặt cường địch như vậy, dù là bọn hắn, cũng chỉ có lựa chọn trốn chạy.

Lý Thất Dạ rơi vào bên trong bát cung quốc độ, phóng tầm mắt nhìn tới, sơn hà tráng lệ, có vô tận tinh lực, tựa như là có vô tận sinh linh sống vào trong đó, tựa hồ có trăm vạn sinh linh tín ngưỡng thiên địa này!

- Tiểu quỷ, hôm nay chính là tử kỳ của ngươi!

Lúc này, ở bên trong phiến thiên địa này, thanh âm của Nam Thiên Hộ Đô từ trên trời rơi xuống, thanh âm của hắn vô cùng uy nghiêm, ở trong bát cung chi quốc, bản thân hắn chính là tồn tại vô thượng trong chỗ này, hắn chính là Thần trong chỗ này! Hắn ở chỗ này có được quyền uy vô thượng, không người có thể khiêu chiến.

Tiếng nói của Nam Thiên Hộ Đô vừa rơi xuống, một cái cự thủ bao trùm thiên địa, thoáng cái hướng Lý Thất Dạ đánh tới.

- Mở cho ta…

Lý Thất Dạ cuồng hống một tiếng, thọ luân cuồn cuộn, Âm Dương Huyết Hải chìm nổi, huyết nguyệt luân khởi, huyết nhật trùng thiên, Côn Bằng Dược Không, theo hai tay Lý Thất Dạ ném ra, hai cánh Côn Bằng kèm ở trên hai tay của Lý Thất Dạ, tựa như hai thanh thần đao bổ ra phiến thiên địa này.

Rầm rầm rầm…

Nhưng mà, cánh tay của Lý Thất Dạ vung nện mà ra, y nguyên không thể đập phá cự thủ này, dù đôi cánh tay này của Lý Thất Dạ có được lực lượng ức vạn cân, cũng bổ không ra cự thủ kia.

Nếu như hai tay chi lực của Lý Thất Dạ có thể bổ ra vạn tòa thần nhạc, như vậy, cái cự thủ này là đã có được lực lượng của một thế giới, bởi vì đây là trong lĩnh vực bát cung chi quốc của Nam Thiên Hộ Đô, cùng phiến thiên địa bát cung chi quốc này so sánh, Lý Thất Dạ chẳng qua là một con kiến hôi trong phiến thiên địa này mà thôi, sao có thể chống đỡ được cử quốc chi lực chứ?

Rầm rầm rầm…

Ở dưới đại thủ nghiền ép, Lý Thất Dạ biến công làm thủ, hai tay nâng bầu trời, nâng cái đại thủ nghiền ép xuống này, nhưng mà, quản chi Lý Thất Dạ lấy Trấn Ngục Thần Thể chi uy, cũng y nguyên đỡ không nỗi cử quốc chi lực này, từng đợt thanh âm long minh vang lên, đại địa dưới chân Lý Thất Dạ bắt đầu vỡ vụn.

Răng rắc răng rắc răng rắc…

Thanh âm đại địa toái nứt ngay cả tu sĩ ở phía ngoài cũng có thể nghe được nhất thanh nhị sở! Lấy Lý Thất Dạ làm trung tâm, ngàn dặm đại địa dưới chân hắn bắt đầu xuất hiện từng cái khe hở thô to, ngay cả đại xuyên giang hà cũng nứt ra.

Oanh một tiếng vang thật lớn, đại thủ đè xuống lực lượng càng lớn, hơn nửa người của Lý Thất Dạ đều chìm vào dưới mặt đất, hai tay ở dưới bàn tay nghiền ép cũng đã uốn lượn, xương cốt toàn thân khanh khách rung động, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ vụn!




COMMENT