Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 12: Sơn Vũ tới

Kiều Vi Nhã gọi được cho Cổ Khánh Song là lúc cô ta vừa mới lên xe buss, vừa thấy điện thoại gọi đến liền tức giận ấn phím nghe, “Kiều Vi Nhã, cô dạy con kiểu gì đấy hả! Trách không được cô có quan hệ tốt với Mã Vân Vân, thì ra hai người là cá mè một lứa, vốn hôm nay tôi đến là muốn nói với cô một việc quan trọng, hiện tại thì quên đi!” Nói xong, cô ta liền ngắt điện thoại. .

Kiều Vi Nhã một chữ còn chưa nói, cười khổ nhìn thím Lâm, “Thím Lâm, chuyện này không thể trách thím được, người nhà bọn họ cho tới bây giờ đều như vậy cả .”

Thím Lâm đã sớm gặp qua ba em gái cực phẩm của Cổ Khánh Nhất, hơn nữa quan hệ của Kiều Vi Nhã cùng nhà bọn họ bà thấy rất rõ, nhìn vẻ mặt mỏi mệt của Kiều Vi Nhã, bà ngược lại khuyên Kiều Vi Nhã nghĩ thoáng một chút. .

Thím Lâm cầm chìa khóa đi ra, Kiều Vi Nhã mở cửa, vốn muốn về nhà sau đó đi mua thức ăn, hiện tại cô lại không có tâm tình , thím Lâm nhìn bộ dáng dựa vào sô pha như muốn ngủ của cô, đau lòng nói: “Mẹ Đồng Đồng, thím thấy hay cháu cũng đừng nấu cơm , đến nhà thím ăn bánh trẻo đi.”

Vừa dứt lời, điện thoại lại kêu . .

Kiều Vi Nhã áy náy cười, nhận điện thoại thì ra là Mã Vân Vân, Mã Vân Vân hỏi cô ở chỗ nào, muốn cùng cô gặp mặt.

Hai người đều làm buôn bán lớn ở Trung Đại, thường hay gặp mặt, bây giờ Mã Vân Vân đột nhiên tìm cô không biết có chuyện gì sảy ra?

Hai người hẹn gặp nhau tại cám cơm Đinh gia. .

Bánh trẻo không được ăn, hơn nữa, Mã Vân Vân luôn cường điệu mãi, không cần dẫn theo con, Kiều Vi Nhã đành phải gửi con ở nhà thím Lâm, dắt xe đạp ra khỏi viện, quán cơm Đinh gia ở hẻm Vĩnh Hạm, ngay bên cạnh Phúc Nguyên Cư. .

Mã Vân Vân đã đến, đang ở cửa chờ cô, thấy cô tới nơi, lôi kéo cô lên phòng nhỏ trên tầng hai.

Chủ quán cơm Đinh gia là đồng hương của Mã Vân Vân và Mạnh Kì, đều cùng một thôn với bọn họ . .

Mã Vân Vân đóng cửa phòng, thần sắc phức tạp nhìn Kiều Vi Nhã, cắn môi, muốn nói gì lại thôi. .

Kiều Vi Nhã bật cười nói: “Vân vân, em nói có chuyện cần bàn, nhưng nhìn bộ dạng của em hiện giờ, người khác nhìn vào lại tưởng em bị táo bón?”

Không ngờ Mã Vân Vân cũng không cười, dường như đã hạ quyết tâm, sau khi trầm ngâm một lúc lâu mới nói, “Chị Vi, em nói cho chị biết, Cổ Khánh Nhất muốn ly hôn với chị, hắn muốn ở cùng một chỗ với người đàn bà từng nổi danh là tình nhân của một quan lớn- chủ khách sạn La Mã , hình như còn mang thai , chị cần phải có biện pháp gì đó, đừng để bị hắn lừa, mẹ Cổ Khánh Nhất không phải tìm người đến cửa hàng của chị sao? Nghe nói cô ta đến cửa hàng chị là muốn lấy toàn bộ tiền của chị ra, còn có, chị phải cẩn thận tranh chữ trong nhà, nghe nói bên trong có một bức họa là bút tích thật của một hoàng đế đời Tống, rất đáng giá, , ả Tiêu San kia nói, chỉ cần Cổ Khánh Nhất lấy được bút tích thực đó, sẽ lập tức kết hôn cùng hắn. . . . . .” .

Mã Vân Vân nói không ngừng, đồng thời cũng không quên quan sát sắc mặt Kiều Vi Nhã , Kiều Vi Nhã vẫn thực bình tĩnh, bình tĩnh làm cho cô sợ hãi, cho đến khi nói đến bút tích thật, sắc mặt Kiều Vi Nhã mới xảy ra biến hóa. .

Kiều Vi Nhã nghĩ cũng không dám nghĩ đến nguyên lai tâm tư của Cổ Khánh Nhất đúng thật là đặt ở trên đống tranh chữ kia, số tranh chữ này ông nội có nói qua, đó là tài sản của gia đình ông ngoại , kiều gia không được muốn, về sau người nhà Đạm Đài trở về, nhất định phải trả lại cho bọn họ, kiều gia các cô chỉ có thể phụ trách bảo quản.

Sau khi kết hôn, cô cũng không đem những thứ đó đặt ở trong nhà, vẫn như cũ thuê một gian phòng ở ngoại ô, gia đình kia rất đáng tin cậy, từ khi mất nhà ở cô đều thuê tại chỗ đó. .

Cho đến khi mua nhà mới, cô mới trả phòng thuê, đưa tàng thư tranh chữ trở về, tháng sáu hàng năm cô đều mang ra phơi nắng, chưa bao giờ nghĩ đống tàng thư tranh chữ này có quan hệ gì với mình, bởi vì cô vẫn giữ một lời hứa, vài thứ kia, sau này nhất định phải trả cho cậu, sau đó cô từng nhờ người hỏi thăm tin tức của cậu, chỉ là nước Mĩ quá lớn, không tìm thấy bọn họ. .

Cô chưa bao giờ biết những bộ sách này của ông ngoại thật ra là thứ gì? Cổ khánh Nhất từng hỏi chỗ sách đó có đáng giá tiền hay không, cô nói không đáng tiền, hơn nữa vài thứ kia, không phải của nhà bọn họ , Cổ Khánh Nhất cũng không thấy hỏi đến nữa. .

Người biết gia đình Đạm Đài ở thành phố B càng ngày càng ít, dấu vết của gia đình Đạm Đài, chỉ còn sót lại một toà nhà đã bị thay đổi hoàn toàn ở gia viên Dương Lâu, trong đó có mười mấy gia đình sinh sống. .

Từng có người hỏi qua ông ngoại sao không đi đòi lại nhà, ông ngoại nói, mọi người không còn, muốn nhà làm cái gì?

“Vân vân, việc này chị đã biết, cám ơn em.” .

“Chị Vi, chị cũng biết !” Mã Vân Vân kinh ngạc nhìn cô. .

Kiều Vi Nhã nhớ đến một sự kiện, trước khi trọng sinh, Mã Vân Vân cùng chồng ra nước ngoài, lúc cô ấy trở lại, bản thân mình đã ly hôn , bây giờ tất cả thật sự đã thay đổi .

“Vân vân, có phải Mạnh Kì nói với em không?” Kỳ thật không cần hỏi cũng biết, khẳng định là Mạnh Kì nói cho cô ấy biết.

Mã Vân Vân gật gật đầu, “Chị Vi, thật sự em cũng không muốn lừa chị, Mạnh Kì cũng muốn ly hôn, em gái hắn tìm được bạn trai ở Bắc Kinh, đã đính hôn , hắn ta là tổng giám đốc của một công ty quảng cáo, muốn Mạnh Kì đến hỗ trợ, Mạnh Kì ở Bắc Kinh tuyệt đối có thể phát triển hơn so với nơi này, cho nên, hăn đang suy nghĩ biện pháp chuyển ra khỏi Cổ gia, cũng chuẩn bị ly hôn cùng Cổ Khánh Song.” .

Ly hôn! Trước kia hai người bọn họ hình như không có gây chuyện ly hôn mà? .

Đối với em gái chồng mình Kiều Vi Nhã không có nửa điểm đồng tình, mấy năm nay, so với cô Mạnh Kì còn khó chịu hơn, một người đàn ông kìm nén thành như vậy, không ly hôn mới là lạ, Mạnh Kì vẫn chần chừ là bởi vì con, dù gì đi nữa đó vẫn là con hắn. .

Nhìn bộ dáng chau mày của Kiều Vi Nhã, Mã Vân Vân không khỏi khuyên nhủ: “Chị Vi, có việc gì em có thể giúp , chị cứ việc nói, cho dù hắn là cảnh sát thì sao, hiện tại là xã hội pháp trị, em không tin hắn có thể đem chị ăn sống nuốt tươi.”

Kiều Vi Nhã cười chua sót, xã hội pháp trị! Đúng vậy, còn phải xem đối tượng là ai, Mã Vân Vân gả ột người ngoại quốc, cuộc sống qua lại đơn giản, cho nên, không biết được những gì cô đã trải qua, một khắc nhà bị đơn vị của ba thu hồi, cô đã thật sâu hiểu được đạo lý này, cho nên, cô so với bất luận kẻ nào đều có tính nhẫn nại. .

Mã Vân Vân cùng của cô quan hệ tuy rằng cũng tốt, những giữa bọn họ chưa bao giờ thâm giao, bởi vì có một kẻ là Mạnh Kì chắn giữa bọn họ, chuyện tình lần này, làm cho Kiều Vi Nhã chân chính biết được ai mới là bạn bè. .

Từ nhà hàng đi ra, Mã Vân Vân đặt đồ ăn đã gói kĩ vào giỏ xe của cô, “Chị Vi, vậy em đi trước, có việc gì chị cứ gọi em.”

Kiều Vi Nhã vẫy tay chào cô sau đó về nhà. .

Nếu Cổ Khánh không gọi cô đến bệnh viện, cô cũng không tính đến đó, mẹ chồng kia căn bản không phải bệnh nặng, không phải muốn dùng nhiều thêm chút tiền thôi sao? Muốn ở đó thì cho bà ở đó luôn! .

Sáng sớm hôm sau, trước tiên con đi nhà trẻ sau đó mới đến bách hoá Trung Đại. .

Mỗi ngày bách hoá Trung Đại sáu giờ mở cửa, khi đó cũng là thời gian mà bách hoá bận rộn nhất. .

Kiều Vi Nhã chỉ đi dạo một vòng ngoài cửa, liền lên tầng trên . .

Sau khi gõ cửa bên trong lên tiếng, cô đẩy cửa đi vào, cả phó, tổng giám đốc của Trung Đại đều có mặt. .

Kiều Vi Nhã thản nhiên cười, hỏi: “Hai vị giám đốc không phải đang đợi tôi đấy chứ?” .

Trên mặt hai người đều hiện ra thần sắc xấu hổ, vẫn là tổng giám đốc Chu Dịch mở miệng nói chuyện trước, “Tiểu vi, cô phát triển cùng với bách hoá, cho nên cô cũng biết, bách hoá này có được ngày hôm nay thật không dễ dàng, nói thật ra , trước kia tôi chẳng qua là một chủ nhiệm phân xưởng, có thể chịu đựng tới ngày hôm nay có bao nhiêu chuyện không dễ xử lý thì cô cũng biết, kỳ thật. . . . . .” .

Kiều Vi Nhã cười đánh gãy lời nói của hắn, “Chu tổng, không cần phải nói, tôi cái gì cũng đều hiểu cả, có người không muốn để tôi làm ở nơi này, phải không?”

Chu dịch khó xử gật đầu, vươn ngón tay chỉ lên trời, “Toà nhà bên trái bách hoá chúng ta, là cái tai hoạ ngầm, nhưng tôi mãi vẫn không tìm được biện pháp, hiện tại có người hứa hẹn, toà nhà bên đó chính phủ sẽ ra mặt dỡ bỏ, sau đó đổi thành bãi đỗ xe, cho nên, chúng tôi cho dù luyến tiếc cô, nhưng cũng chỉ có thể làm kẻ xấu một lần , nếu như cô đều biết cả rồi thì tôi cũng không nói thêm. Tiểu vi, tôi trả tiền thế chấp cửa hàng cho cô, còn có tiền thuê nhà mấy năm nay cũng trả về, cô xem bồi thường như vậy có được không?” .

Đương nhiên không được, cô biết năm năm sau, mỗi cái cửa hàng kia rao bán những năm mươi vạn, hai cửa hàng tổng cộng một trăm vạn. Hiện tại cô lấy tiền bồi thường, làm sao so được tiền lời cửa hàng mang lại. .

Kiều Vi Nhã đứng dậy đón lấy cái chén phó tổng đưa, tao nhã ngồi xuống, trên mặt thủy chung lộ vẻ tươi cười thản nhiên , “Chu tổng, chỉ cần tôi không xuất hiện ở bách hoá, sẽ không tính là vi phạm ước định của các anh, đúng không? Còn nữa, toà cao ốc bên trái, thực ra Chu tổng cũng không muốn biến thành bãi đỗ xe mà là muốn làm một toà cao ốc bán sỉ quần áo, chỉ là Chu tổng không có thói quen đánh trận mà chưa nắm chắc phần thắng, cho nên trước khi tôi rời đi, Chu tổng cũng không định lộ chuyện này ra, đúng không?”

Chu dịch khiếp sợ nhìn Kiều Vi Nhã, ý tưởng làm cao ốc bán sỉ quần áo, trước mắt chỉ có hai người biết, cho dù là vợ mình ông cũng chưa từng nói.

“Tôi sẽ không từ bỏ hai cửa hàng kia, tôi cho thuê cửa hàng chỉ lấy tiền thuê, như vậy không có vấn đề gì chứ? Chỉ cần tôi không xuất hiện, sẽ không có người truy cứu, hơn nữa, tôi muốn thêm một điều kiện, cửa hàng ăn uống các tầng trong cao ốc quần áo, đều phải giữ lại cho tôi.”

Khả năng khôn khéo cùng cố gắng của Kiều Vi Nhã, hai người đều thấy rõ, nhưng mà so với Kiều Vi Nhã làm bọn họ rung động hôm nay còn kém xa.

Kiều Vi Nhã buông cái chén, ung dung nhìn hai người. .

“Chu tổng, nếu Hạ nữ sĩ lại gọi điện thoại đến, ông cứ nói tôi đã không còn làm nữa , những ngày này, tôi sẽ mau chóng tìm được người thuê cửa hàng, nếu hai người đáp ứng tôi, tôi cũng sẽ đáp ứng điều kiện của Hạ nữ sĩ, nếu không, cho dù cả hai cá chết lưới rách, tôi cũng sẽ không để tính toán của Hạ nữ sĩ thành công.”

Thanh âm Kiều Vi Nhã không nhanh không chậm, dịu dàng uyển chuyển, lại có sự kiên định làm người khác không thể từ chối, Chu Dịch thở dài một hơi, nếu nói bách hoá Trung Đại là một cái cây, Kiều Vi Nhã chình là trái cây chín hồng cực kì bắt mắt trên đó, cây thì có rất nhiều, nhưng trái cây giống như Kiều Vi Nhã, cũng là có một không hai, chỉ một quả như vậy, những người làm việc ở tỉnh H đều hâm mộ tuyệt đối, bách hoá lớn nhất trong tỉnh là bách hoá bán buôn, mấy lần đều mời cô qua bên đó mở cửa hàng, đó đã thành bí mật được công khai. .

Suy nghĩ lại, Chu Dịch gật đầu, “Tiểu vi, chúng tôi đồng ý với điều kiện của cô, chỉ là trong vòng hai năm sau khi cho thuê cửa hàng, cô không được xuất hiện ở bách hoá, được không?” .

Còn hai năm nữa cao ốc quần áo bên trái mới có thể hoàn thành, hơn nữa, hai năm này, cô cũng không có thời gian rảnh đi để ý đến việc buôn bán, hai năm không xuất hiện thì cô có thể làm được. .

Kiều Vi Nhã đứng lên, cười nói: “Chu tổng, tôi sẽ làm được, chuyện cửa hàng tôi sẽ xử lý thật nhanh, nếu chúng ta đã đạt thành hiệp nghị, vậy tôi xin phép ra ngoài trước.”

Chu Dịch gật đầu, thấy chớp mắt là Kiều Vi Nhã sẽ ra khỏi cửa, hắn trầm giọng nói: “Tiểu vi, thực xin lỗi, chúng ta cũng là bất đắc dĩ.”

Kiều Vi Nhã dừng bước, quay đầu cười, “Tái ông mất ngựa chưa biết là phúc hay hoạ, tôi không cho chuyện này là xấu, Chu tổng ông thử nói xem?”



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT