Báo lỗi

Đế Vương Sủng Thần

Chương 125: Chương 92

“Vậy thì thử một chút...” Thủy Thu Hương tăng sức lực trong tay, sắc mặt Hoa Huyên Lãnh biến đổi.

“Coi như bây giờ ngươi giết hắn, đối với chúng ta mà nói, cũng chẳng có tổn thất nào….” Độc Cô Úy nhìn ra, lần này Thủy Thu Hương thực sự nổi sát tâm, nếu Hoa Huyên Lãnh không đồng ý, có lẽ đầu của hắn sẽ thuận lợi rơi xuống đất.

“Vị phu nhân này, ngươi xuống tay có thể nhẹ hơn một chút hay không?” Hoa Huyên Lãnh ngượng ngùng cười, hoàn toàn không có giác ngộ rằng mình sắp chết trong tay người khác.

“Ừ….” Thủy Thu Hương lôi Hoa Huyên Lãnh về phía cỗ kiệu, hắn bất đắc dĩ nhìn hồng y nữ tử cậy mạnh trước mặt mình, không hề có chút phản kháng.

Thủy Thu Hương ấn đầu hắn vào trong kiệu, hung tợn nói: “Cứu hắn, không cứu được hắn ngươi cũng phải chết….”

Đáng thương cho Hoa Huyên Lãnh chỉ có thể khoát tay, “Vị phu nhân này, ngươi buông phải tại hạ ra thì mới xác định kĩ có cứu hay không…...”

“Ngươi dám!” Thủy Thu Hương lạnh lùng nói, ở La Sát Môn không có một ai dám phản kháng mệnh lệnh của nàng, mà thần y trước mặt này khiến cho nàng hầu như không còn kiên nhẫn.

“Ai!” Hoa Huyên Lãnh khẽ thở dài, “Vị phu nhân này, coi như tại hạ sợ ngươi, phiền ngươi buông tay, nếu người bên trong không kịp thời cứu có lẽ sẽ mất mạng, cho dù ngươi dùng thuốc cũng không khá hơn được.”

Thủy Thu Hương nghe vậy vội vàng buông ra, “Cứu người!”

Hoa Huyên Lãnh bất đắc dĩ, chỉ đành vén rèm lên, Hoa Huyên Lãnh biến sắc, “Là hắn!”

Thủy Thu Hương lạnh lùng nhướn mày, “Cứu người, ai cho ngươi nhiều lời như vậy?”

Hắn từ trong cơn chấn kinh hoàn hồn, bất đắc dĩ cười nói: “Nghe nói Thánh hoàng đế bị chính người mình yêu đâm chết, thì ra là thật.”

Thủ Thu Hương biến sắc, “Tiểu tử thối!”

“Ta biết rõ nên làm thế nào, kính xin phu nhân dời kiệu đến nhà trọ, chỗ này không có cách nào làm vì đồ của tại hạ để ở đó.”

Thấy người này, Hoa Huyên Lãnh đã quyết định cứu hay không cứu, cứu giúp thiên hạ tránh được đại loạn, không cứu thiên hạ tất loạn, nữ nhân này là tiền hoàng hậu, nếu thật sự để nàng đánh Thánh Hoàng triều, thiên hạ sẽ không có ngày an bình.

“Được!” Thủy Thu Hương lập tức bảo thị nữ nâng kiệu trở về.

Hoa Huyên Lãnh quay đầu lại cười với Thấm Lan, “Giải quyết xong chuyện ở đây, ta sẽ đi Thánh Hoàng tìm nàng, Hoàng đế Thánh Triều chắc không để ý việc có thêm một người nữa phải không?”

Vế sau đúng là nói cho Độc Cô Úy nghe. Độc Cô Úy nhếch môi cười, “Trẫm không ngại có thêm một thần y!” Ý tứ đã rất rõ ràng rồi.

Người đó là Cô Thiên Quyết, bọn họ cũng đoán được, người đó còn lưu lại một hơi thở, năm năm trước, Thủy Thu Hương không hạ tử chiêu, đâm lệch kiếm một chút.

“Nhớ kĩ lời ngươi nói, nếu hắn tỉnh, các ngươi phải biến mất.” Vân Thiển nhắc nhở.

Thủy Thu Hương cẩn thận dò xét nam tử bạch y đứng bên cạnh Độc Cô Úy, hai người là một đôi trời sinh, không khỏi khiến nàng ta nhíu mày.

Con trai mình lại đứng bên cạnh bọn họ, nhớ ngày đại chiến đó, Độc Cô Hồng quyết tuyệt ra đi, khiến cho người mẫu thân như nàng hết sức đau lòng.

Độc Cô Hồng không đổi sắc nhìn Thủy Thu Hương, nó từng nói qua, nàng không phải mẹ nó, từ khi nó sinh ra, nàng chưa một lần làm hết chức trách của người mẫu thân, nàng không có tư cách.

“Chỉ cần hắn tỉnh lại, ta sẽ thực hiện lời hứa của mình!” Thủy Thu Hương nói được làm được.

“Như vậy thì tốt!” Vân Thiển cong môi mỏng, như vậy lúc Độc Cô Quyết tỉnh lại, Thủy Thu Hương sẽ biến mất khỏi thế giới của bọn họ, không lưu lại dấu vết, hắn vĩnh viễn cũng không nhớ lại.

“Vân đại nhân, mặc dù thân thể ngươi không đáng ngại, nhưng nếu ngươi lại sử dụng nội công, sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng.” Hoa Huyễn Lãnh thật lòng nói, lần này cũng không phải lừa gạt.

Vân Thiển nhướn mày, nàng tất



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT