Báo lỗi

Đế Vương Sủng Thần

Chương 123: Chương 90

“Lô Quốc Thái tử, đây là ý gì?” Thích Uẩn Cẩm lạnh lùng nhìn đoàn người vây xung quanh mình, nơi này là địa bàn của Lô Quốc, người của bọn họ căn bản không vào được, không giống như Thái tử Lô Quốc phách lối mang theo quân đội của mình xông đến.

Đôi mắt hoa đào của Tây Lâu Mạch khẽ nhướn, dời tầm mắt về phía Vân Thiển, “Ý của bản cung giống với Thái tử Thuật Quốc! Như thế, có được không?”

Thái tử Thuật Quốc lớn mật đuổi theo, vì sao mình không thể giành Vân Thiển lại bên người, để cho bọn họ biết hắn, Tây Lâu Mạch cũng có năng lực giữ được Vân Thiển, qua đó hạ thấp nam nhân Độc Cô Úy kia.

“Ai cũng đừng nghĩ đụng vào một sợi tóc của nàng!” Độc Cô Hồng né người sang một bên, thủ hộ bên cạnh Vân Thiển, đây là điều tốt nhất mà hắn có thể làm.

Chỉ tiếc, Vân Thiển không muốn thấy Độc Cô Hồng như vậy, hắn làm như vậy khiến nàng cảm giác như bản thân nợ hắn, loại gông xiềng đeo lưng này chèn ép nàng rất khó chịu, cho nên, dù nàng không thể bảo vệ mình, cũng không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

“Độc Cô Hồng, ngươi đi….” Vân Thiển không muốn nhìn hắn bảo vệ mình.

“Thiển nhi!” Độc Cô Hồng nhìn sâu vào nàng, đôi mắt đen nhiễm chút ánh sáng khiến Vân Thiển không cách nào đối mặt, nàng quay mặt đi, cổ họng lại một trận ghê tởm.

“Ta không cần!” Trực tiếp cự tuyệt, nếu như hắn ở bên nàng, chỉ càng thêm khổ sở, cho dù buông tay thì cũng nên rời xa nàng.

Độc Cô Hồng không nói chuyện, vẫn đứng tại chỗ gắt gao nhìn nàng, ánh mắt giống như đêm hôm đó ngăn Vân Thiển lại.

Dưới mặt nạ, Vân Thiển nhìn nghiêng, khóa chặt trên người Tây Lâu Mạch, “Tây Lâu Mạch, ngươi làm như vậy chỉ sợ chuyện kia lại tái diễn ngay tại đây.”

Thanh âm Vân Thiển rất nhẹ, chậm rãi, không nhìn ra cảm xúc, giống như người vừa rồi mới ói không biết trời đất không phải là nàng.

Ánh mắt Tây Lâu Mạch khẽ dừng, người trước mắt này so với khi hắn gặp ở Nhã Các còn hấp dẫn hơn, khiến hắn không thể dời mắt dù chỉ một khắc.

“Ở trên chiến trường ngươi không giết được bản cung, ở chỗ này...cũng như vậy!” Tây Lâu Mạch khẽ nhướn mày, giọng điệu có phần uy hiếp.

Ở trên chiến trường, Vân Thiển cùng mấy chục vạn đại quân cũng không đánh chết được hắn, nhưng bây giờ, quân không có, muốn lấy được đầu hắn không khó cũng không dễ, bởi vì hắn không liên thủ cùng Thích Uẩn Cẩm.

“Hừ, vậy thì nhìn thử một chút, kẻ ngăn ta….chết!” Chữ chết vừa nói ra, bóng dáng Vân Thiển đã bay nhanh ra ngoài, thẳng đến đình đầu Tây Lâu Mạch.

Tây Lâu Mạch nhíu mày, khí thế này của nàng tuyệt không thua kém đêm hôm đó ở trên chiến trường, Vân Thiển bất chấp tất cả nâng kiếm xông lên, khiến cả đại quân trở tay không kịp, hắn còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng nàng đã đến trước mặt rồi.

uyenxuwn.... nnnn

Tây Lâu Mạch buộc phải xuất chiêu, hai người chạm mặt nhau, sau lưng đại quân phản ứng kịp, bảo hộ phía trước hắn.

“Ta nói rồi, ai ngăn ta thì phải chết!” Nhuyễn kiếm Vân Thiển vạch một đường, máu bắn tung tóe, một hàng người bay ra ngoài, máu nhuộm đỏ bạch y của nàng, mặt Vân Thiển không đổi sắc, giống hết thần Tu La từ địa ngục trên chiến trường hôm đó.

Vân Thiển đánh một trận mà thành danh, trong đại quân đa số đã gặp qua bộ dạng Vân Thiển lúc giết người, tàn nhẫn, máu lạnh, nhìn trận chiến này, trong lòng bọn họ đã sợ hãi đến không chịu nổi.

Cho nên Vân Thiển vừa xuất chiêu, những người này căn bản không thể chống đỡ.

Sắc mặt Tây Lâu Mạch run lên, ba gã hộ vệ sau lưng rút kiếm chống đỡ.

Vân Thiển nhún chân, tung người lên không, kiếm trong tay đánh tan trận pháp của ba người.

Ba người kinh hãi, không ngờ trận pháp của bọn họ nháy mắt đã bị Vân Thiển đánh tan, phần lực này quá đáng sợ, sắc mặt họ chìm xuống, không dám kinh thường nàng.

Sau lưng Độc Cô Hồng và Thích Uẩn Cẩm đánh nhau khó phân thắng bại, một người luôn xông về phía Vân Thiển, một người luôn chặn động tác, không ai dám xem thường đối phương.

Độc Cô Hồng là môn chủ La Sát Môn, võ công dĩ nhiên cao cường, nếu không thì Thủy Thu Hương đã không nhường vị trí môn chủ lại cho hắn.

“Hí, hí, hí…..” Tiếng xé vải vang lên ba tiếng, ba người đều bị nhuyễn kiếm của Vân Thiển cắt một đường trước ngực, miệng phun ra một búng máu.

Ba người hoảng hốt, dưới tình huống này còn bị Vân Thiển đả thương, bản lĩnh đáng sợ như vậy không có bao nhiêu người, huống chi nàng đả thương ba người bọn hắn cùng lúc.

Giỏi cho một kẻ ai ngăn thì phải chết.

Nếu không phải ba người nhanh hơn một bước, kiếm kia không phải cắt ngực bọn hắn mà là cổ của bọn hắn rồi, nghĩ đến đây, ba người đồng thời rùng mình.

Bề ngoài Vân Thiển không khiến bất kì kẻ nào e ngại, chỉ khi rút kiếm mới trở thành Diêm La địa ngục, lấy mạng người không chớp mắt, giống như giờ phút này vậy.

Vân Thiển biết nếu nàng ở đây đánh chết thái tử hai nước, thiên hạ này nhất định đại loạn, khi đó, hai nước lại tấn công Thánh Hoàng triều một lần nữa.

Nhưng cho dù thiên hạ có đại loạn, Vân Thiển cũng không muốn bỏ qua cơ hội tốt trước mắt, dốc hết toàn lực hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Tây Lâu Mạch đã hai lần thấy Vân Thiển như vậy, đôi mắt hoa đào nheo lại, bỗng bay qua trước mặt ba người, giằng co cùng với Vân Thiển, ba người kia thấy thế cũng đồng thời hỗ trợ Tây Lâu Mạch.

Bốn đánh một.

Nhưng Vân Thiển vẫn như cũ, không hề rơi vào thế hạ phong, ngược lại bọn Tây Lâu Mạch còn bị bức phải lui về phía sau.

Nhuyễn kiếm nhuốm máu trong tay Vân Thiển tung hoành, nàng cố cắn răng, cho dù sắc môi tái nhợt, nhưng chiêu thức trong tay vẫn vững vàng, một



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT