Báo lỗi

Đế Bá

Chương 391: Luyện đan như rang đậu (2)


- Không, đệ tử có tiềm lực không cho bọn hắn dùng đan dược, ít nhất ở trước cảnh giới Tráng Thọ, tận lực ít để cho bọn họ dùng đan dược, chờ sau khi bọn họ Tráng Thọ, lại phục dụng nhị biến mệnh đan, thời kỳ đầu phục dụng quá nhiều mệnh đan sẽ để cho bọn họ sinh ra nhờn dược tính, sau này hiệu quả của mệnh đan đối với bọn họ sẽ giảm xuống...

- ... Sách lược của chúng ta là như vậy, đệ tử không đủ tiềm lực, thời kỳ đầu cho bọn hắn dùng nhất biến mệnh đan, đệ tử có tiềm lực tận lực không để cho bọn họ phục dụng, sau khi đến Tráng Thọ lại cho bọn họ phục dụng nhị biến mệnh đan, về phần đệ tử có tiềm lực tốt nhất, như đạo tâm kiên định, như tư chất cao, đén hậu kỳ mới cho bọn hắn phục dụng tam biến mệnh đan. Tóm lại, đệ tử có tiềm lực tận lực để cho bọn họ càng sau này mới phục dụng mệnh đan, để tránh cho bọn họ sớm sinh ra nhờn dược tính, như vậy tương lai bọn họ phục dụng mệnh đan mới có hiệu quả.

Mặc dù Lý Thất Dạ luyện đan không khó, nhưng mà hắn vẫn để cho Tôn trưởng lão thi hành tiêu chuẩn nghiêm khắc.

Nhất biến mệnh đan thích hợp cho cảnh giới Tráng Thọ phục dụng; nhị biến mệnh đan, tam biến mệnh đan, cảnh giới Tráng Thọ đến Niết Dục đều phục dụng được; tứ biến mệnh đan, cảnh giới Thiên Nguyên đến Trích TInh đều thích hợp phục dụng; ngũ biến mệnh đan thích hợp cho Cổ Thánh phục dụng; lục biến mệnh đan thích hợp cho Thánh Tôn phục dụng...

Đối với tu sĩ có tiền đồ có tiềm lực mà nói, ở tiền kỳ sẽ tận lực việc khống chế phục dụng mệnh đan, để tránh thật sớm sinh ra nhờn dược tính, cho nên rất nhiều thiên tài có tư chất tốt đều là từ cảnh giới Vương Hầu mới bắt đầu phục dụng mệnh đan.

- ĐÍch xác là cần phải an bài như vậy!

Đối với tiêu chuẩn của Lý Thất Dạ, Tôn trưởng lão cũng là đặc biệt ủng hộ.

- Tốt lắm, không nói những thứ này, trước luyện đan, chú ý cho kỹ thủ pháp của ta, ta không hi vọng cùng một loại thủ pháp cần ta tới biểu diễn hai lần.

Lý Thất Dạ giao dược hồ cho Tôn trưởng lão rồi nói.

Tôn trưởng lão cùng tất cả dược sư nghe được lời như thế đều không khỏi rùng mình trong lòng, đều đánh lên tinh thần, không dám bỏ qua bất kỳ một cái chi tiết nào của Lý Thất Dạ. Đối với bọn hắn mà nói, đây là dược đạo vô song, có thể nói là Dược Thần chi đạo, đây là dược đạo mà tất cả dược sư trong thiên hạ đều tha thiết ước mơ, thủ pháp dược đạo muôn đời khó gặp được hiện tại có cơ hội học tập như vậy, đánh chết bọn họ cũng sẽ không bỏ qua thời cơ tốt như thế.

Kế tiếp Lý Thất Dạ trọn vẹn luyện đan dược ba tháng, trong đó luyện có thọ dược, cũng luyện mệnh đan, bất luận là thọ dược hay là mệnh đan theo cấp bậc càng cao thì thời gian cần thiết lại càng nhiều.

Nếu như đối với Lý Thất Dạ mà nói, luyện nhất biến mệnh đan như rang đậu, như vậy luyện nhị biến mệnh đan liền như nấu cơm, tam biến mệnh đan chính là nấu thang rồi... Đan dược có cấp bậc càng cao, bất luận là Thánh dược hay là mệnh đan, không chỉ cần thời gian nhiều hơn, thối luyện cũng là càng khó khăn.

Mặc dù là như thế, dược đạo mà Lý Thất Dạ biểu diễn ra vẫn để cho đám người Tôn trưởng lão sợ hãi than không thôi, quả thực chính là kỳ tích.

Ba tháng này Lý Thất Dạ không chỉ là luyện hết tất cả dược liệu của Tẩy Nhan cổ phái, đồng thời đám người Tôn trưởng lão giống như là bọt biển, liều mạng hấp thu dược đạo mà Lý Thất Dạ truyền lại, dược đạo mà Lý Thất Dạ truyền xuống cho bọn họ, để cho bọn họ tựa như mở ra một cái bảo tàng điện phủ về dược đạo, hấp thu vô tận, cả đời được ích lợi vô cùng.

Cho đến ba tháng sau Lý Thất Dạ mệt mỏi mà thu lô không còn thối luyện đan dược nữa, đám người Tôn trưởng lão mới lưu luyến không nỡ mà rời đi Cô Phong, bọn họ hận không thể ở lại Cô Phong, có thể ngày đêm quan sát Lý Thất Dạ luyện đan.

Trên thực tế ba tháng này Lý Thất Dạ luyện đan đến đủ chán rồi, hiện tại hắn thấy dược liệu đều buồn nôn! Cho nên sau khi thu lô, một chút cũng không muốn luyện đan.

Lý Thất Dạ trong môn phái lại ngây người hai tháng, thấy hết thảy đều chuẩn bị tốt rồi, hắn liền định lên đường đi Đông Bách thành.

Nhưng mà Lý Thất Dạ còn chưa đi, Lý Sương Nhan lại mang đến cho hắn một cái tin xấu, nói:

- Tình huống bên phía Chiến Thần điện không ổn, bọn họ không chỉ là ép sư tôn không tha, bọn họ đã hướng Cửu Thánh yêu môn chúng ta biểu đạt bất mãn rồi, đều sắp đến một năm rồi, lão tổ mà bọn họ chôn vào U Minh thuyền còn chưa có tin tức gì.

Nghe được tin tức như thế, Lý Thất Dạ không thể làm gì khác hơn là bỏ đi kế hoạch đi Đông Bách Thành, lắc đầu nói:

- Đám lão đầu của Chiến Thần điện này, lão tử đều không gấp gáp đi theo bọn họ thu hồi bảo vật giao dịch, bọn họ nhưng trước lại bắt đầu sốt ruột! Đám lão đầu này thật đúng là càng ngày càng không có tiến triển, chuyện nhỏ như vậy đều không kìm được!

Lý Sương Nhan không khỏi vì thế mà im lặng, thế gian chỉ sợ cũng chỉ có Lý Thất Dạ dám đánh giá Chiến Thần điện như thế.

- Tình huống chỉ sợ đối với chúng ta không ổn, nếu như không có Chiến Thần điện ủng hộ, không ngừng gây bất lợi đối với Cửu Thánh yêu môn, chỉ sợ đối với Tẩy Nhan cổ phái cũng không có lợi.

Lý Sương Nhan nhẹ nhàng mà thở dài một tiếng nói.

Lời nói của Lý Sương Nhan rất nhanh liền được nghiệm chứng, Lý Sương Nhan từ Cửu Thánh yêu môn truyền về tin tức chưa được hai ngày, Thánh Thiên giáo "Oanh" một tiếng vang lên thật lớn, tiếp theo một đạo thần quang vô tận phóng lên ca, một cái hoàng kiều từ hoàng thành của Bảo Thánh thượng quốc trực tiếp vươn ra, dọc theo hướng tới Tẩy Nhan cổ phái.

- Oanh oanh oanh!

Theo một trận tiếng oanh minh vang lên, một người bước lên thần kiều, một bước vạn dặm, thẳng đạp tới Tẩy Nhan cổ phái.

Trong lúc người này xuất hành, hoàng khí cuồn cuộn vô tận, đại đạo minh hòa, từng đạo pháp tắc đại đạo giống như thác trên trời đổ xuống, hoàng uy cuồn cuộn vô cùng, hoàng khí tịch quyển cả cương thổ Bảo Thánh quốc.

- Bảo Thánh Nhân Hoàng!

Thấy một người ở trên thần kiều một bước vạn dặm, tất cả mọi người không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Trên thần kiều, một trung niên hán tử tựa như đi dạo trong sân, một bước vạn dặm, trong nháy mắt đạp hướng Tẩy Nhan cổ phái, trung niên hán tử này mặc dù dáng người chưa nói là khổng lồ, nhưng mà cả khí thế nguy nga như kim sơn ngọc trụ, khí thế to lớn đủ để kình thiên. Nam tử thân mặc long bào, đầu đội hoàng quan, bễ nghễ thiên hạ, phong phạm một đời bá chủ thể hiện ra không sót chút gì.

- Bảo Thánh Nhân Hoàng nha!

Nhìn người nọ khí phách ngất trời, bễ nghễ thiên hạ, khí thế một đời bá chủ làm cho người ta lẩm bẩm nói.

Ở trong đại vực, bất luận là rất nhiều giáo chủ chưởng môn, hay là một ít lão bất tử của thế hệ trước đối với Bảo Thánh Nhân Hoàng đều rất là kiêng kỵ.

Ở đời trước, trong đại vực có hai đại thiên tài, đó chính là Bảo Thánh Nhân Hoàng của Bảo Thánh thượng quốc, cùng với Luân Nhật Yêu Hoàng của Cửu Thánh yêu môn.




COMMENT