Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 17: Đến nhà

"Trác Lãng, chờ tôi gọi điện thoại!" Có thể nói Sở Trưởng gác máy với vận tốc ánh sáng. .

Trác Lãng khẩn trương nắm điện thoại, ai tìm được đứa bé này thì có ba phần công lao, không những thế còn được thêm một vạn tệ tiền thưởng, lần này thật sự cần phải cảm tạ Kiều Vi Nhã .

Sở trưởng cúp điện thoại nhanh, gọi lại cũng rất nhanh, "Trác Lãng, trong vòng mười phút cậu mang đứa bé đến Khách sạn Davis , sẽ có người ở đại sảnh đón cậu."

Mang Khách sạn Davis là B thị cận có tam gia năm sao khách sạn chi nhất, cũng là B thị lớn nhất khách sạn. .

Trác Lãng do dự một chút, "Sở trường, cái kia đứa nhỏ có mâu thuẫn cảm xúc, chỉ cùng Kiều Vi Nhã, nga, chính là cứu của hắn người kia thân cận, ta là không phải hẳn là mang theo cô một khối đi?" .

Sở trường cơ hồ cắn răng , "Trác Lãng, người ta là ân nhân cứu mạng, đương nhiên mang theo, từ bao giờ anh trở lên ngu ngốc như vậy!" Ngu ngốc là cách sở trưởng xưng hô thân thiết với mỗi viên cảnh sát nhân dân mỗi khi phát giận, từ trên xuống dưới trong sở, đều từng đạt được danh hiệu vinh dự này, sau khi Trác Lãng bị điều về đây, đây là lần thứ hai được nghe loại xưng hô như vậy. .

Trác Lãng lầm bẩm trong lòng một chút, thủ trưởng đã ở lại tỉnh H 3 thang , chỉ vì muốn tìm được cháu trai, trong khoảng thời gian này, bọn họ đều mệt giống như có ba đứa cháu , xét thấy thân phận đặc thù của thủ trưởng, bọn họ cũng không dám gióng trống khua chiêng tìm kiếm, ngay cả ảnh chụp của đứa bé cũng là người bên trong nhắn dùm mà thôi.

Ai có thể nghĩ đến, đứa nhỏ này lại bị giấu ở thành phố B cách tỉnh chỉ hai giờ xe chạy, hắn đối với tấm ảnh này rất quen thuộc , bởi vì trong ví một người đều bỏ một cái, càng bởi vì bạn gái hắn hiểu lầm đây là con trai của hắn, hắn hận thấu xương tấm ảnh này.

Năm nay hắn còn năm ngày nghỉ ngơi chưa xin, sau khi lấy được một vạn tệ tiền thưởng này, có thể suy tính đưa ba mẹ cùng bạn gái đến Tam Á một chuyến.

Trác Lãng trở lại phòng cấp cứu, Kiều Vi Nhã đáng đứng ở cửa nói chuyện cùng đòng nghiệp hắn, thấy hắn đi đến, Kiều Vi Nhã hỏi: "Trác Lãng, đứa bé này tôi giao cho các anh, tôi đi trước." .

"Chị dâu, hiện tại chị không thể đi." Sau khi đồng nghiệp của Trác Lãng đi vào bệnh viện , sau khi ra khỏi toilet, lại gặp phải một hàng xóm cạnh nhà mình đến xem bệnh, nghĩ chẳng qua là một vụ án kiện bình thường, liền cùng hàng xóm hàn huyên, chờ sau khi Trác Lãng cầm điện thoại đi ra, hắn mới đi tới phòng cấp cứu.

Sau khi nhìn đến mặt đứa bé, hắn cũng giống với Trác Lãng thật sự chấn kinh rồi. .

Sau đó lại nghe nói Trác Lãng đi ra ngoài, hắn hiểu được cơ hội của mình đã không còn, một vạn tệ tiền thưởng đã không còn. .

Thời điểm đang nói chuyện cùng Kiều Vi Nhã, Trác Lãng đã trở về, muốn dẫn Kiều Vi Nhã đi Khách sạn Davis , hắn lại bực mình không thôi.

Kiều Vi Nhã nhìn đến thần sắc muốn nói lại thôi của hắn, biết địa phương này khẳng định là không thể nói chuyện, thời gian đi theo Cổ Khánh Nhất quá dài, nàng cũng biết một chút chuyện tình ở bên trong.

Hai lời chưa nói, Kiều Vi Nhã dẫn đứa bé ra cửa lớn bệnh viện, theo lẽ thường ngồi xe của cô đi tới khách sạn Davis , đứa bé này, giống như chỉ tín nhiệm một người là Kiều Vi Nhã.

Sau khi đến khách sạn, Trác Lãng và Kiều Vi Nhã dẫn theo đứa bé vừa xuất hiện, đã có người chạy nhanh tới cửa nghên đón bọn hắn, cũng dẫn bọn họ đi thang máy chuyên dụng tới phòng tổng thống xa hoa nhất trên đỉnh toà nhà. .

Từ đầu đến cuối, đứa bé ôm cánh tay của Kiều Vi Nhã không chịu buông ra chút nào, cho dù co bao nhiêu người đến chào hỏi cũng không quan tâm.

Kiều Vi Nhã đứng tại giữa nhóm người này, nhìn thấy mấy gương mặt vốn chỉ nhìn thấy trên tivi, đối với mỉm cười của bọn họ, Kiều Vi Nhã đúng mực mà thản nhiên đáp lại .

Trác Lãng cũng không theo lên, sở trưởng của bọn họ cũng không đi lên, Kiều Vi Nhã âm thầm kêu khổ, cô bảo Tiểu Vương dừng xe trên đường, mua quần áo cho đứa nhỏ, nếu không ai đi đón cô khẳng định tiểu Vương không lên đây được, nha đầu kia thường ngày thích mặc áo phông rộng thùng thình, có phòng tổng thống khách sạn năm sao nào lại ột cô gái mặc áo phông rộng thùng thình đi vào. .

Động tác của tiểu Vương cũng rất nhanh, trong điện thoại nói cho cô biết, người ta không cho cô ấy vào cửa. .

Kiều Vi Nhã quay lại nhìn một lượt, rốt cuộc thấy được một gương mặt quen thuộc nhất, phó thị trưởng chủ quan kinh tế Dư Tuấn, hắn từng trao cũng cá nhân buôn bán ưu tú cho Kiều Vi Nhã. .

"Dư phó thị trưởng, tôi có nhờ người mua cho đứa bé một bộ quần áo, hiện cô ấy đang ở dưới tầng, có thể cho cô ấy đi lên hay không?"

Dư tuấn cười nói: "Không cần phiền toái , cô nói cho tôi biết người mua đồ mặc quần áo như thế nào, tôi sẽ nhờ người xuống lấy đồ lên."

Kiều Vi Nhã âm thầm líu lưỡi, đứa nhỏ này rốt cuộc đến từ đâu vậy? Như vậy cũng quá khoa trương đi ! .

Kiều Vi Nhã đành phải gọi điện cho tiểu Vương bảo cô chờ ở dưới. .

Chỉ chốc lát sau liền có người cầm quần áo đi lên. .

Kiều Vi Nhã dùng lời lẽ ôn nhu khuyên đứa bé đi lau qua người, sau khi thay quần áo sạch sẽ, trên người đứa bé kia khắp nơi đều là vết thương cũng không thể tắm rửa.

Kiều Vi Nhã nói cái gì, bé đều đã im lặng nghe, đưa bé đi lau người, bé cũng không phản đối, chỉ không cho người khác tới gần, người phục vụ của khác sạn cũng không thể.

Kiều Vi Nhã thật cẩn thận lau người cho bé, thay quần áo sạch sẽ , vốn cô định hỏi một chút danh tính của đứa nhỏ, hiện tại, cô cũng không dám hỏi, đứa nhỏ này lai lịch quá lớn, người trong phòng , trừ bỏ thị trưởng, bí thư thị ủy, phó thị trưởng, cục trưởng lão gia tửc công an còn có hai người quân nhân nữa, cô có chút hiểu được việc phân chia quân hàm, bọn họ, một người là quân hàm thiếu tướng, một người là đại tá. .

Sau khi đứa nhỏ kia thay quần áo, rốt cục nói một chữ, "Đói." .

Kiều Vi Nhã dẫn hắn ra ngoài, hỏi quản lí khách sạn, "Xin hỏi, có thể chuẩn bị một chút đồ ăn không? Đứa bé này đói bụng."

Đương nhiên có thể, 20 phút, một xe chở thức ăn được đây vào. .

Đứa bé ngồi ghế trên, đồ ăn bầy đầy một bàn, Trung Tây đều có đủ. .

Kiều Vi Nhã phát hiện, gia giáo của đứa bé này rất tốt, tuy rằng bé rất đói bụng , lại vẫn ngồi thẳng như cũ động tác tao nhã giống một vị tiểu thân sĩ.

Đúng lúc này thì cửa mở, mọi người ở trong phòng đều đứng lên, bọn họ đi đến phia trước một cách im lặng .

Đứa bé kia vừa thấy vị lão nhân đi vào cùng người phụ nữ trẻ phía sau thì bật khóc. .

Lúc này Kiều Vi Nhã cũng khiếp sợ nói không ra lời, người kia là người chỉ có thể nhìn thấy trên tivi, tuy rằng thật lâu rồi hắn cũng không xuất hiện .

Không biết từ khi nào thì những người ở trong phòng đã cung kính lui ra ngoài, chỉ còn lại ông cháu ba người và Kiều Vi Nhã.

Đứa bé trai tựa vào trong lòng người thiếu phụ, Kiều Vi Nhã đứng ở trước mặt bọn họ có chút dại ra, giống như một học sinh đang chờ thầy giáo răn dạy.

Thiếu phụ nở nụ cười, cô ấy là một mĩ nữ có khí chất cổ điển, nhẹ nhàng cười lại toả ra một khí chất thư hương, thực dễ dàng làm cho người ta sinh cảm giác muốn thân cận, cho dù vừa rồi cô ấy ôm đứa bé khóc lóc cũng là một loại mỹ cảnh khiến người khác ngưỡng mộ. .

Cô một tay kéo đứa nhỏ, một tay lôi kéo Kiều Vi Nhã ngồi xuống, gắt giọng: "Ba, ba doạ kiều tiểu thư sợ đó."

Miệng ông lão liền nở nụ cười, thiếu phụ xua tay, "Được rồi ba cười kiểu này làm kiều tiểu thư càng sợ hơn ."

Mặt của Kiều Vi Nhã có chút đór, "Cô cứ gọi tôi là Tiểu Kiều hoặc là Vi Vi cũng được." .

"vậy gọi Vi vi đi, tôi cảm thấy vi vi nghe rất êm tai, tôi gọi là Elaine, cô đã kêu tôi chị Elaine đi, không thể tưởng được ân nhân cứu mạng của con tôi là một đại mĩ nữ, trách không được nghe nói Đồng Đồng vẫn lôi kéo tay người ta không cho đi đây." .

Rốt cục Kiều Vi Nhã bình tĩnh lại, cô mỉm cười nói: "Thật là khéo , con gái của tôi cũng kêu Đồng Đồng."

"Vậy à? Chúng ta thật có duyên, con tôi là Đồng trong đồng niên thơ ấu, bé luôn ở Anh quốc, năm nay chúng tôi mới trở về, không nói nhiều quốc ngữ được, mệt cho cô , vi vi, thật không biết làm như thế nào cảm ơn cô." .

Kiều Vi Nhã suy nghĩ, đứa nhỏ này cũng không nói quá mấy chữngay cả thời điểm bị đau cũng không khóc thét lên.

Vị lão nhân vốn vẫn trầm mặc rốt lão gia tửc nói, "Kiều Vi Nhã, cám ơn cô đã cứu cháu ngoại của ta, vợ chồng bọn họ là người có tiền, mạnh mẽ lấy một khoản lớn của bọn họ đi!"

Kiều Vi Nhã giật mình, khẩu khí của ông lão thật sự rất trọng điểm, nghĩ cô là người tích tiền tài sao? .

Kiều Vi Nhã đứng lên nghiêm mặt nói: "Lão gia tử , nhà chúng cháu nhiều thế hệ học võ, gặp chuyện bất bình, là đạo đức tối thiểu của người học võ, không liên quan đến tiền bạc, cháu không phải người quá thiếu tiền." .

"Lão gia tử, phu nhân Elaine, Đồng Đồng, tạm biệt." .

Elaine một phen giữ chặt Kiều Vi Nhã, cười nói: "Vi vi, cô hiểu lầm , lão gia tử là đang tức giận chúng ta , cô khẳng định nhìn thấy tư thế oai phong của ông trên tivi đi, kỳ thật, ông chính là một lão ngoan đồng, còn không bằng Đồng Đồng nhà chúng ta lúc còn nhỏ."

Lão gia tử ‘ hừ ’ một tiếng, gật gật đầu, "Không sai, không quan hệ với cháu, hai người lớn mang theo một đứa bé đi có một ngày, có thể làm lạc mất đứa bé, chẳng lẽ không nên mạnh mẽ lấy chút tiền à!" .

Kiều Vi Nhã cũng nhịn không được nở nụ cười, thì ra biểu hiện trên tivi thật sự là giả dối a. .

Elaine cười nói: "Vi vi, lần này cô tin rồi chứ, ngồi xuống để chúng ta từ từ tâm sự. . . . . ." .

Đồng Đồng kéo Elaine sang một bên, ghé vào bên tai của mẹ, thấp giọng nói vài câu. .

Kiều Vi Nhã mơ hồ nghe được công phu Trung Quốc linh tinh ghì đó, cũng không để ý, lão gia tử liếc con gái một chút, hỏi Kiều Vi Nhã, "Cháu vừa nói là võ công gia truyền? Ai dạy ngươi?" .

"Là ông nội cháu, hiện tại ông đã qua đời rồi." Kiều Vi Nhã nhìn lão gia tử, đột nhiên nhớ tới ông nội của mình, cảm tình của cô và cha mẹ , xa không bằng tình cảm của cô cùng ông nội, ông ngoại, bọn họ yêu thương Kiều Vi Nhã làm Kiều Vi Nhã cả đời này cũng khó có thể quên được.

"Đúng, quốc gia chúng ta. . . . . ." .

"Ba, ngài lại muốn nói đạo lí lớn của mình rồi , vi vi, đừng nghe ông ấy nói , tôi có một chuyện chính muốn nhờ cô, không biết cô có chịu đáp ứng hay không?"

"Chị Elaine, xin cứ nói đi." .

"Con tôi muốn bái cô làm thầy, cô xem có được không?" .

Kiều Vi Nhã khó xử , ông nội đã nói qua, đây là võ công tổ truyền của kiều gia, không thể truyền cho người ngoài. .

"Vì sao không được?" Elaine thật thông minh, vừa thấy thấy đã biết trong đó còn có ẩn tình. .

"Đây là võ công tổ truyền của kiều gia chúng tôi, ông nội của tôi đã nói, không được truyền cho người ngoài." .

Con ngươi của Elaine chuyển động, "Vi vi, cô có vẻ là con một đúng không?" .

"Đúng."

"Nếu Đồng Đồng nhận cô làm mẹ nuôi, vậy có tính là truyền cho người ngoài hay không?" .

Kiều Vi Nhã kinh hãi, người của gia đình như vậy, cô không dám trèo cao, lại càng không muốn trèo cao. .

"Đồng Đồng, lại đây, nếu con muốn học võ công, cần bái dì Vi Vi làm mẹ nuôi, nghe thấy không?"

Đồng Đồng đi tới, đứng ở trước mặt Kiều Vi Nhã, học trong bộ dáng TV, quỳ trên mặt đất, hai tay ôm quyền, nói như thật: "Mẹ nuôi, xin thu nhận con."

Kiều Vi Nhã tránh sang một bên, xua tay nói: "cô có thể dạy cháu một ít võ công, nhưng nhận thức mẹ nuôi thì coi như xong, tôi cứu Đồng Đồng , không phải vì . . . . . ."

"Vi vi, vừa nãy khi ngồi trên trực thăng chúng tôi đã xem qua tư liệu của cô, không cần chối từ , chúng tôi cũng không muốn giấu giếm cô, con tôi có mắc chút chứng bệnh tự bế bản thân, rất khó tiếp cận cùng người ngoài, hiện tại bé thực sự rất thích cô, đối với chúng tôi mà nói, là việc vui mừng lớn, bởi vì bé không tiếp xúc cùng người ngoài, bao gồm bảo mẫu cũng không có thể tiếp cận bé." .

Nghe Elaine nói như vậy, rốt cuộc làm cho Kiều Vi Nhã không tìm được lí do cự tuyệt, chỉ là, chuyện tình trong lòng cô muốn làm còn chưa xong xuôi, hiện tại không thể truyền thụ võ công cho Đồng Đồng.

Từ nhỏ cô đã có thói quen độc lầm , làm bất cứ chuyện gì, chưa từng ỷ lại vào người khác, cô có thói quen một mình làm tốt.

"Nhưng mà hiện tại tôi ở thành phố B, các người ở bắc Kinh, có nhiều chỗ không tiện, nhưng mà mấy tháng nữa tôi muốn đến Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, nếu qua mấy tháng nữa Đồng Đồng còn muốn học, tôi sẽ liên hệ với chị Elaine, người xem được không?" .

"Làm sao muốn qua mấy tháng, hiệ tại theo chúng tôi đi không phải được rồi sao." .

"Chị Elaine, nhà tôi còn có trẻ con, không thể nói đi thì đi ." .

Elaine kéo Kiều Vi Nhã, đi tới sân phơi, hạ giọng hỏi cô: "Vi vi, ta cảm thấy có vẻ cô đầy một bụng tâm sự, có lẽ tôi không nên xen mồm hỏi tới, chỉ là tôi cảm thấy cô rất giống em gái của tôi, cho nên vẫn nói lời trong lòng ra, nói cho tôi biết, có phải hôn nhân của cô xuất hiện vấn đề."

Kiều Vi Nhã cười khổ gật gật đầu, "Chị Elaine, tôi biết hai người nhất định đã xem qua toàn bộ tư liệu của tôi, cám ơn sự quan tâm của cô, tôi nghĩ bản thân mình đã hiểu hết chuyện này, thời điểm kết hôn , tôi tự mình làm chủ, ly hôn, tôi cũng không nghĩ xin sự giúp đỡ của người khác, nếu tôi nghĩ thống thống khoái khoái ly hôn thì đã sớm tìm hắn ký tên ." .

"Nhưng mà, tôi muốn giúp cô, chúng tôi luôn ở tại nước ngoài, năm nay mới trở về, bạn bè của tôi ở bên này, mỗi người đến đều mang theo mục đích, chỉ có cô, làm cho tôi nhìn thấy sự chân thành, cũng không phải đơn thuần vì cô đã cứu con trai tôi mà tôi cảm tạ cô nên mới nói như vậy, là tôi thật sự muốn làm bạn cùng cô."

"Chị Elaine, cám ơn chị, tôi nghĩ đến những ngượi như chị đều thuộc nhóm người cao cao tại thượng, xem ra, tôi cũng nhìn lầm rồi."

"Cô muốn cho nam nhân kia nhận được trừng phạt, đúng không?" .

Kiều Vi Nhã gật đầu, đáy mắt xẹt qua một chút ngoan độc, giây lát lướt qua, trước khi trọng sinh, cô và con gái bị hắn buộc đến phải lưu lạc đầu đường, hai bàn tay trắng, cô bất đắc dĩ đi đến đơn vị của hắn, quan lại bao che cho nhau, tự nhiên không ai để ý đến cô, sau đó lại có cơ duyên gặp được một lão thái thái làm kiểm sát đã về hưu, lão thái thái kí cho cô vài chữ, giúp cô viết một phong thư gửi lãnh đạo thị cục, mới có người ra mặt giải quyết chuyện tình của bọn họ.

Kết cục của lần giải quyết đó là để hắn cởi bỏ chức vị, xe, phòng ở, thi đều giống nhau không lấy về được, cô vẫn như trước giống nhau cùng với con gái thuê tầng hầm gần nhà trẻ để ở, vượt qua đoạn năm tháng đen tối nhất trong cuộc đời của cô. .

Sau đó cha của hắn lại ra mặt, mất một chút tiền hắn lại một lần nữa được mặc áo cảnh sát, vênh váo tự đắc bế con đên trước mặt cô, chế ngạo cô, trào phúng cô, mẹ chồng cô lại mắng cô bệnh nặng một trận. .

Nếu kết cục như vậy lại tái hiện, trọng sinh của cô liền mất đi ý nghĩa, cho nên, lúc này đây, cô nhất định phải làm cho Cổ Khánh Nhất vĩnh viên không nâng đầu lên được.

Rèm cửa màu xanh thâm theo gió phấp phới, trong lòng Kiều Vi Nhã khẽ động. .

"Chị Elaine, nếu chị thật muốn giúp tôi, vậy liền giúp tôi mặc vào quân phục được không? Chỉ cần đi nghĩa vụ hai năm là được, tôi nghĩ chuyện này, đối với chị cũng không khó đi?"

Sau khi Elaine nhẹ giật mình thì khẽ cười , "Vi vi, chị hiều được ý của em, chuyện này không khó, chỉ là không thể để cho cha chị biết được, chút nữa em trăm ngàn đừng lộ chút tin tức gì với ông ý, trước buổi tối ngày mai, chị sẽ giúp em trở thành quân nhân. Về chuyện xuất ngũ, tùy thời, kỳ thật, chị càng hoang nghêng em đến công ti của chị nhâm chức, em là một nhân tài, ở thành phố B rất ủy khuất cho em ." .

"Chị Elaine, ít nhất tong vòng nửa năm, không thể cho người ta biết em là quân nhân, có thể chứ?" .

"Đương nhiên có thể, sau khi em ly hôn, đến Bắc Kinh tìm chị, chị sẽ an bài chức vị ở công ty cho em. Đừng từ chối, chị chỉ yêu quý nhân tài."

Kiều Vi Nhã nở nụ cười, đã thật lâu cô chưa có nụ cười vui vẻ như vậy. .



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT