Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 19: Cáo ngự trạng

Kiều Vi Nhã cảm thấy kỳ quái, máy của cô vẫn bật, nhưng thật sự cô không nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu. .

Còn nữa sự tình phát sinh ngày hôm nay, tuy rằng nói là không thể truyền cho người ngoài biết, nhưng khẳng định sẽ thông báo với nội bộ, quan hệ trác lãng và Cổ Khánh Nhất cũng không sai biệt lắm, không có lý do gì mà hắn không nói cho Cổ Khánh Nhất. .

Kiều Vi Nhã còn chưa nói chuyện, thanh âm âm trầm của Cổ Khánh Nhất lại truyền đến, “Tại sao không nói lời nào, cô ở đâu vậy!”

“Tôi đang ở trên xe, Cổ Khánh Nhất, nói cho anh biết, sáu ngàn kia là của tôi, tôi sẽ không đưa ẹ, hơn nữa hiện tại đang là mùa ế hàng, tôi không phải bù lỗ là tốt lắm rồi tiền thuê nhà tháng này tôi còn chưa kiếm đủ đâu, nếu anh muốn lấy sáu ngàn kia, vậy phiền anh cho tôi mượn một vạn tệ !” sau khi Kiều Vi Nhã cúp điện thoại, Cổ Khánh Nhất hiển nhiên không hiểu nổi, tại sao một Kiều Vi Nhã luôn luôn ôn hòa lại đột nhiên trở nên cứng rắn, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Ngô Đức Hân nói, mội ngày mức tiền hàng mà cô ta ghi chép lại cũng phải trên năm ngàn, có thời điểm còn hơn hai vạn, làm sao có thể không có tiền, chẳng nhẽ Kiều Vi Nhã đã biết được cái gì? .

Có lẽ hôm nay sau khi tan tầm, hắn nên về nhà xem thế nào. .

Xe không có đi hướng toà thị chính mà lại dừng xe ở khách sạn Kim Lợi. .

Kiều Vi Nhã cũng không hỏi nhiều, sau khi cửa xe mở cô cũng xuống xe, đi theo người nọ vào khách sạn, vào thang máy, sau đó vào một gian phòng trong khách sạn.

Kiều Vi Nhã đi theo bọn hắn đi vào gian phòng kia, phát hiện không chỉ có riêng Dư thị trưởng, còn có bí thư thị uỷ Chu Quang Chiêu, cục trưởng thương cục Thái Kiến Phi.

Dư thị trưởng ôn hòa cười, “Tiểu kiều, ngồi đi.” .

Kiều Vi Nhã gật đầu, sau khi ân cần thăm hỏi mấy người, ngồi vào sô pha đối diện bọn họ. .

Ba người mỗi người chiếm một chỗ, vừa đúng tạo thành thế bao vây với Kiều Vi Nhã. .

Từ trước đến nay Kiều Vi Nhã đối với cục trưởng thương cục cũng không có mấy hảo cảm, hắn vốn là bộ hạ của cha Cổ Khánh Nhất, tuy rằng chưa nói đến quan hệ quá mức mật thiết, nhưng cũng coi như rất tốt, ngày lễ ngày tết, nhất định sẽ đến thăm cha Cổ Khánh Nhất. .

Nguyên nhân là vì người này mà Cổ Khánh Nhất mới có thể bình an thoát khỏi thời kì nguy hiểm. .

“Tiểu kiều, hôm nay chúng tôi tìm cô đến cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn biết thủ trưởng đã nói gì với cô?”

Kiều Vi Nhã bình tĩnh thong dong đáp lại: “Không có chuyện gì, đứa nhỏ kia vẫn lỗi kéo không cho tôi đi, chơi cùng đứa nhỏ một chút, thủ trưởng các ông để người đưa tôi về.” .

Ba người nhìn nhau, Kiều Vi Nhã ở trong khách sạn ít nhất hia tiếng đồng hồ, hơn nữa, thủ trưởng còn tự gọi điện thoại đến, bảo bọn họ nhanh chóng giải quyết vấn đề di tích lịch sử Đạm Đài gia lưu lại, sự tình đã qua năm sáu mươi năm, hơn mười hộ gia đình ở trong Đạm Đài gia, di chuyển cũng không phải trong một sớm một chiều, hơn nữa, căn nhà kia trừ bỏ kết cấu cơ bản, bên trong đã rách nát không chịu nổi, bên ngoài hoa viên cũng bị cư dân nói đó tháo dỡ, tự ý xây dựng .

Lúc ấy bọn họ chỉ muốn mượn thanh danh của Đạm Đài gia mà nâng Kiều Vi Nhã lên, chuyện nhà ở cũng chỉ nói cho có, cũng không định thật sự trả lại cho cô, toà thị chính xuất ra khoản tiền lớn như vậy là rất khó khăn . .

Cho nên, bọn họ muốn thám thính chút ý tứ của Kiều Vi Nhã, ai ngờ Kiều Vi Nhã giữ mồm giữ miệng, cô càng nói như vậy ba người lại càng không thể tin được, trên quan trường phức tạp hơn so với người thường có thể tưởng tượng, một khi làm sai thì chỉ có vạn kiếp bất phục. .

Thái kiến phi từng gặp Kiều Vi Nhã, hàng năm thăm lão lãnh đại, đều là cô tiếp đãi. .

Thái kiến phi cười nói: “Tiểu kiều, cô thật sự không biết tôi ?” .

Kiều Vi Nhã cười nói: “Làm sao có thể, ngài cách một khoảng thời gian lại xuất hiện trên tivi, tôi làm sao mà không biết ngài được?”

Thái kiến phi ngẩn ra, mùa hè là thời cao điểm trị an, cho nên trong khoảng thời giannày hắn thường xuyên ló mặt nhưng đó là thị trưởng. Trước mặt bí thư thị uỷ nói hắn thường xuyên xuất hiện, chuyện này tuyệt đối không phải chuyện tốt. .

“Tiểu kiều, hôm nay chúng tôi mời cô đến, chủ yếu là hỏi một chút chuyện Đạm Đài gia hoa viên, không biết ý của cô thế nào?”

Đôi mi thanh tú của Kiều Vi Nhã chớp động, nhẹ cười nói: “Dư thị trưởng, lão thủ trưởng nói là ra mặ chủ động giúp tôi giải quyết , nếu như chính phủ quan tâm đến gia đình ông ngoại tôi như vậy, đương nhiên tôi cũng không có ý kiến , hơn nữa, hôm nay tôi còn muốn mượn cơ hội này, cáo ngự trạng một lần đấy? Năm 94, nhà máy cha tôi theo chế độ cải cách nhà ở mà thu nhà về, chỉ trả lại cho tôi một vạn tám ngàn tệ , đây có phải là khi dễ một bé gái mồ côi không? Theo lý thuyết, nếu như cải cách nhà ở, vậy hắn xem như nhà ở của chúng tôi dù cha mẹ tôi đã qua đời, căn phòng này cũng không nên thu hồi chứ, khi đó, thật sự tôi kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, chuyện nhà ở của Đạm Đài gia tôi không dám hi vọng xa vời là có thể lấy về, nhưng mà căn phòng kia, thật sự làm cho người ta thất vọng đau khổ, nếu khi đó là chu bí thư, dư thị trưởng cầm quyền, khẳng định sẽ không phát sinh loại chuyện này , ngài nói đúng không? Vừa vặn, thái cục trưởng ở đây, tôi muốn hỏi một chút, quốc gia chúng ta có luật pháp như vậy saoĐơn vị của ba ta, có phải làm trái pháp luật hay không? Quốc gia chúng ta là xã hội pháp trị, phát sinh loại chuyện này, chu bí thư, ngài nói tôi có nên cái ngự trạng hay không?” .

Ba người lại nhìn nhau, một việc chưa giải quyết xong, cô ta lại đề xuất thêm một chuyện nữa, căn nhà lớn Hoa viên Đạm Đài gia, ở mặt ngoài tuy Kiều Vi Nhã nói không cần, nhưng từng từ từng chữ như một cây châm, thủ trưởng tự mình đề xuất nếu như không làm, vạn nhất thủ trưởng nhớ tới, bọn họ chịu không nổi kết quả, còn có chuyện đơn vị của cha Kiều Vi Nhã, đấy là chuyện gì sảy ra? .

Bọn họ biết, cô gái xinh đẹp dịu dàng trước mắt này, cũng không nhu nhược như bọn họ tưởng, đây là một cô gái trong bông có kim điển hình.

Điện thoại của Kiều Vi Nhã lại vang lên , Kiều Vi Nhã nói xin lỗi, xem điện thoại thì ra là tiểu vương . .

Cô đứng lên cười nói: “Chu bí thư, dư thị trưởng, thái cục trưởng, tôi thay mặt tổ tiên của Đạm Đài gia cùng Kiều gia, cám ơn thị chính đã quan tâm chiều cố, thời điểm ta rời Reeves, lão thủ trưởng đã nhắc chuyện sảy ra hôm nay, một chữ cũng không thể lộ ra ngoài, cũng xin ba vị lãnh đạo giám sát tôi, tôi tuyệt đối sẽ không nói chuyện tình ngày hôm nay ra ngoài , hết thảy những gì thị chính làm cho tôi, tôi đã phi thường cảm kính , tuyệt đối sẽ không gây phiền toái thêm cho các lãnh đạo, nếu không có chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước, tôi là một thương nhân nho nhỏ, có chuyện gì giúp được quyết cố gắng hết sức.”

Kiều Vi Nhã chào một cái, thong dong mở cửa đi ra. .

Thời điểm ba người phản ứng được của đã đóng lại, làm quan phụ mẫu của thành phố này, bọn họ chưa từng thất bại giống như hôm nay.

Thái độ cường ngạnh của Kiều Vi Nhã, để bọn họ ý thức được, bên lão lãnh đạo, nhất định đã cam đoan gì đó với cô ta, cho nên cô ta mới dám dùng thái độ này đối đãi với lãnh đạo thành phố.

Thái kiến phi trầm ngâm một lát, nói: “Chu bí thư, dư thị trưởng, bằng không chúng ta đi tìm chồng cô ta để nói chuyện.”

Dư thị trưởng cười lạnh, “Thái cục trưởng, tư liệu của Cổ Khánh Nhất , chúng ta đã xem qua , ngươi vẫn lên quản cấp dưới của ngươi cho tốt, người như vậy, hẳn nên trục xuất khỏi đội ngũ công an mới phải!” .

Thái kiến phi thở dài một hơi, đành phải giải thích: “Biểu hiện trước kia của Cổ Khánh Nhất đúng là không tốt cho lắm, nhưng mà đoạn thời gian này, sở bọn ho liên tục phá được hai vụ án cướp bóc lớn, đều có công lao của hắn, trên phương diện công việc, hẵn cũng có năng lực .” .

Chu bí thư có chút đăm chiêu nhìn thái kiến phi, trầm giọng nói: “Thái cục trưởng, tìm cơ hội để người khác nhắc nhở Cổ Khánh Nhất một chút, sau này đừng gây ra chuyện gì, tối thiểu, trong vòng nửa năm, không thể để Cổ Khánh Nhất gây ra bất kì chuyện gì, Tam công tử nhà lão thủ trưởng nhậm chức ở chính phủ trên tỉnh , nếu hắn nghe được chuyện gì, nhất định sẽ ra mặt can thiệp, tiết lộ cho ngươi một bí mật nhà lão thủ trưởng, sủng ái nhất chính là đại tiểu thư.”

Chu bí thư và dư thị trưởng hai người gật đầu, trên cơ bản, sự tình Đạm Đài gia, chắc chắn quyết định như vậy rồi, hiện tại, còn nhiều thêm một căn phòng của đơn bị cha Kiều Vi Nhã, vị kiều tiểu thư này, thật đúng là có phong phạm của đạm đài gia . .

Vốn Thái Kiến Phi muốn hôm nay đi thăm nhà lão thủ trưởng, tiết lộ một chút. Chuyện của Cổ Khánh Nhất, hắn sớm nghe được, chỉ hận tiểu tử này quá kiêu ngạo, không biết thu liễm một chút, hiện tại sảy ra chuyện như vậy, muốn ra mặt thay hắn trừ phi không cần mũ ô sa trên đầu nữa, cũng may bây giờ bọn họ còn là vợ chồng, nếu không, ngày mai Cổ Khánh NHất phải bỏ cảnh phục mà về nhà, Chu bí thư đã trá hình cho hắn chút mặt mũi.

Sau khi Kiều Vi Nhã ra khỏi khách sạn, đã có xe chờ cô, cô cự tuyệt lên xe, ở cửa khách sạn vẫy một chiếc xe, đi thẳng đến nhà Mã Vân Vân.

Mã vân vân đang nói chuyện phiếm với bảo mẫu, đợi Kiều Vi Nhã đến. .

“Chị Vi, sao trễ như vậy mới đến.” .

“Có chút việc làm trì hoãn , vân vân, em nói với em gái Mạnh Kì một tiếng, ngày mai chỉ sợ chị không thể đi Bắc Kinh , chuyện tình bên này có chút biến hoá.”

Mã vân vân cười nói: “Vừa mới vào cửa, em đã nhìn thấy sắc mặt vui mừng của chị, như thế nào? Trên trời rơi cái bánh nượng đập đúng đầu chị à ?”

Bảo mẫu vừa vặn bưng đồ uống đến, Kiều Vi Nhã bưng lên uống một ngụm, cười nói: “Vân vân, chiếc bánh này rất lớn, đập vào đầu chị khiến chị muốn hôn mê luôn.”

Bảo mẫu biết điều liền tránh đi, Kiều Vi Nhã thấp giọng cười nói: “Hiện tại chị chỉ có thể giữ bí mật, đợi sau khi sự tình làm xong, tự nhiên chị sẽ nói chuyện này với em, vân vân, tấm chi phiếu này em cầm giúp chị, chờ thời điểm cần dùng đến chị sẽ đến tìm em, chuyện mua phòng ở chỉ sợ không làm được .”

Mã vân vân bĩu môi một cái, “Còn thần thần bí bí với em, tấm chi phiếu này chị không sợ em quỵt nợ hay sao.”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Không sợ, nếu em thực sự làm như vậy, chị mỗi ngày đều ở nhà em, ăn đến khi nhà hai người nghèo đi mới thôi!”

Mã vân vân đứng dậy cất tấm chi phiếu, lúc này mới đi xuống lầu. .

Kiều Vi Nhã đang nghe điện thoại, hình như là điện thoại của chồng cô, nhưng mà giọng điệu của Kiều Vi Nhã so với trước kia cường ngạnh hơn rất nhiều.

Mã vân vân âm thầm gật đầu, đã sơm nên làm như vậy, cô gái này vi con, song thật uỷ khuất, tên tiện nam như vậy căn bản không xứng với cô ấy.

Đợi cho Kiều Vi Nhã cúp điện thoại, cô mới đi xuống lầu, ngồi đối diện với Kiều Vi Nhã, nói: “Hôm nay ở lại nhà em ăn cơm đi, hôm nay vừa vặn ăn cơm tây.”

Nhà Mã vân vân, một ngày ăn cơm Tây, một ngày ăn cơm trung, hai vợ chồng nhường nhau một bước, rất thú vị, Kiều Vi Nhã và Đồng Đồng đều thích ăn cơm Tây, mã vân vân thích Đồng Đồng, mỗi khi đến ngày thứ bảy, sẽ gọi điện thoại bảo cô đến nhà cô ấy ăn cơm Tây. .

“Không được, Cổ Khánh Nhất gọi điện thoại cho chị vô số lần, bảo chị đi về nhà, ta ở nhà chịu đựng một chút thích hợp hơn, dù sao con không ở nhà, chị muốn nói chuyện cùng Cổ Khánh Nhất, có một số việc thời gian tới sẽ đến rất nhanh .” .

Mã vân vân gật đầu, không hề giữ cô lại nữa, đưa cô ra cửa đi thẳng đến cửa của tiểu khu, xem cô đi lên xe lúc này mới xoay đầu đi về nhà.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT