Báo lỗi

Đế Bá

Chương 413: Tư Không Thâu Thiên (1)


Bốn người bọn họ một chạy một đuổi, đã đi qua một con đường lại một con đường lớn, về phần người đi đường đối với chuyện như vậy đã thấy nhưng không quái dị rồi, loại chuyện này mỗi ngày đều không biết sẽ trình diễn bao nhiêu lần!

Cuối cùng người bán hàng rong vô luận biến hóa như thế nào cũng không chạy thoát khỏi pháp nhãn của Lý Thất Dạ, sau khi hắn trốn vào một cái hẻm nhỏ, hắn lại không biến hóa nữa, hắn đứng lại, cũng lại không đào tẩu nữa.

- Điều này sao có thể!

Tiểu tặc không thể tin được nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, sắc mặt trở nên trắng bệch, nói:

- Chuyện này không thể nào, chín chín tám mươi mốt biến của ta chưa từng thất thủ qua, coi như là lão bất tử cũng không cách nào khám phá chín chín tám mươi mốt biến của ta, ngươi, ngươi đây là như thế nào mà làm được!

Đây đối với tiểu tặc mà nói, chín chín tám mươi mốt biến của hắn thần kỳ vô cùng, chưa từng có người nào có thể đoán ra được biến hóa của hắn, hắn từ một người biến thành một người khác, không người nào có thể liên hệ với hai người này, coi như là mở pháp nhãn ra cũng nhìn không ra sơ hở, thoạt nhìn giống như là người thật!

Nhưng mà hắn chín chín tám mươi mốt biến một mực không sai của hắn hôm nay dĩ nhiên là gặp phải khắc tinh, bất luận hắn biến thành cái gì, Lý Thất Dạ cũng có thể nhìn một cái liền biết được, đây quả thực là khó tin rồi!

Cho nên tiêu tiểu tặc này rung động nhìn Lý Thất Dạ đến ngẩn người, tính toán không chạy trốn nữa.

Rung động không chỉ là tiểu tặc, ngay cả Trì Tiểu Đao cùng Trì Tiểu Điệp hai tỷ đệ đều rung động rồi, bọn họ dùng pháp nhãn tới xem cũng hoàn toàn không nhìn ra sơ hở của tiểu tặc, từ một người biến thành một người khác, ở bọn họ xem ra, hai người này căn bản không có bất kỳ liên lạc nào! Hơn nữa tốc độ biến thân cực nhanh, trong nháy mắt mà thành, bọn họ cũng hoàn toàn không cách nào phân biệt thật giả.

Nhưng mà cái thuật biến hóa này có thần kỳ đi chăng nữa ở trong mắt Lý Thất Dạ lại không chịu nổi một kích, đây quả thực là khó thể tin vô cùng rồi.

- Chín chín tám mươi mốt biến, ngươi biết lai lịch chân chính của nó không?

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nhìn hắn một cái, phong khinh vân đạm nói.

Lý Thất Dạ vừa nói như vậy, tiểu tặc ngây ngốc một chút, hắn nhận được chín chín tám mươi mốt biến này có thể nói là một cái ngoài ý muốn, một cái trùng hợp, sau khi hắn tu luyện môn kỳ thuật này một mực phát huy ra chỗ dùng rất lớn, thường là để cho hắn gặp phải rất nhiều nguy hiểm đều có thể toàn thân trở lui, nhưng mà về phần lai lịch chân chính của chín chín tám mươi mốt biến hắn có thể nói là không biết gì cả.

- Chẳng lẽ ngươi biết lai lịch chân chính của nó?

Tiểu tặc ngẩn ngơ, sau đó hỏi ngược lại.

Lý Thất Dạ nhìn tiểu tặc một cái, nhàn nhạt nói:

- Ta so với ngươi càng biết rõ lai lịch của nó hơn!

Hắn làm sao có thể không biết lai lịch của Chín chín tám mươi mốt biến? Chín chín tám mươi mốt biến chính là hắn chế tạo nên, ở thời địa hoang mãng, thời điểm hắn còn chưa đủ cường đại, hắn với tư cách là Âm Nha từng dùng loại kỳ thuật này tránh được một lần lại một lần đuổi bắt!

Sau đó khi hắn chân chính cường đại, môn kỳ thuật này hắn đã rất ít khi dùng qua, tiện tai truyền cho một cái tiểu bối bên cạnh.

Thật này do đích thân hắn sáng chế, dùng để bỏ chạy vô số lần, thế gian còn có người hiểu rõ kỳ thuật này hơn so với hắn sao? Ưu điểm, khuyết điểm của môn kỳ thuật này hắn đều là rõ ràng trong đầu! Tiểu tặc ở trước mặt hắn sử dụng Chín chín tám mươi mốt biến, đó quả thật chính là múa rìu qua mắt thọ, tự tìm đường chết.

Chỉ bất quá tiểu tặc nằm mơ cũng không nghĩ tới người sáng tạo ra Chín chín tám mươi mốt biến đang đứng ở trước mắt, nếu như hắn biết mà nói, hắn cũng sẽ không sử dụng thủ đoạn như vậy rồi.

- Đem chân thân của ngươi lộ ra đi, đừng ở trước mặt ta đùa bỡn thủ đoạn!

Lý Thất Dạ thong dong tự tại nói.

Tiểu tặc nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ không nói lời nào, phải biết rằng hắn ở trước mặt ngoại nhân sẽ không dễ dàng lộ ra chân thân, cừu gia của hắn cũng không nhỏ, một khi bị người ta nhìn chằm chằm vào chân thân, vậy thì thảm rồi, nhất định sẽ bị khắp thiên hạ đuổi giết.

Lý Thất Dạ thấy tiểu tặc đang do dự, ung dung nói:

- Là chính ngươi tự lộ ra chân thân, hay là ta đích thân làm ngươi lộ ra, ngươi phải tin tưởng, ta tự mình xuất thủ, không quan tâm ngươi là ai, chỉ sợ đến lúc đó ngươi gục xuống liền vĩnh viễn không đứng dậy nổi!

Lời nói bình đạm mà thong dong của Lý Thất Dạ, ngữ khí là một điểm uy hiếp cũng không có, nhưng mà lúc nghe được lời này, hai tỷ đệ Trì Tiểu Đao cũng tốt, tiểu tặc cũng được, đều không khỏi trong lòng run lên, vào giờ khắc này bọn họ đều không nghi ngờ quyết tâm của Lý Thất Dạ.

Tiểu tặc hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng thân thể lóe lên một cái, nhất thời lộ ra một người khác, lộ ra chân thân của chính mình! Ở trước mặt người ngoài hắn sẽ không dễ dàng lộ ra chân thân, nhưng mà vào lúc này trực giác nói cho hắn biết, thiếu niên thoạt nhiên tuổi không lớn ở trước mắt này tuyệt đối còn phải nguy hiểm hơn trong tưởng tượng của hắn, chỉ sợ đúng như theo lời của thiếu niên này, nếu như chính mình không lộ ra chân thân, nói không chừng thật sự là phiền toái lớn rồi.

Thời điểm khi tiểu tặc lộ ra chân thân, hai tỷ đệ Trì Tiểu Điệp cùng Trì Tiểu Đao đều ngây ngốc một chút, ở trong ấn tượng của bọn họ, tiểu tặc này là một tên lường gạt thì hẳn là lớn lên có bộ dạng hèn mọn xảo trá, song trên thực tế, tiểu tặc trước mắt dĩ nhiên là dáng vẻ đường đường, tướng mạo tuấn lãng, vừa nhìn thấy tướng mạo như vậy của hắn làm cho người ta rất khó liên hệ hắn với tên lừa gạt.

Sau khi tiểu tặc lộ ra chân thân, hướng Lý Thất Dạ bái một cái, nói:

- Huynh đài thật sự khó lường, Chín chín tám mươi mốt biến của ta chưa từng thất thủ qua, trong nháy mắt chuyển đổi thành một người khác, căn bản là người khác nhìn không ra, huynh đệ lại nhìn một cái liền thấy được, điều này làm cho ta trăm mối vẫn không có cách giải.

- Bởi vì đó chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi!

Lý Thất Dạ nói, sau đó nhìn tiểu tặc, hai mắt ngưng tụ nói:

- Ngươi là như thế nào nhận được Chín chín tám mươi mốt biến, cái này ta không đi quản, nhưng mà từ hôm nay trở đi, ngươi nhớ kỹ hai chuyện cho ta, một là ở trước mặt ta phải biết điều một chút, là long thì cuộn lại, là hổ thì ngươi phải nằm úp xuống! Chớ đùa bỡn thủ đoạn với ta! Thứ hai, ta bất kể ngươi almf chuyện gì, làm chuyện tốt cũng được, chuyện xấu cũng xong, giả danh lừa bịp ta đều không hỏi, nhưng mọi sự lưu lại cho ta một điểm mấu chốt, không được vượt qua điểm mấu chốt này...

- ... Nếu như ngươi không làm được hai điểm này, liền từ đây trở đi không nên dùng Chín chín tám mươi mốt biến! Nếu như ngươi còn muốn dùng Chín chín tám mươi mốt biến liền phải tuân thủ hai điểm này cho ta, nếu không ta đích thân đem từng khúc xương của ngươi gỡ xuống, hiểu chưa!




COMMENT