Báo lỗi

Đế Vương Sủng Thần

Chương 126: Chương 93

Vân Thiển nhìn về phía Tây Lâu Mạch vừa phát ra tiếng nói.

Hắn nhìn nàng, hồi lâu, đôi môi tái nhợt mấp máy, “Nếu như, nếu như người ngươi gặp trước là a, ngươi có đối đãi với ta giống như hắn hay không?”

Mùi máu tanh xông lên theo làn gió, không có một ai nói chuyện, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập, tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt vào bay y thiếu nữ, đôi mắt dưới mặt nạ không người nào có thể thấy rõ.

Gió thổi qua vạt áo, Cô Độc Úy nắm chặt tay nàng, hắn có chút khẩn trương.

“Không biết…..”

Vân Thiển phá vỡ sự yên lặng ngắn ngủi.

Tây Lâu Mạch cười tự giễu, trong lòng đau đớn không nói ra được, nhưng vẫn muốn lấy đáp án, “Tại sao…..” Rất khó hỏi vấn đề đó.

Cô Độc Úy không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt tay nàng.

Vân Thiển ngửa đầu nhìn vào mắt hắn, nàng biết, hắn yêu thương nàng, chỉ có hắn mới đi vào tim nàng, “Bởi vì, ngươi không phải người mà ta thích!” Thanh âm thanh nhã của Vân Thiển truyền đến.

Tây Lâu Mạch sững sờ, ngay sau đó cười tự giễu, vung tay, cho đại quân rút lui.

Thích Uẩn Cẩm phức tạp nhìn Vân Thiển một, xoay người đi theo phương hướng khác, hai nam nhân này, không biết mang theo tâm tình nặng nề như thế nào, nhưng nàng biết, một năm sau, có lẽ sẽ không gặp lại.

Một năm này rất ngắn, nhưng trong một năm này đủ để rất nhiều biến hóa xảy ra, lần này bọn họ buông tay đã định trước, cả đời này chỉ có thể đứng xa nhìn Vân Thiển hạnh phúc, chỉ có thể nhìn…..

Vân Thiển lại nhìn sang Cô Độc Hồng, đôi môi dưới mặt nạ mấp máy, “Hi vọng ngươi có thể tìm được hạnh phúc của mình…..”

Nàng cuối cùng không biết nên nói gì với hắn, đây là lời cuối cùng trước khi chia ta, sau đó, nàng nắm ta Cô Độc Úy, đưa lưng về phía Cô Độc Hồng.

Cô Độc Hồng nhìn hai bóng dáng kề cận nhau phía trước, xoay người, dứt khoát mang theo La Sát Môn thoái ẩn giang hồ, bên cạnh nàng đã có người bảo vệ, mình căn bản là dư thừa.

Thiển nhi, hy vọng nàng hạnh phúc!

Gió thổi từ bốn phương tám hướng, mỗi người có một lối đi riêng cho mình, kết thúc từ nơi này, thiên hạ sẽ không còn chiến tranh, tối thiểu hạ sẽ hòa bình trong một thời gian, không ai biết, hiệp ước đó đang nằm trong ngực Vân Thiển.

“Thiển nhi, chúng ta hồi triều thành thân có được không?” Cô Độc Úy ôm lấy Vân Thiển, nhẹ nhàng hỏi.

Vân Thiển ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, lấy giọng dịu dàng chắc chắn nói: “Được!”

Cô Độc Úy cong môi, cười vui vẻ.

Khi Vân Phi, Lạc Song nhận được tin tức bọn họ sắp đại hôn, không để ý đến thú vui tiếu ngạo giang hồ mà vội vàng chạy về.

Tổ phụ, tổ mẫu của Vân Thiển đã biết nàng không phải nhi tử từ lâu, chấn kinh đến nỗi chạy từ quê lên, nhưng cuối cùng vẫn là Vân Thiển mất bao công sức khuyên nhủ mới không huyên náo quá lớn.

Họ cũng già rồi, biết Vân Thiên vô hậu, nhưng nếu nàng là hoàng hậu không giống như vậy, lợi dụng việc này khống chế cả hai.

Cô Độc Úy vừa về tới triều đã công bố chuyện đại hôn của hai người với cả thiên hạ, thiên hạ lập tức xôn xao.

Vân công tử, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân lại là nữ tử, hơn nữa sắp trở thành hoàng hậu.

Tin tức này thật khiến lòng người kinh ngạc.

Hoàng đế Thánh triều đại hôn, khắp chốn vui mừng.

Những đại thần từng cực lực phản đối Vân Thiển nay cũng biết điều ngậm miệng, nữ nhi người ta cũng mang long thai rồi, bọn họ còn có thể nói cái gì…. Cũng không ai biết chuyện sẽ phát triển đến bước này.

Ngày đại hôn, mười dặm phố dài trải thảm đỏ, còn có vô số chủng loại hoa hồng rải đường đón kiệu.

Hoàng đế tự mình đón kiệu, tự mình đón thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hôm nay là một ngày đáng nhớ.

Lô Quốc.

Tây Lâu Thiên nghe tin đại hôn, vẻ mặt rơi lệ, ông trời thật biết hành hạ người, thì ra người trong lòng nàng lại là một nữ nhi.

“Công chúa!” Sau lưng mấy nha hoàn đặc biệt khó chịu.

“Khó trách nàng ấy lại cự tuyệt ta, khó trách hoàng huynh đối với nàng ấy nhớ mãi không quyên, vì nàng mà nguyện tranh đoạt giang sơn, chỉ có nàng ấy mới là người xứng để tam quốc tranh giành.”

Tây Lâu Thiên đứng trước cửa sổ, lẳng lặng lau nước mắt, bên ngoài gió thổi, lá rơi đầy đất, trong lòng bi thương.

“Thay ta gửi một phần quà đến Thánh Hoàng Triều, nói với bọn họ, ta chúc họ tân hôn hạnh phúc!” Sau khi nói xong với cung nữ, nàng bước ra khỏi điện.

“Vâng!” Cung nữ cung kính cúi đầu, theo phân phó của công chúa mà làm.

Tây Lâu Thiên đi từ Thiên điện đến điện Thái tử, mùa đông đã qua, nhưng mà trong hoàng cung Lô quốc là một mảnh yên lặng, cả tòa thành vây trong bị thương, lạnh lẽo đến mất cảm giác.

Tây Lâu Thiên không biết hoàng huynh nghĩ như thế nào, khi nàng nhận được tin này, trong lòng, ở một góc nào đó có thứ gì dần sụp đỏ, không cách nào bù đắp.

Nàng hy vọng hoàng huynh của mình thành toàn cho người mình yêu, nàng không hề đồng ý với cách làm cướp đoạt của hắn, phải giống như Hồng Vương gia, hành động phóng khoáng.

Bóng dáng Tây Lâu Thiên đi trên hành lang dài trống trải



  •   Chương trước


COMMENT