Báo lỗi

Đế Vương Sủng Thần

Chương 121: Chương 88

Vân Thiển theo sau họ, nhưng phương hướng hoàn toàn ngược lại.

Nàng cố gắng áp chế cảm giác choáng váng trong người xuống, chạy tới rừng cây nhỏ đã mất dấu người, Vân Thiển nheo mắt lại, nhìn mảnh rừng xung quanh yên tĩnh.

“Ngươi quả nhiên vẫn đuổi theo…. khụ…..” Thanh âm của một nam nhân vang lên sau lưng Vân Thiển.

Nàng cau mày, xoay người nhìn về phía người kia.

“Là ngươi…..” Giọng nói của Vân Thiển vẫn thanh nhã dễ nghe như vậy, nhưng bên trong ẩn chứa chút lạnh lẽo.

Trải qua một lần đại chiến, ở trong lòng nàng, những người này giống như kẻ thù không đội trời chung. dienđan,lq,quydon

Vân Thiển lạnh lùng nhíu mày, giọng nói không mang một tia tình cảm, “Lá gan của ngươi cũng lớn, còn dám đến trước mặt ta.”

Thích Uẩn Cẩm một thân trường bào đen, đứng ở trước mặt Vân Thiển, nhìn nàng qua mặt nạ, đôi mắt nàng lạnh lẽo khiến tim hắn đau nhói, trên chiến trường người kia đã từng cầm kiếm đâm kiếm, không chút do dự mà đâm về phía hắn.

Có lẽ vết thương kia không làm hắn đau đớn như vết thương trong lòng, gương mặt tuấn tú lạnh lẽo khẽ tái nhợt.

Hắn tươi cười đắng chát, “Bản cung tới mời Vân đại nhân đến Thuật quốc làm khách…..” Hắn trực tiếp nói rõ ý định.

“Cái gì?” Vân Thiển sững sờ, nhìn nam nhân tà ác lãnh khốc trước mặt, trong lòng có thêm một tầng phòng bị, có lẽ do nàng mang thai, thế nhưng không cảm thấy trong bóng tối có người ẩn nấp.

Đây là tình huống chưa bao giờ có, xem ra, Thích Uẩn Cẩm đã sớm có chuẩn bị mà đến.

“Chẳng lẽ Vân đại nhân còn chờ bản cung cho kiệu lớn tám người khiêng đến đón hay sao?” Giọng nói của hắn lạnh lùng, tròng mắt nhìn về phía Vân Thiển cũng co lại.

“Hừ, nếu bản đại nhân không muốn đi, chẳng lẽ thái tử Thuật quốc muốn ép buộc hay sao?”

Vân Thiển không đoán ra ý tứ đối phương cho nên nàng không dám hành động thiếu suy nghĩ, như vậy sẽ bất lợi với mình.

Nàng nghiêng người khoanh tay, lạnh lẽo nhìn vào khuôn mặt tươi cười của Thích Uẩn Cẩm, hận không thể lấy khuôn mặt kia xuống.

Chính nam nhân này, chính hắn liên thủ cùng người khác, ở trên chiến trường làm Độc Cô Úy bị thương thành như vậy, sự thanh nhã của nàng bỗng chốc trở nên đầy sát khí.

Người ta nói nữ nhân mang thai tính tình không tốt, quả nhiên không sai.

Nếu là Vân Thiển lúc bình thường, khi đối mặt với kẻ thù như thế này nhất định sẽ không để lộ sự tức giận của bản thân, nhưng bây giờ, vừa nhìn thấy người nam nhân này, nàng lại không khống chế được tâm tình của mình.

“Nếu Vân đại nhân nhất định như thế, bản cung tới một lần làm sao phòng bị đây?” Hắn mím môi, ho khan một tiếng.

Nghe tiếng ho khan của người đối diện, Vân Thiển khẽ phủi áo trắng, thu hồi sự tức giận của mình, tức giận rất dễ làm người ta mất đi năng lực suy nghĩ, “Nguyên nhân?”

Dùng từ dễ nghe, muốn nàng đi Thuật Quốc làm khách, chỉ sợ thực chất lấy nàng để uy hiếp Độc Cô Úy, những người này tự cho mình là gì, nghĩ rằng Độc Cô Úy nhu nhược vậy sao?

Vân Thiển không nói chuyện nữa, lẳng lặng chờ đối phương nói ra mục đích chính.

Trong rừng yên tĩnh khác thường, một cơn gió lạnh thổi tới làm bay vạt áo của cả hai người, làm rối loạn vài sợi tóc của Vân Thiển.

Thích Uẩn Cẩm nhìn Vân Thiển hồi lâu……

“Bản cung xin Vân đại nhân gả sang Thuật quốc…..”

Vân Thiển hoàn toàn ngu người……. Cái này….tình huống thế nào? Không phải muốn đánh nhau sao, tại sao lại trở thành mình gả cho Thuật quốc?

“Nhưng, nhưng mà, người không biết ta là nam nhân hay sao?”

Người biết nàng là nữ nhân không nhiều, tin tức hẳn không truyền đi nhanh như vậy mới phải, Vân Thiển khiếp sợ nhìn người nam nhân mình vừa giận giữ muốn đánh chết.

Sự giận dữ của nàng bởi vì một câu nói của hắn mà tan thành mây khói, nhất thời chưa tiêu hóa hết chuyện này.

“Bản cung thích ngươi, coi như ngươi là nam nhân thì thế nào…...” Thích Uẩn Gấm nghiêm túc nói, nhìn vẻ mặt hắn không giống nói đùa.

Vân Thiển dở khóc dở cười, mình cũng đả giả nam rồi, không ngờ còn có thể bị nhiều nam nhân nhìn trúng như vậy, đáng sợ hơn là, còn bắt mình gả?

Độc Cô Úy và Độc Cô Hồng thích nàng thì thôi đi, nhưng người nam nhân trước mắt này mới tiếp xúc vài lần cũng bắt mình gả cho hắn, như vậy có phải quá buồn cười hay không?

Đột nhiên, Vân Thiển cười yếu ớt, rồi đến mê người.

Thích Uẩn Cẩm đối diện nhíu mày, “Ngươi cười cái gì, chẳng lẽ bản cung không thể thích ngươi? Ngươi cảm thấy buồn cười như thế sao? Độc Cô Úy có thể thích, tại sao bản cung không thể?”

“Khụ khụ khụ…..” Vân Thiển chợt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT