Báo lỗi

Đế Vương Sủng Thần

Chương 124: Chương 91

Khi bọn hắn không có bất kì chuẩn bị gì, một bóng dáng màu đỏ từ không trung bay xuống, sau lưng là mười nữ tử áo trắng che mặt phi thân tới, nâng một cỗ kiệu màn tơ màu trắng.

Đó là thập đại thị nữ của La Sát Môn, Thủy Thu Hương mặc dù nhường chức trưởng môn cho Độc Cô Hồng, nhưng thập đại thị nữ vẫn thuộc về nàng, trung thành suốt đời với nàng, chỉ nghe lệnh nàng.

Nhìn những người này, tất cả đều bất động.

Vân Thiển từ trong ngực Độc Cô Úy xoay người lại, nhìn nữ tử áo đỏ trước mặt, tim đập mạnh.

Nữ nhân này xuất hiện vào lúc này khiến người ta không khỏi hoài nghi động cơ của nàng ta, bởi vì chỉ cần nữ nhân này xuất hiện, chắc chắn có chuyện phát sinh.

Vân Thiển nhướn mày, môi mím chặt, im lặng nhìn đoàn người chạm đất.

Bản lĩnh như vậy, sử dụng khinh công khiêng kiệu, phải có nội lực thâm hậu như thế nào mới làm được, mười nữ tử này không hề kém so với Thấm Lan, thật khiến người ta kinh hãi.

Vân Thiển lần đầu tiên nhìn thấy một màn này, người khác lại càng chưa từng thấy qua, kể cả Độc Cô Hồng là môn chủ La Sát Môn cũng không biết những thị nữ này từ đâu mà có, cho tới bây giờ mới chỉ nghe nói La Sát Môn có thập đại thị nữ, nhưng đây là lần đầu tiên mà hắn nhìn thấy.

Trận thức như vậy khiến người ta không thể không phòng bị, đặc biệt là người của Vân Thiển cách một biên giới, không có nguồn chi viện, cho dù võ công cao cường đến đâu, cũng không thể đồng thời đối phó những người này.

Hồng Y vừa rơi xuống, hướng Hoa Huyên Lãnh mà đến.

Tầm mắt của bọn họ đồng nhất nhìn vào mười thị nữ nâng kiệu, nói chính xác là muốn biết nhân tài bên trong.

Thần bí như thế, Vân Thiển nghĩ tới người mà Thủy Thu Hương nói qua, nhưn cũng chỉ là suy đoán, chỉ là, người kia thật…..

Thủy Thu Hương dừng lại, ánh mắt giao nhau.

“Thỉnh thần y giúp đỡ tại hạ cứu một người!” Thủy Thu Hương mang theo thỉnh cầu, nhìn về phía Hoa Huyên Lãnh bên người Vân Thiển.

Nghe được hai chữ thần y, thân phận Hoa Huyên Lãnh khiến mọi người hít một ngụm khí lạnh, thần y trong truyền thuyết lại trẻ tuổi như vậy?

Thân phận Hoa Huyên Lãnh đích xác là nên hoài nghi, ai kêu người trước mắt trẻ tuổi như vậy, bọn họ có chết cũng không ngờ hắn là danh y đệ nhất thiên hạ, tiếng tăm của hắn cũng sánh ngang với Vân Thiển.

Vân Thiển đối với tuổi thực tế của Hoa Huyên Lãnh cũng không thấy kinh ngạc, người tài giỏi không quyết định bởi tuổi tác, mà là bằng kinh nghiệm để chứng minh.

Hoa Huyên Lãnh thấy nữ nhân áo đỏ vừa đưa ra lời thỉnh cầu, cũng không vui mừng, đừng thấy Hoa Huyên Lãnh như vậy, tính tình hắn tương đối cổ quái, không đặc biệt yêu thích thứ gì, chỉ là không thích bị người khác mời đi chữa trị như vậy.

Nghe thì như là thỉnh cầu, nhưng nếu ngươi không trị, thì chính là phải bỏ mạng tại đây, cảm giác không thích bị người khác ra lệnh, huống chi hắn đường đường là một thần y.

Hoa Huyên Lãnh khẽ cười, “Nêu tại hạ không trị thì sao?” Hắn cũng là nam nhân cao ngạo, không cho phép mình nhận lệnh của một nữ nhân không quen biết.

Thủy Thu Hương nghe vậy, hàn khí trong mắt phóng ra, “A, thần y có yêu cầu gì cứ nói, ta sẽ tận lực thỏa mãn.” Vì người kia, bây giờ bảo Thủy Thu Hương làm gì nàng cũng nguyện ý.

“Thật sự cái gì ngươi cũng nguyện ý?” Hoa Huyên Lãnh tiến lên một bước, cười hỏi.

Thủy Thu Hương mím môi gật đầu.

Thủy Thu Hương làm người ta thật nghi ngờ, không biết trong kiệu là thần thánh phương nào, mọi người không tự chủ được nhìn xuyên qua màn lụa trắng, cố gắng thấy rõ người bên trong.

Tầm mắt Vân Thiển đặt vào cỗ kiệu trắng, nàng muốn tiến gần hơn để xem lại bị Độc Cô Úy kéo vào trong ngực, “Thiển nhi!”

Có hắn ở đây thì để cho hắn giải quyết là tốt rồi, mọi chuyện không cần nàng ra mặt, nàng như vậy khiến hắn đau lòng.

Biết Độc Cô Úy sẽ kích động, nhưng bây giờ Vân Thiển đã bình tĩnh lại, không phải vạn bất đắc dĩ thì nàng sẽ không ra mặt vào thời điểm này.

“Chỉ cần ta làm được, thỉnh thần y ra điều kiện!” Thủy Thu Hương giữ lại ranh giới cuối cùng, nếu mình không làm được, cũng không còn người gượng ép, nàng là nữ nhân có thể nói chuyện không giữ lời, chỉ là nếu Hoa Huyên Lãnh không đồng ý, kết quả chỉ có một.

Hoa Huyên Lãnh mím môi cười lạnh: “Thấy vị phu nhân này một chút thành ý cũng không có.” Thông minh như hắn làm sao không biết suy nghĩ của Thủy Thu Hương.

Mình đồng ý cũng được, không đồng ý cũng được, kết quả vẫn như cũ.

“Thần y, bây giờ ta không có kiên nhẫn….” Thủy Thu Hương lạnh lùng trầm giọng.

Không có người nào nghe thấy vậy có thể bảo trì được bình tĩnh, Hoa Huyên Lãnh khẽ hừ một tiếng, khinh thường



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT